Tần Hiểu Đông cũng không buộc em gái nói ra cái gì, bất quá anh lại chú tâm với việc này, phải biết rằng Lại Tam cũng không phải là thứ tốt gì, anh cũng không tin em gái không có việc gì lại đi tìm hắn?Thứ bảy rốt cuộc cũng tới, Tần Hiểu Nguyệt sáng sớm liền ngồi xe đến nhà An Bình.

Hiện tại cô chính là thuộc về người mất trí nhớ, nhưng không bởi vậy mà chịu chỉ trích gì.

Bất quá anh trai nói cho cô, nhà dì An Bình trừ bỏ cô em chồng của dì, người khác đều thực dễ ở chung.

Thời điểm Tần Hiểu Nguyệt nghe được tên, có chút hết chỗ nói, đặc biệt là nghe được cái tên Hoa Nhã kia, tức khắc có chút hỏng mất, ở trong sách Hoa Nhã chính là nữ phụ thứ hai, cô ấy chính là một trung khuyển của Hoàng Hân.

Bất quá hiện tại cô ấy chắc là còn chưa phải.


Tần Hiểu Nguyệt thở dài một hơi, cô có một chút cảm giác hãi hùng khϊếp vía.

Xe chạy đến Hoa gia, An Bình đã ở cửa chờ cô, “Nguyệt Nhi, cuối cùng cũng tới.


“Dì!” Tần Hiểu Nguyệt nhìn nhìn xung quanh chỉ có một mình An Bình, cuối cùng là thả lỏng tâm tình.

“Đi thôi, cùng dì vào thôi, hôm nay chúng ta vừa lúc nói chuyện.

” An Bình ôm Tần Hiểu Nguyệt đi tới trong viện, sân chính Hoa gia rất lớn, trong hoa viên trang trí không quá nhiều, tất cả đều là đủ loại hoa.

“Lão thái gia thích trồng hoa, cho nên hoa viên này tất cả đều là hoa, thế nào? Xinh đẹp không?” An Bình vẫn là thực thích hoa này.

“Ân, thật là xinh đẹp.

” Tần Hiểu Nguyệt gật gật đầu.

Đúng lúc này, trong hoa viên truyền đến tiếng cười.

“Hoa thiếu, anh bắt không người ở nhà.


” Thành âm nữ nhân này khiến cho người nghe được cảm thấy có chút làm ra vẻ.

An Bình sắc mặt âm trầm, “Tiểu tử này như thế nào lại tùy tiện mang nữ nhân về nhà?”
Nói bà liền đi tới phương hướng thanh âm truyền đến, Tần Hiểu Nguyệt sắc mặt cũng có chút khó coi, vị Hoa thiếu này hẳn chính là anh họ mình, con trai duy nhất của An Bình Hoa Vân Tường.

“Vân Tường!” Thanh âm An Bình có chút lạnh băng.

Nghe được thanh âm, Hoa Vân Tường lập tức ngừng cười huyên náo, “Mẹ!”
“Mẹ đã nói con như thế nào rồi?” An Bình cũng không để ý người khác, mà lạnh lùng nhìn về phía con trai mình.

“Mẹ, đây là bạn của cô nhỏ.

” Hoa Vân Tường cũng thực bất đắc dĩ, là cô nhỏ bảo mình tới tiếp các cô ấy.

“Bài tập của con làm xong chưa? Lập tức trở về làm bài tập.

” Thanh âm An Bình càng ngày càng lạnh băng, Hoa Nhã không có lúc nào là không nghĩ dạy hư con trai mình, thật đúng là làm khó bà.

“Nha, chị dâu, lại giáo huấn A Tường sao? Trước mặt nhiều người như vậy cũng không giữ mặt mũi cho con trai.

” Lúc này Hoa Nhã xuất hiện.


“Hoa Nhã, cũng thật là làm khó em, không biết từ nơi nào tìm tới mấy cô gái.

” Ngữ khí An Bình cũng không tốt.

Đám con gái kia vốn dĩ chơi rất vui, vừa nghe đến những lời này, sắc mặt lập tức liền trở nên không tốt, nhưng các cô cũng không dám đắc tội An Bình, chỉ có thể hung hăng chạy lấy người.

Lúc Hoa Vân Tường đi ngang qua Tần Hiểu Nguyệt, bất đắc dĩ mà nhìn cô nhún vai, mỗi lần đều là như thế này, hắn chính là công cụ chiến đấu của mẹ cùng cô, nhưng mẹ đối với hắn là giữ gìn, cô đối hắn là dung túng, ai đối với hắn cũng tốt, hắn vẫn có thể phân rõ.

“Nha đầu, đi thôi, ở chỗ này làm gì?” Hoa Vân Tường hướng về phía Tần Hiểu Nguyệt nói một câu.

Tần Hiểu Nguyệt đi theo phía sau Hoa Vân Tường rời khỏi hoa viên, dì cùng người phụ nữ kia chiến tranh cô không nghĩ gia nhập.

“Anh họ, anh không thể nghe dì nói sao?” Tần Hiểu Nguyệt nhịn không được nói.

“Anh nghe, như thế nào lại không nghe, nhưng là thời điểm nên nghỉ ngơi, dù sao cũng phải để anh nghỉ ngơi một lát chứ, lại nói anh cũng không biết sẽ gặp được những người đó ở trong hoa viên, cô bảo anh làm việc, anh một người làm cháu không thể cự tuyệt đi?” Hoa Vân Tường thở dài một hơi, bầu không khí trong nhà này làm người hít thở không thông!
Tần Hiểu Nguyệt lắc lắc đầu, “Anh họ, anh thật đáng thương!”.