Chương 151: Màn nước


Lâm Khê nhìn về Ôn Dao một lần nữa: "Vẫn là Ôn Minh lợi hại nhất, hai người đều phóng đại chiêu, đều muốn đẩy đối phương vào chỗ chết, kết quả bị cậu ấy hai lần đã hóa giải rồi, còn phán bọn hắn song song bị nốc-ao.


Chậc chậc, các người không có chú ý con mắt của mấy cô gái dưới đài đâu, đều dính cả lên người Ôn Minh rồi, hơn nữa trên quân trang cậu ấy tràn ngập khí tức cấm dục, tôi dám đánh cuộc, khẳng định rất nhiều cô gái đều nghĩ làm thế nào bò được lên giường của cậu ấy!"


"Khục khục!" Một người đàn ông ngồi đối diện Lâm Khê ho mạnh hai tiếng, đồng thời không ngừng nháy mắt về phía cô, nhắc nhở cô có em gái nhà người ta ở đây, không thể nói rõ ràng như vậy!


Lâm Khê kịp phản ứng, em gái Ôn vẫn còn chưa trưởng thành, sao có thể nói đến đề tài này chứ!


Cô vội vàng bổ cứu: "Ôi chao, tôi cảm thấy nếu không phải Ôn Minh nhập ngũ rồi, vị trí hội trưởng hiệp hội này nhất định là của cậu ấy! Tôi cảm thấy trong đám người này chỉ có dị năng của cậu ấy là mạnh nhất thôi."


Nghe được lời này của cô, mấy người Cố Minh Duệ không khỏi nhìn về phía Ôn Dao.


Không, dị năng giả lợi hại nhất mà cô từng gặp không phải Ôn Minh, mà là em gái Ôn ngồi ở đây đấy!


Lâm Khê phát hiện sau khi cô nói xong lời này không khí có chút cổ quái, ách... Chẳng lẽ cô nói sai rồi? Cú chém gió này không có đập đúng chỗ sao?


"Thế đội trưởng Lâm cảm thấy ngày mai bốn nhóm người kia ai sẽ chiến thắng?" Cố Minh Duệ chuyển chủ đề.


"Cái này khó mà nói, dù sao cũng không biết hôm nay bọn hắn có biện pháp dự phòng nào không, tôi cũng không tính hiểu rõ hết, cái này quá khó nói, ai cũng có thể. Có điều, ngược lại thật không ngờ tên Dư Thanh Dương kia thật có chút tài năng, mấy tuyển thủ hạt giống mọi người nhận định đều bị hắn quét sạch rồi."


Lý Đồng gật đầu: "Không có chút tài năng cũng sẽ không được bên trên phái đến nơi này, chẳng qua nếu không có chuyện xảy ra ở thành phố Giang Thấm, nói không chừng con đường này hắn còn dễ đi, bây giờ nha..."


"Đúng vậy." Nhị sư huynh Lỗ Bằng của Lâm Khê phụ họa nói: "Có mời tôi tôi cũng không làm nữa, hắn ở nơi này còn thật không sợ tư lệnh Tề tìm cơ hội giết chết hắn à."


"Cho nên anh không làm được hội trưởng!" Lâm Khê trợn trắng mắt.


"Tóm lại trận so tài ngày mai nhất định rất đặc sắc, đêm nay chúng ta ăn ngon, ngày mai đi xem cuộc chiến!"


Ngày hôm sau, khu tỷ thí chỉ còn lại một sàn đấu, chung quanh đài cao mọi người tấp nập, đông nghìn nghịt, người nhiều hơn hai ngày trước.


Có điều, bọn người Ôn Dao đứng ở khu vực mà mọi người chung quanh đều cách bọn họ một đoạn ngắn, ẩn ẩn dường như cô lập bọn họ vậy.


Bởi vì, người bên ngoài tới gần một chút, Đại Hoàng liền quay đầu trừng mắt nhìn hắn, ở bên trong đôi mắt hổ lộ ra uy hiếp nhàn nhạt, cho đến khi người bên ngoài lùi lại mới quay đầu trở lại.


Khiếp sợ âm uy của Đại Hoàng, những người khác tự nhiên không dám quá thân cận.


Trên khán đài ngồi như cũ với những người kia, Hạ Y Huyên tiếp tục cùng hai người Lâm Khê đứng chung một chỗ, suy đoán kết quả cuộc so tài kế tiếp.


Trận đầu so tài hai người đã lên sàn đấu rồi, là đội trưởng đội Đao Phong Chu Tư Niên cùng đội trưởng đội Huyền Cơ Tống Hồng Văn, dị năng hệ lôi quyết đấu hệ phong.


Ngay khi Ôn Minh nói một tiếng: "Bắt đầu", Tống Hồng Văn đã nhảy du7n3gt5 lên, rất nhanh xông về hướng Chu Tư Niên, đồng thời toàn bộ sàn đấu đều nổi lên một trận cuồng phong, đất xây dựng trên sàn đấu nổi lên vô số cát bụi, toàn bộ không gian cũng bắt đầu âm trầm u ám, đập vào mắt một mảnh vàng xám, đừng nói thấy rõ trên sàn đấu xảy ra chuyện gì, chính là hai bên phải trái đều không nhìn thấy rõ.


Đồng thời nương theo đó còn có bụi đất mịt mù, không ít người không nhịn được ho khan.


"Mẹ nó, bão cát à!" Đứng ở phía trước Từ Dương bị cát bụi đánh úp vào trước mặt, cậu nâng lên tay phải che mắt, cúi đầu xuống hô: "Làm cái gì vậy chứ, thế này làm sao xem được đây!"


Người xung quanh cũng đều tiếng oán than dậy đất, bởi vì người quá nhiều quá chật, dị năng cũng không biết phóng thế nào. Những binh sĩ dị năng vây quanh sàn đấu cũng không biết phải làm gì, giống như không có dị năng gì có thể ngăn cản cát bụi lại để mọi người có thể xem thi đấu!


Đang lúc dị năng giả hệ phong cân nhắc phải chăng nếu không quản trên đài, trực tiếp dùng gió thổi những cát bụi này bay đi, thì một bức màn nước cực lớn từ sàn đấu trên không hướng xuống dưới, hiện lên nữa vòng tròn bao trọn sàn đấu.


Đồng thời một trận gió lớn nổi lên, thổi tan toàn bộ cát bụi trong đám người đi hết.


Tất cả mọi người nâng người lên, thả tay che mặt, kinh ngạc nhìn nhau, cũng không biết xảy ra chuyện gì. Còn có, một chút bụi đất đều cạo sạch sẽ, Tống Hồng Văn chuẩn bị làm sao bây giờ?


Lại ngẩng đầu nhìn đến màn nước cực lớn đột nhiên xuất hiện, bao trọn toàn bộ sàn đấu, đoàn người đều kinh ngạc, cái này cũng được?!


Dưới đài binh sĩ dị năng cũng ngây ngẩn cả người, bọn hắn không có hệ thủy à, cái này ai làm?


Ngược lại có binh sĩ đi theo Ôn Minh lẻn vào căn cứ A3 nhớ ra cái gì đó, nhịn không được quay đầu nhìn lại Ôn Dao đang ngồi trên lưng hổ biến dị vô cùng gây chú ý kia.


"Trời ơi, dị năng giả hệ thủy trong quân đội mạnh thật đấy, lại có thể làm ra bức màn nước lớn như vậy, xem bộ dạng này phải nhiều người đồng thời phóng thích dị năng mới được đấy a." Lâm Khê sợ hãi than nói.


Nhìn màn nước, không chỉ cản trở cát bụi trên sàn đấu tràn ngập bay ra ngoài, đồng thời khi bụi đất tiếp xúc với mặt nước đều bị nước chảy rất nhanh dẫn xuống tầng chót nhất, làm cho mọi người có thể thấy rõ trên sàn đấu xảy ra chuyện gì, thứ này yêu cầu lực khống chế không hề thấp à.


Mấy người Từ Dương liếc nhìn nhau, yên lặng nhìn về phía Ôn Dao, nhìn vẻ mặt đạm mạc như không có gì xảy ra của em gái Ôn, bọn họ chỉ có thể cảm thán trong lòng: người so với người, giận điên người!


Giang Nguyên Vĩ nhìn màn nước cực lớn đột ngột xuất hiện, trong lòng xuất hiện không ít ý niệm, cuối cùng vui vẻ nói với Tề Cảnh Huy: "Quả nhiên không hổ là binh sĩ dưới trướng tư lệnh Tề, xem như hệ thủy được công nhận không có sức chiến đấu gì cũng có thể phóng xuất ra chiêu thức lợi hại như vậy, khâm phục."


Tư lệnh Tề ừ nhẹ một tiếng, không đáp lại lời hắn ta. Đương nhiên hắn biến rõ binh sĩ dưới tay hắn không có năng lực này, lần này binh sĩ dị năng đến không có mấy người hệ thủy! Cũng đoán được ai làm, có điều hắn sẽ không nói ra.


Trên sàn đấu vẫn là cuồng phong gào thét, cát bụi mịt mù, ngoại trừ ngẫu nhiên xuất hiện lôi quang màu xanh da trời để mọi người có thể xác định bọn hắn vẫn còn đánh, những thứ khác cái gì cũng không thấy rõ.


"Gió của Tống Hồng Văn có lẽ kiên trì không được bao lâu nữa, dù sao hắn vẫn chỉ là đỉnh cấp hai, còn chưa đột phát đến cấp ba, dị năng theo không kịp." Cố Minh Duệ phân tích nói: "Nếu như hắn không thể lợi dụng trong khoảng thời gian này giải quyết xong Chư Tư Niên, vậy hắn không có phần thắng rồi."


"Chu Tư Niên biết cận thân tác chiến sao?" Từ Dương hỏi Lâm Khê.


Lâm Khê lắc đầu: "Tôi không biết, chưa nghe nói qua, ngày hôm qua so tài hắn cũng lợi dụng dị năng cường đại hơn người khác mới có thể làm thịt đối phương đấy, không có cận chiến."


"Nếu như hắn cận thân chiến đấu không kém... như vậy Tống Hồng Văn không thể trông cậy vào rồi, nhưng nếu hắn không biết..."


Cố Minh duệ còn chưa có nói xong, trên sàn đấu "Ầm ầm" tiếng vang thật lớn, lôi điện cực lớn màu lam xuyên qua cát bụi đầy trời vàng xám, phát ra hào quang chói mắt.


Lôi điện tiếp xúc với màn nước, toàn bộ màn nước cũng nhấp nhoáng hào quang màu xanh da trời, sau đó phịch một tiếng, toàn bộ màn nước đã mất khống chế, nổ mạnh, bọt nước văng khắp nơi.


Gió trên sàn đấu chậm rãi ngừng lại, bụi đất bị văng khắp nơi mang theo bọt nước rơi xuống, toàn bộ sàn đấu bụi bay tung tóe đầy trời được bọt nước rửa sạch sẽ, mọi người cũng có thể thấy rõ tình hình trên sàn đấu rồi.


Chỉ thấy Chu Tư Niên đứng ở trên đài, quần áo trên người bị rách một đường dài, trên người còn có vài nơi bị phong nhận gây thương tích, trên người có loang lổ vết máu. Trên mặt hắn có không ít tro bụi, nhưng vẻ mặt xem như còn ổn, xem ra không có tổn thương gì quá nặng, cả người bị bọt nước bắn ra làm ướt.


Nhưng, Tống Hồng Văn đâu rồi?


Chương 152: Lạnh quá à


Người ở dưới đài bởi vì tầm mắt bị hạn chế nhìn không rõ toàn bộ hoàn cảnh trên sàn đấu, ngược lại người trên khán đài lại thấy rõ ràng.


Bên trên sàn đấu khắp nơi đều bị lôi điện đánh trúng sinh ra gồ ghề, trong hố còn xì xì lóe lóe điện quang thật nhỏ, mà cách đó không xa trong hố có một bóng dáng, cũng không nhúc nhích, trên người còn có điện quang lập loè yếu ớt.


Tiểu đội chữa bệnh nhanh chóng lên đài kiểm tra, xác định đối phương chỉ bị sốc vẫn còn sống, gật đầu với Ôn Minh, sau đó nâng Tống Hồng Văn lên cáng cứu thương đưa xuống dưới, phải nắm chặt thời gian gọi dị năng giả trị liệu đến chữa trị.


"Bổ như vậy cũng không chết? Nếu là Zombie có lẽ thành tro rồi!"


"Chắc không phải bổ từ chính diện, hơn nữa Chu Tư Niên đã khống chế dị năng phát ra, cho nên có lẽ không có trở ngại." Cố Minh Duệ trả lời nghi vấn của Lý Đồng.


Chu Tư Niên gật gật đầu về phía Ôn Minh, lại phất phất tay về đám người hoan hô bên dưới đài, sau đó đi xuống đài nghỉ ngơi.


Trận tiếp theo quyết định ra người thắng, sau đó sẽ mở ra trận chung kết rồi, hắn nhất định phải nắm chắc vị trí hội trưởng!


Binh sĩ dị năng hệ thổ lên đài tu sửa sàn đấu, trận thứ hai sắp bắt đầu, trong lòng mọi người có chút khẩn trương, trận so tài lần này chính là của tên Dư Thanh Dương kia, nếu hắn thua, vị trí hội trưởng này không cần phải nói, nhất định là người của căn cứ Hoa Nam bọn hắn rồi. Nếu như hắn thắng, thế thì lại là một trận đánh ác liệt nữa!


Nhìn thấy Cảnh San đi lên đài trước, người ở dưới đài bộc phát tiếng hoan hô cực lớn, ngoài hôm qua ở bên trong mấy trận so tài, cô gái lạnh như băng này biểu hiện mười phần mắt sáng, phá vỡ nhận thức lực công kích hệ mộc khá thấp trong mắt mọi người, thể hiện sức chiến đấu rất mạnh.


Xem ra, thật đúng là không có dị năng mạnh nhất, chỉ có dị năng giả mạnh nhất.


Đối với quần chúng nhiệt tình bên dưới, Cảnh San vẫn lãnh đạm trước sau như một, cô đi lên đài thanh tú động lòng người đứng ở một bên, con mắt nhìn chằm chằm vào Dư Thanh Dương chậm rãi đi đến đài.


Nhìn thấy Cảnh San xinh đẹp, Dư Thanh Dương nhíu mày, huýt sáo, đang định mở miệng nói cái gì đó, chợt nghe Ôn Minh trực tiếp hô: "Bắt đầu."


Vừa dứt lời, Cảnh San nhanh chóng bắt đầu vung hạt giống ở bốn phía khán đài, đồng thời rất nhanh thúc đẩy hạt giống sinh trưởng chung quanh Dư Thanh Dương.


Nhìn xem dây leo biến dị đánh úp dưới chân mình, Dư Thanh Dương thả người nhảy lên, tránh qua, tránh né công kích của bọn nó, mà vào giây phút hắn rơi xuống, lấy hắn làm trung tâm dưới chân hắn xuất hiện vô số gai băng, không ít dây leo biến dị leo bị gai băng đâm thủng, đồng thời toàn bộ sàn đấu cũng bắt đầu tản ra hơi lạnh, phản ứng của những dây leo biến dị kia cũng bắt đầu chậm lại.


"Chậc, thực vật biến dị cũng vẫn là thực vật, xem ra những thực vật biến dị này đều có chút sợ lạnh. Hơn nữa rét lạnh sẽ khiến tốc độ phản ứng của người ta chậm hơn, tình huống bây giờ rất bất lợi với cô ấy." Lâm Khê lắc đầu, loại thuộc tính áp chế này thật sự không có cách nào.


Ngược lại Hạ Y Huyên lại không cùng quan điểm: "Cũng có thực vật có sức kháng lạnh rất mạnh, nếu như biến dị không chừng không sợ lạnh giá."


"Điều kiện tiên quyết là cô ấy có, hơn nữa chúng ta đây là phía nam, loại thực vật này không nhiều lắm đâu."


Cảnh San nhíu mày, có điều ngày hôm qua lúc biết đối thủ của mình là Dư Thanh Dương cô đã có chỗ chuẩn bị, đối với tình huống trước mắt cũng không ngoài ý muốn.


Cô buông tha thúc đẩy sinh trưởng cho mấy loại thực vật kia, mà một lần nữa móc từ trong túi ra mấy hạt giống.


Nhưng Dư Thanh Dương cũng sẽ không tùy ý để Cảnh San thúc đẩy sinh trưởng thực vật của cô ấy, vào lúc cô buông tha khống chế thực vật, Dư Thanh Dương giơ ngược tay lên, hơn mùi đạo băng nhọn dài nhỏ bay về phía Cảnh San, đồng thời đông cứng hết hạt giống chung quanh hắn.


Cảnh san không thể không buông tha cho ý định trước đó của mình, vừa nhanh chóng lui về phía sau, vừa ném về phía trước mình một hạt giống.


Hạt giống rơi xuống đất bắt đầu sinh trưởng mạnh, rất nhanh lớn lên thành một đám cỏ dại lớn. Lá cây của nó rất dài, màu nâu đậm, ở rìa lá cây còn có gai mảnh nhọn hoắt.


Lúc mũi băng nhọn đánh úp đến, nó huy động lá cây thật dài của chính mình, va chạm với mũi băng nhọn.


"LENG KENG!"


Cả hai va chạm, phát ra tiếng vang thanh thúy dễ nghe, càng nhiều lá cây đánh lên mũi băng nhọn, tiếng vang keng keng keng không dứt bên tai, giống như phong linh đón gió phát ra tiếng vang dễ nghe.


"Cây cỏ biến dị này đủ cứng rắn đó, những thực vật khác đều bị mũi băng nhọn gọt đứt, nó lại có thể đụng nát đối phương, cô ấy từ đâu mà có nhiều hạt giống kỳ lạ quý hiếm như thế nhỉ?" Từ Dương rất tò mò, chung quanh căn cứ của bọn hắn không có núi rừng, đều là thực vật thông thường, có muốn tìm phải đi đến nơi xa hơn rồi.


"Không biết, dù sao có thể tìm được những thứ này cũng là bản lãnh của cô ấy." Lâm Khê cũng không rõ lắm.


Nhìn thấy công kích của mình bị hóa giải, khóe miệng Dư Thanh Dương câu dẫn thành một nụ cười, biểu lộ chăm chú lên. Ngày hôm qua so tài hắn cũng nhìn, cô gái này đều dùng thực vật biến dị bình thường, chủ yếu dựa vào lực khống chế.


Hắn cho rằng sẽ rất dễ đối phó, không nghĩ tới trong tay cô có không ít hạt giống khác, xem ra tình báo không đầy đủ rồi.


Bên kia Cảnh San đứng ở sau lưng cây biến dị thúc đẩy sinh trưởng hạt giống mới, sắc mặt cô hơi trắng bệch, trên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi rồi.


Tuy vẻ ngoài cây biến dị này xấu xí, nhưng đẳng cấp cao hơn thực vật biến dị bình thường, có thể công kích có thể phòng ngự, thúc đẩy sinh trưởng nó cần có dị năng nhiều hơn so với những loại khác. Bây giờ cô cảm thấy dị năng mình tiêu hao nhiều hơn, nếu không nghĩ cách thì không chống đỡ nổi nữa.


Dư Thanh Dương cũng phát hiện tình huống của Cảnh San, hắn lần nữa vung ra mấy đạo mũi băng nhọn, đứng ở đó chuẩn bị trực tiếp hao tổn dị năng Cảnh San.


Cảnh San cũng đoán được ý nghĩ của hắn, cô phải tốc chiến tốc thắng!


Mũi băng nhọn lần nữa bị cây biến dị huy động lá cây từng cái tiêu trừ, tiếp đó lại thêm mũi băng nhọn tăng cường áp sát, càng chặt chẽ hơn so với trước, có vài đạo xuyên qua khe hở lá cây tập kích về phía sau Cảnh San.


Mắt thấy mũi băng nhọn sắp đánh trúng Cảnh San, Cảnh San không thể không buông tha thúc đẩy thực vật sinh trưởng, nghiêng người một cái, tránh thoát công kích, rút lấy cây biến dị tranh thủ đánh nát những mũi băng nhọn này.


"A! Coi chừng!"


Vừa mới nhẹ nhàng thở ra Cảnh San đột nhiên đã nghe có người gọi: "Coi chừng", đồng thời cảm nhận được sau lưng có hơi lạnh rất nhanh tiếp cận, không kịp nghĩ nhiều, cô trực tiếp bổ nhào về phía trước, sau đó lại lăn qua bên