Chương 431: Thor phóng khoáng


Đợi đến lúc hiểu rõ gần hết mọi chuyện, đêm cũng đã tối đen. La Chính Thanh liền bảo những người khác trở về nghỉ ngơi, hắn lôi kéo mấy người tiếp tục bàn bạc những chuyện phía sau.


Lại biết thêm một ít tình huống không biết trước kia, như vậy bọn hắn cũng phải căn cứ theo những tin tức này thay đổi một chút phương án rồi.


Ôn Minh cảm thấy góc áo của mình bị giật một thoáng, cúi đầu xem xét, em gái nhà mình cũng không đi ra ngoài, mà là ngoắc cậu, dường như muốn nói ra suy nghĩ của mình.


Ôn Minh cúi người xuống, đợi Ôn Dao tiến sát tai cậu nói nhỏ vài câu, sau đó ánh mắt cậu lập tức thay đổi.


Trong mắt ám quang chợt lóe lên, Ôn Minh khôi phục bộ dáng trước kia, cười cười xoa đầu Ôn Dao: "Anh đã biết, sẽ chú ý, hôm nay đi dạo một ngày, em trở về nghỉ ngơi sớm đi."


Ôn Dao cũng không thấy mệt mỏi, bởi vì, Ôn Dao vẫn luôn ngồi ở trên lưng Đại Hoàng, căn bản chưa đi được mấy bước đường.


Vừa rồi chẳng qua Ôn Dao chỉ kể lại chuyện ban ngày cho Ôn Minh nghe, để cậu đề phòng mà thôi, Ôn Dao cảm thấy vài ngày sau đám người kia nói không ngừng sẽ còn ra tay đấy.


Trước khi đến tất cả mọi người đều muốn Ôn Dao tận hết khả năng ít xuất hiện trước mặt người ngoài, có thể không ra tay thì không ra tay, cho dù ra tay tốt nhất cũng đừng để người khác biết mình làm ra.


Một câu, giả heo ăn thịt hổ.


Vừa đi ra khỏi lều vải, Ôn Dao liền nhìn thấy Thor đang chán chết dựa vào cây đại thụ cách đó không xa, trong miệng còn ngậm một cọng cỏ, như có như không lắc lắc lư lư.


Dường như nhận ra cái gì, hắn nghiêng đầu qua, vui vẻ phất phất tay với Ôn Dao, ra hiệu Ôn Dao đi qua.


Đợi Ôn Dao đi đến trước mặt hắn, Thor nhìn hai bên một chút, ra vẻ thần bí nhỏ giọng nói với Ôn Dao: "Dao Dao, anh phát hiện trên đảo này có một bí mật!"


Sau đó chớp chớp mắt phải với Ôn Dao, vẻ mặt đắc ý hỏi Ôn Dao, dường như muốn nói: muốn biết không? Muốn biết thì xin anh đây này!


Ngây thơ!


Ôn Dao cảm thấy có phải bởi vì hắn dùng biến đổi gien, cảm giác nhiều khi cách nói chuyện cùng động tác của hắn đều giống như Từ Dương.


Có lẽ đây cũng là nguyên nhân Ôn Minh không cách nào chào đón Thor được, căn bản không thể nào hiện ra trước mặt hắn.


Người bạn thân thiết nhất của mình đã chết rồi, lại nhìn thấy một người khác khoác lấy túi da bạn tốt, vẻ mặt giọng điệu đều rất tương tự làm sao trong lòng dễ chịu cho được.


Thấy Ôn Dao quay người chuẩn bị rời khi, Thor vội vàng gọi Ôn Dao lại: "Ai ai ai, đừng đi chứ, thật sự rất thú vị đấy, ngày mai anh dẫn em đi xem?"


Ngày mai?


Ôn Dao nghĩ nghĩ, nói với Thor: "Ngày mốt."


"Ngày mốt? Vì sao?"


Bởi vì ngày mốt hội nghị bắt đầu, mọi người cũng chỉ chú ý đến nơi cử hành hội nghị, nếu đám người kia lại muốn ra tay... cũng là một cơ hội tốt.


Thấy Ôn Dao không giải thích, Thor cũng không quan tâm, dù sao đến ngày đó sẽ biết.


Thor ngồi xuống mặt đất, mời Ôn Dao cũng ngồi xuống, sau đó dựa lưng vào thân cây mở miệng nói:


"Hôm nay anh đi ra ngoài dạo, không nghĩ đến trên đảo này rất được hoan nghênh, có không ít người đẹp tìm đến gần anh, còn có người mời anh uống rượu, ngày hôm nay trôi qua đặc biệt phóng khoáng nha ~ "


Thor thoáng dừng lại, chờ Ôn Dao hỏi, thế nhưng một phút đồng hồ trôi qua, chung quanh ngoại trừ binh sĩ tuần tra phát ra tiếng bước chân, chỉ có tiếng gió thổi qua khiến lá cây phát ra tiếng xào xạc.


"Ai, anh nói này, Dao Dao à, em có thể phối hợp một chút hay không, chẳng lẽ em không tò mò vì sao bọn hắn nhiệt tình với anh như vậy à?"


Thor cảm thấy tâm tính thiện lương thật quá mệt mỏi, tìm người nói chuyện phiếm sao mà khó đến như vậy?


"Không tò mò."


Được rồi, hắn tìm nhầm người, nhưng bây giờ hắn cũng không tìm được người nào khác!


Thor đành từ bỏ không được Ôn Dao đáp lại, giọng điệu hắn bình thản tự thuật nói: "Không có những thứ gì khác, chính là muốn thông qua anh biết đucợ một ít tình huống của nước các người, nhưng em yên tâm, anh thật thật giả giả nói một hồi những thứ đại chúng, anh cũng không lộ ra những thứ khác. Xem, còn dùng cái này trả thù lao cho anh nữa này."


Thor lấy ra một khối tinh thạch tung hứng trong tay: "Tuy độ tinh khiết bình thường thôi, nhưng có chút ít còn hơn không, ai bảo hiện tại anh rất nghèo đây? À, còn có, bọn hắn cảm thấy rất hứng thú với em. Anh nói em náo muốn đi đến đây chơi đùa, mà người nhà em quá sủng em, bị em náo không có cách nào đành đồng ý, không chỉ để anh trai em đến bảo vệ em, còn đưa dị thú của gia tộc làm vệ sĩ cho em."


Ôn Dao quay đầu liếc mắt nhìn Thor, cái gì gọi là náo muốn đến đây chơi đùa?


Thor bỏ qua ánh mắt sắc bến của Ôn Dao, còn tiếp tục nói: "Anh không nói sai nha, nếu không phải chính em đưa ra ý định muốn đi, bằng không Ôn Minh làm sao bảo anh đi theo đến đây."


Với tư cách người Hoa quốc trong tổ bốn người bốn không mặc quân trang (còn có La Chính Thanh và thuộc hạ của hắn, Ôn Dao), Thor bị không ít người nhìn chằm chằm.


Nhưng có thể đi cùng quân nhân đến đây tự nhiên không có khả năng đơn giản như vậy, hơn nữa bọn hắn cũng không ra khỏi nơi trú quân. La Chính Thanh bọn hắn lại càng không tiện để ra tay, tuổi Ôn Dao lại còn quá nhỏ, bên người lại có dị thú không dễ chọc, Thor trở thành mục tiêu tốt nhất


"Bọn hắn còn nhân cơ hội này sử dụng tinh thần lực thôi miên anh, nếu không phải trên người anh mang theo đầy đủ trang bị, nói không chừng tinh thần lực đang bị tổn thưởng của anh lại càng nặng thêm rồi a ~ "


Thor giả vờ giả vịt cảm thán một phen, sau đó để Ôn Dao đi nói với Ôn Minh một tiếng: "Tên Ôn Minh này có khả năng không muốn nhìn thấy anh nữa, Dao Dao, em giúp anh chuyển lời đi."


Nói xong hắn đứng lên từ đồng cỏ, duổi thẳng cái lưng: "Ai nha, hôm nay mệt quá rồi, anh cũng muốn sớm chút về nghỉ ngơi đây."


Nhìn bóng dáng Thor đã đi xa, Ôn Dao cảm thấy, tên này rõ ràng là cố ý mà!


Ôn Dao cũng không muốn lại đi trở về một chuyến nữa, nên trực tiếp dùng tinh thần lực kể lại chuyện Thor đã nói một phen.


"Ôn Minh, làm sao vậy?" Nhìn Ôn Minh đang nói đột nhiên dừng lại, giống như đang ngẩn người, La Chính Thanh không khỏi quan tâm hỏi thăm.


Ôn Minh lắc đầu: "Không có gì, chúng ta tiếp tục..."


Ôn Dao không trở về lều vải, mà tiếp tục ngồi ở đó, nhắm mắt lại cảm thụ gió biển nhẹ nhàng lướt qua gò má.


Độ ấm ở đây thích hợp, không khí trong lòng, làm cho người có cảm giác càng thêm buông lỏng, điều này hoàn toàn khác biệt với khi ở căn cứ, Ôn Dao cảm thấy ở chỗ này tinh thần lực đều thư thái hơn rất nhiều.


Ôn Dao luyện kiện thể thuật cũng gần nửa tháng, coi như đã đến đây Ôn Dao cũng không ngừng luyện tập, quả thật Ôn Dao cảm thấy dị năng trong thân thể lưu chuyển càng thêm thông thuận, hơn nữa thử hấp thu năng lượng, cũng không còn cảm giác chặn trướng (bị ngăn chặn trướng đau) nữa rồi.


Ôn Dao cảm thấy đồ vật tên Thor kia cho vẫn còn có chút tác dụng, chiếu theo tốc độ này, qua không bao lâu nữa có thể tu luyện bình thường được rồi, muốn đạt đến cấp bậc tiếp theo cũng không xa nữa.


Đại Hoàng không biết khi nào đã đi qua, nó nằm sấp bên chân Ôn Dao, dùng tư thái thú bảo vệ vòng lấy Ôn Dao nửa vòng, Ôn Dao từ không khí dễ chịu này, nhắm mắt lại bắt đầu minh tưởng.


Binh sĩ đi ngang qua thả nhẹ bước chân, đồng thời ra hiệu với các chiến hữu xa xa đừng lên tiếng, để bọn hắn cũng nhỏ giọng một chút.


Tô Tây đứng cách đó không xa cắn môi dưới nhìn qua phương hướng Ôn Dao, cô muốn tìm Ôn Dao nói chút chuyện, nhưng lại không biết đi qua có làm phiền Ôn Dao hay không.


Thế nhưng, ban ngày có quá nhiều người, cơ bản không có cơ hội nói chuyện một mình với Ôn Dao.


Cuối cùng, có nên đi qua đó hay không?


Chương 432: Càng ngày càng nháo


Cuối cùng Tô Tây không đi qua đó, dù sao chuyện cũng không quá gấp, cô cảm thấy đợi đến lúc về nước rồi tìm Ôn Dao nói cũng được.


Ôn Dao mở mắt nhìn về phương hướng Tô Tây rời khỏi, một lần nữa nhắm mắt lại.


Buổi sáng ngày hôm sau, cuối cùng nước E mà mọi người tâm tâm niệm niệm cũng đã đến đảo tư nhân.


"Xem ra bọn hắn cũng gặp phải công kích."


Một đoàn người Ôn Minh đứng ở nơi cao cao, nhìn xuống bên dưới nơi gần bến tàu có mấy con thuyền vừa đến.


Cách đó không xa trên mặt biển có mấy chiếc rõ ràng đã trải qua chiến đấu nên thân hạm gồ ghề, cũng không biết gặp phải sinh vật biển gì.


Vóc dáng người nước E rõ ràng cao lớn hơn những người khác nhiều, khoác lên quân trang vẫn không che dấu được cơ bắp phình lên bên dưới, ánh mắt nhìn người đều lộ ra sự tàn nhẫn.


Quân nhân nước M sớm đã chờ ở bến tàu tiến lên nói mấy câu, dường như muốn dẫn bọn hắn đi đến nơi trú quân trước.


Nhưng không biết đối phương nói gì, lại chọc giận người nước E, binh lính phía sau lộ rõ vẻ bất mãn, thậm chí có người tiến lên một bước túm cổ áo một binh sĩ nhấc lên.


Binh sĩ nước M dường như không nghĩ đối phương nói ra tay liền ra tay, binh sĩ của hắn lập tức giơ vũ khí trong tay lên, còn một binh sĩ khác cầm bộ đàm lên, chuẩn bị thấy tình huống không đúng lập tức thông báo cho những người khác.


Mà người các nước khác đứng chung quanh hoàn toàn không có ý định tham gia vào, bọn hắn nhìn có chút hả hê xem náo nhiệt, thấm chí có người còn huýt sáo, ước gì bây giờ bọn họ đánh nhau một trận luôn.


"Chậc chậc, tính tình tên Tây này cứng như vậy, quả nhiên dân tộc chiến đấu không phải chỉ nói không, vừa ra trận đã náo lên, sau này còn không phải càng náo nhiệt?"


Phí Hướng Địch chậc hai tiếng, biểu thị thích nghe ngóng.


Ngược lại La Chính Thanh nói lên cách nhìn của mình: "Ngoại trừ hai nước trước sau như một không đối phó bên ngoài, lần này nước E có lẽ cũng dựa vào cái gì đó, dù sao bây giờ ngoại trừ đánh thắng trận tận thế này, trong lòng mọi người vẫn có suy nghĩ của riêng mình.


Hơn nữa anh xem người bên bọn hắn đến kìa, cũng đều là quân nhân như chúng ta, không như các nước khác còn có dị năng giả bình thường, xem ra cũng có tập quyền rồi."


Mắt thấy bên dưới xảy ra xung đột hết sức căng thẳng, người đầu lĩnh lãnh đạo nước E ngăn cản binh sĩ của mình, để hắn lui xuống.


Nhưng ngay cả như vậy, binh sĩ nước M vẫn không dám khinh thường, cuối cùng sau khi hai bên nói với nhau vài câu, binh sĩ nước M nhượng ra một con đường, người nước E tự đi đến hướng bên kia của chính mình.


"Từ Dương, bọn hắn nói gì vậy."


La Chính Thanh quay đầu hỏi Thor đứng một bên có chút không yên lòng, hắn chỉ đành hỏi chàng trai trẻ tuổi là người cường hóa thính giác mà Ôn Minh mang đến, tuy khó hiểu vì sao phải mang theo một dị năng giả bình thường như vậy, nhưng chủ tịch đều đồng ý mọi chuyện nên hắn cũng không phát biểu ý kiến gì khác.


Nói gì à?


Trong nháy mắt Thor sửng sốt, ý nghĩ đầu tiên là xa như vậy làm sao hắn nghe được?


Cũng may hắn rất nhanh nhớ tới thân phận bây giờ của chính mình —— Từ Dương người cường hóa thính giác.


Tuy Thor không nghe được âm thanh ở khoảng cách xa như vậy, nhưng hắn có đường dây nha!


Từ ngày hôm qua Karl đã thả không ít người máy mô phỏng dò sét trên hải đảo này, bên kia bến tàu có mấy cái, bọn hắn nói gì đều ghi lại vô cùng rõ ràng.


"Mấy tên Tây đó bất mãn nước M mang theo thái độ chủ nhân, dựa vào cái gì nơi trú quân của chính mình cũng bị đối phương sắp xếp, hơn nữa hoài nghi bọn hắn giở trò ở nơi trú quân. Cuối cùng người nước E không cần bọn hắn dẫn đường, tự mình tìm nơi trú quân rồi."


"Bọn hắn không thể nào ngu xuẩn như vậy, nếu như bị phát hiện thì không thể giải thích rõ ràng rồi." La Chính Thanh cảm thấy đối phương có lẽ không ngu như vậy.


"Vậy cũng không nhất định, nói không chừng có một vài dị năng kỳ kỳ quái quái vừa lúc thích hợp nghe lén thì sao."


Nghe lời Ôn Minh nói, chân mày La Chính Thanh cau tít lại: "Sao cậu không nói sớm, nếu trước đó chúng ta không kiểm tra đầy đủ triệt để, vậy làm sao bây giờ?"


Tuy thời điểm bọn hắn dựng nơi trú quân đã kiểm tra tỉ mỉ từ trong ra ngoài dọn dẹp một phen, nhưng theo như Ôn Minh nói như vậy, vẫn không an toàn.


"Không có việc gì, tôi có thể cam đoan nơi trú quân của chúng ta không có."


Ôn Minh đã sớm để Ôn Dao cùng Thor cẩn thận kiểm tra một phen, một người dùng tinh thần lực, một người dùng quang não, cam đoan bất kể phuông diện nào cũng đều không hề có lỗ thủng.


Mà quả thật Ôn Dao cũng phát hiện nơi trú quân của bọn họ lúc đó có dấu mấu con côn trùng trong bụi cỏ, chỉ có điều bị Ôn Dao trực tiếp xóa tinh thần lực, đơn giản thô bạo lại hữu hiệu, có lẽ lúc ấy đối phương cũng không chịu nổi.


"Đợi một chút, các người nhìn bên cạnh."


Phí Hướng Địch cầm kính viễn vọng phát hiện lại có hai chiếc quân hạm tiến về phía này, nhìn lại kính viễn vọng, một lá cở đỏ tung bay trong gió.


"YAA.A.A.., ngược lại chúng ta đã quên mất vị bạn già này rồi, lúc ấy không phải nói cũng không muốn đến đây sao? Tại sao lại đến rồi?"


La Chính Thanh nhớ rõ nước R tháng thứ năm sau tận thế đã xin sự giúp đỡ với các nước trên thế giới, bởi vì đảo quốc, bốn phía đều là biển, cộng thêm mật độ nhân khẩu lớn, trước tận thế rất nhiều thứ đều dựa vào nhập khẩu, bọn hắn gặp phải áp lực càng lớn, cũng không ít người lên thuyền trốn đi lên biển.


Nhưng các nước khác ốc đều không mang nổi mình ốc, nào còn sức lực quản nước khác.


Lúc ấy nước M đưa ra ý định họp với nhau, cùng chung chống lại tận thế, nước R cũng không trả lời.


"Làm sao anh biết bọn hắn không lén liên hệ với người nước M? Nói không chừng người ta đã đàm phán tốt giao dịch rồi đấy?"


Như Hoa Quốc, thật ra cũng lén liên hệ với mấy nước khác, cũng sớm tiết lộ một ít thứ cho bọn hắn, cái này để mấy nước kia tin tưởng vững chắc nhất định phải ôm tốt đùi Hoa quốc! Đi theo anh cả cùng tiến cùng lùi!


Nhìn người nước R vừa lên bến tàu đã cúi đầu khom lưng với binh sĩ nước M, Phí Hướng Địch nhíu nhíu mày: "Không có gì đẹp mắt nữa, chúng ta trở về đi, nói không chừng đợi lát nữa lại có người tới tìm chúng ta."


Quả nhiên, chờ bọn hắn đến nơi trú quân không bao lâu, đại biểu nước E cử đến đây viếng thăm, hơn nữa không tùy tiện phái một người đến, mà là đầu lĩnh Victor mà bọn hắn đã chứng kiến trước đó —— Victor • Victor Knopf.


Nhìn mấy người Ôn Minh tiến vào lều , Ôn dao tiếp tục đứng ở nơi đêm qua, lấy ra Laptop bắt đầu lật xem những ghi chép mình đã ghi chép trước kia, thuốc