"Mấy con súc sinh này rốt cuộc bị làm sao vậy? Lui ra phía sau...!Lui ra phía sau cho ta..."
"Không cần thả bọn họ ra, nhanh nhốt chúng lại!"
"Buông ta ra, không cần...!Không cần lại đây!"
Đừng đợt tiếng kêu thảm thiết từ ngoài cửa truyền đến, thật hiển nhiên, năng lượng tận thế đang ăn mòn tâm chí các con vật, không! Thay vì nói là ăn mòn thì thức tỉnh mới càng thêm chính xác một ít.
Ngày mưa chim én sẽ bay thấp, khi có động đất xảy ra heo chó sẽ ầm ĩ không thôi, so sánh với nhân loại đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn nhưng lại ngày càng thoái hóa bản năng, thì động vật thường thường sẽ càng thêm mẫn cảm đối với tự nhiên.
Năng lượng kỳ lạ xâm nhập toàn bộ thế giới, ngoại trừ chó địa ngục các sinh vật khác cũng xảy ra biến hóa rõ ràng, hung tàn, thô bạo, thích giết chóc, tàn nhẫn.
Thỏ bình thường ngoan ngoãn được nhốt trong lồ ng, bây giờ cũng có thể cắn đứt ngón tay người, những con mèo nằm lười biếng trên sô pha nay sẽ dùng vuốt đâm thủng cổ chủ nhân, mà loài chó được coi là trung thành chỉ trong nháy mắt sẽ đem chủ nhân xé thành mảnh nhỏ.
Khác với côn trùng biến dị, tang thi cùng động vật biến hóa càng thêm lập thể, nhân loại phải dùng mấy trăm năm thậm chí hơn một ngàn năm mới loại bỏ được hung tính của chúng, bây giờ hung tính lại lần nữa chiếm cứ đại não chúng.
Sau năm phút tiếng thét chói tai biến mất, toàn bộ đấu thú trường lâm vào một bầu không khí quỷ dị.
"Kẽo kẹt..."
Trần Phong đẩy cửa phòng đang đóng kín ra.
Mùi máu tươi.

Không giống loại hỗn loạn ầm ĩ cùng hoan hô lúc trước, lúc này đấu thú trường tràn ngập hơi thở tử vong làm da đầu tê dại.
Hàng trăm người ngã vào bên trong vũng máu, kinh hoảng, sợ hãi, thất thố, mờ mịt, đây là vẻ mặt còn lại trước khi chết của họ, mà so với những thi thể còn nguyên vẹn thì càng nhiều vẫn là thi thể bị xé nát, các bộ phận rải rác khắp nơi.
Phần còn lại của chân tay đã bị cụt, cụt tay, nội tạng, máu tươi...
Trong góc một thi thể bị tiền bao quanh làm Trần Phong chú ý, trên người hắn có thể nhìn thấy một hình xăm sặc sỡ mơ hồ, cổ bị cắn đứt, tròng mắt bị cắn nuốt, đùi phải bị gặm lộ ra xương trắng.

Tiền tài? Có lẽ trước một giây vị này còn đang đếm tiền, giây tiếp theo đã biến thành một khối thi thể.
Tiền tài? Phòng ốc?
Đây là danh từ mà nhân loại cả đời nỗ lực tranh đấu, vào giây phút đấu thú trường bị huỷ diệt, mấy trăm người chết thảm, ông chủ bị phanh thây đã hoàn toàn tan thành mây khói.
"Ô ô..."
Một tiếng kêu thảm thiết cắt đứt suy nghĩ của Trần Phong, trước mặt Trần Phong xuất hiện mười mấy quái vật, không thể nghi ngờ chúng chính là những con chó thi đấu lúc trước, lúc này trên người chúng dính đầy máu, đặc biệt là con ngươi đỏ rực, trong đó tràn ngập hung tính của dã thú.
So với những con cún chuyên lấy lòng nhân loại trước kia, thì giờ đã trở thành một đám thần chết.

Những con hung thú này cũng không có ý định rời đi, lúc này chúng nó đã coi Trần Phong là mục tiêu kế tiếp.
"SI...xk...po..."
Liệt Ma đứng dậy.
Liệt Ma giống như một đống thịt thối cao chừng 4 mét, lúc này nó đứng thẳng người, hung dữ há to miệng, trong thoáng chốc mùi tanh tưởi đủ để che đậy mùi máu tươi.
"Cút!"
Trần Phong đứng ở phía trước, nhìn đàn hung thú vừa mới kết thúc hàng trăm sinh mệnh vẻ mặt bình tĩnh, trên người càng có hơi thở hờ hững quỷ dị.
Bản năng của động vật là cạnh tranh.
Từ giờ trở đi, thế giới này sẽ không bởi vì ngươi thể hiện ra một chút đáng thương mà đối với ngươi nhân từ, ngược lại khiếp đảm, hèn nhát càng chết nhanh hơn.

Một hình ảnh quỷ dị.
So sánh với mười mấy con chó hung tàn, khát máu cùng một sinh vật hư thối xấu xí, thì dáng người Trần Phong nhìn càng đơn bạc, nhưng có Liệt Ma làm nền khí thế Trần Phong lại càng cao hơn.


"Ô ô..."
Một con chó thân mình thon dài ô một tiếng, những con còn lại vội ngừng di chuyển, cuối cùng, nó liếc mắt nhìn Trần Phong thật kỹ sau đó xoay người rời đi.
"Nhanh như vậy đã xuất hiện đầu lĩnh sao?"
Trần Phong nhìn bóng dáng trước mắt, mày có chút nhíu chặt: "Đây là con đầu đàn, có thể trong vài phút làm được chuyện này nó rất có tiềm lực trở thành quái tinh anh."
Cho đến khi không còn bóng dáng chúng, Trần Phong mới thở phào một hơi, trong lúc lơ đãng lưng hắn sớm đã bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp.
Tuy rằng thực lực Liệt Ma mạnh hơn đàn chó, nhưng Liệt Ma dù sao cũng là chỉ có một mình, trong lúc bảo vệ chính mình khó tránh khỏi sẽ xuất hiện sơ hở.
Vừa rồi hoàn toàn là một ván bài.
Cũng may...
Vận khí Trần Phong không tệ, dọa được đám hung thú này.
Đấu thú trường lại một lần nữa yên tĩnh, Trần Phong lại không ý định dùng nó làm cứ điểm, trước không nói đám chó kia có đổi ý quay lại hay không thì mùi máu tươi ở đây quá nặng, một ít tang thi, côn trùng ngửi được cũng sẽ ghé thăm nơi này.
Cần phải rời đi.
Ánh mắt Trần Phong tràn ngập kiên định.
Tận thế buông xuống, toàn bộ thành phố J lâm vào cảnh giết chóc, trong buổi tiệc chết chóc này dù Trần Phong có Liệt Ma bảo vệ cũng tràn ngập nguy hiểm, dù sao hắn chỉ vừa mới thức tỉnh thực lực còn xa mới đạt đến trình độ đại sát tứ phương, trước đó hắn cần tìm một chỗ an toàn.
So sánh với các thế lực rải rác, lực lượng quốc gia vẫn có năng lực chống lại các loại hung thú này.


Tận thế lúc ban đầu, đạn bình thường của nhân loại vẫn có lực sát thương nhất định, trải qua một đoạn thời gian chiến đấu sau bảy ngày thế lực quân đội sẽ chiếm cứ nơi này.
Dựa vào cơ cấu chặt chẽ, quân đội đoàn kết cùng phục tùng mệnh lệnh, nghề nghiệp này ở mỗi thời đại đều là vũ khí cường đại nhất, tận thế lúc ban đầu, thế lực quân đội sẽ hoàn toàn chiếm cứ quyền chủ động, đem Hoa Hạ chia làm mấy chiến khu, mà những văn chức lệ thuộc bị đào thải, toàn bộ các chức vị cũng bị quân nhân thay thế.
Từ binh nhì bình thường nhất cho đến tướng quân.
Trừ cái này ra vô số thế lực nhỏ khởi nghĩa vũ trang, giáo phái, bang phái, lính đánh thuê, chiến đoàn, trong đó có lòng mang dã tâm muốn xông ra một mảnh trời cho riêng mình, có khổ hạnh tăng cứu khổ cứu nạn đem cả đời cống hiến cho dân chạy nạn, còn có những người đã mất đi nhân tính biến đau khổ của người khác thành niềm vui cho mình.
Tóm lại, dân chúng lầm than, oán niệm tận trời, nhân gian vô số yêu ma quỷ quái gây họa.
Đương nhiên đó đều là chuyện sau này, đối với Trần Phong mà nói thế giới này do ai nắm giữ cũng không phải chuyện hắn quan tâm, làm thế nào vượt qua bảy ngày này mới là chuyện quan trọng trước mắt.
Trần Phong lấy lại bình tĩnh, sau đó đi ra cửa phòng, ý đồ tìm cửa hàng tiện lợi chung quanh.
Thời gian bảy ngày.
Trước khi tìm được nơi an toàn ẩn náu hắn phải dự trữ một ít đồ ăn.
Còn trại chó phía sau, thậm chí những người chết bên trong, không có người sẽ để ý tới, cũng không có người sẽ quan tâm.
Trên mảnh đất hỗn loạn này không thiếu nhất chính là động vật ăn thịt.
Không bao lâu, sẽ có quái vật tới thăm những thi thể này..