Loại này sinh vật cả người đen nhánh, trên người có một tầng lông tơ mềm mại.

Đầu tròn nhỏ, có tai dài bộ dáng giống dơi, thân hình lại to nửa thước, đặc biệt là trên mặt không có mắt, càng không có miệng, chỉ có một cái mũi quái dị giống như một ống tiêm.
Dơi Dạ Tung.
Đây cũng không phải giống loài ở thế giới này, giống như Lưu Toan Trùng đây cũng là sinh vật đến từ khe không gian, ngoại trừ Dơi Dạ Tung nó còn có một cái tên khác.
Ma Đêm.

Tuy rằng bộ dáng là dơi, nhưng phương thức săn mồi lại giống muỗi, chúng thích dùng ống tiêm sắc bén đâm thủng thân thể con mồi, hút máu tươi thu hoạch năng lượng.
Ma Đêm một ngày có thể hút máu năm người trưởng thành, tham lam, xấu xí là đại danh của nó, hơn nữa nó còn là sinh vật quần cư, ít thì mấy con, nhiều thì mấy chục con cùng hành động.
Cách săn mồi của chúng rất kỳ lạ, bởi vì không có mắt chúng không thể săn mồi bằng thị giác, cho nên khi bay ở giữa không trung chúng sẽ rãi nước tiểu trên diện tích rộng, nước tiểu có được hương vị đặc biệt Ma Đêm không có thị giác, khứu giác cũng thoái hoá nghiêm trọng, trong bóng đêm chúng dựa vào mùi hương đặc trưng của nước tiểu truy tìm tung tích con mồi.
Cách săn mồi quỷ dị.
Ban ngày gieo giống, buổi tối ăn cơm.
Bởi vậy chúng có danh hiệu Ma Đêm.


"Đây là có chuyện gì?"
Trần Phong nhìn thân ảnh nhấp nháy ngoài cửa, ngữ khí có chút trầm thấp, loại sinh vật không có mắt cùng lỗ tai không có khả năng một đường theo đuôi mình tới nơi này.
Từ đấu thú trường đến cửa hàng tiện lợi Trần Phong có thể xác nhận không có gặp Ma Đêm, nhưng hiện tại Ma Đêm lại tấn công cửa hàng tiện lợi!
"Từ từ..."
Thân thể Trần Phong cương lên, đem đầu chậm rãi chuyển hướng nhìn thiếu nữ bên cạnh, lúc này thiếu nữ sớm đã sợ tới mức kinh hoảng thất thố, trong ánh mắt càng toát ra thần sắc kinh hãi.
Trần Phong có thể xác định chính mình không có đụng độ Ma Đêm, nhưng mà...!Cửa hàng tiện lợi này lại có hai người.
Trần Phong cất bước, bắt lấy thiếu nữ, hắn nhìn da thịt màu rượu đỏ ở cổ đối phương, càng xem càng thấy cổ quái, giây tiếp theo trực tiếp đem cổ áo xé mở, dùng sức quá lớn một mảng da thịt thiếu nữ bị lộ ra, một đoạn vai ngọc càng giống như bạch ngọc, cực kỳ mê người.
Màu đỏ.
Mới đầu Trần Phong còn tưởng rằng đối phương là bị trầy da, nhưng đứng gần xem xét lại phát hiện, màu sắc trên người cô càng giống như một loại thuốc nhuộm, Trần Phong cúi đầu dùng mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi, đồng tử lập tức co lại.

"Mùi nước tiểu!"
Mọi câu đố đã có đáp án, trước đây cô đã từng nói gặp qua quái vật biết bay, thật hiển nhiên quái vật trong miệng cô là Ma Đêm, mà trên người cô cũng bị lây dính nước tiểu, Ma Đêm đúng là dựa vào cô mà tìm được nơi này.
"Không cần..."
Thiếu nữ phát ra tiếng kêu thê lương vô cùng thảm thiết, động tác bây giờ của Trần Phong thật sự làm người khác hiểu lầm, chẳng những xé rách quần áo của cô, còn giống tội phạm hiếp dâm ngửi da thịt đối phương, thân thể bị xâm phạm thiếu nữ không rảnh lo uy hiếp bên ngoài lớn tiếng kêu gào.
"Buông tôi ra...!Tôi muốn gọi cảnh sát...!Ngươi sẽ bị bắt..."
"Bộp!"
Trần Phong đánh vào gáy cô.

Thanh âm thiếu nữ đột nhiên im bặt, thần kinh cô bị tổn thương nhẹ, lập tức hôn mê.
Thân thể cô xụi lơ trên mặt đất, khuôn mặt nhỏ còn dừng lại khoảnh khắc hoảng loạn kia, mọi chuyện xảy ra quá nhanh cô hoàn toàn không dự đoán được Trần Phong sẽ đột nhiên đem cô đánh xỉu.
Trần Phong đi vài bước, cầm một cây kéo trên kệ để hàng căn bản không có chút do dự, trên bả vai thiếu nữ hung hăng cắt một đoạn, máu tươi lập tức chảy xuống cổ cô.
Ma Đêm bị thoái hoá khứu giác, thậm chí hương vị đồ ăn cũng không phân biệt được.
Máu!
Thứ này sẽ che giấu hương vị vốn có trên người cô!
Đây là điều cơ bản ai cũng phải biết khi đối đầu với Ma Đêm.


Trong tình huống vừa rồi Trần Phong chỉ có hai lựa chọn, một vì thiếu nữ thả Liệt Ma ra cùng đối phương chém giết, tuy rằng bảo toàn tính mạng thiếu nữ nhưng lại nghênh đón một vòng nguy cơ, hơn nữa hành tung của hắn cũng sẽ bại lộ, đến lúc đó không còn đơn giản là đối đầu với Ma Đêm mà càng phải đối đầu với "Kẻ săn mồi" trên đường.
Hai, vì chính mình cắt thân thể đối phương, dùng máu che giấu hương vị trên người!
Ý nghĩ vừa xuất hiện, Trần Phong thậm chí không có chút do dự, theo bản năng làm thiếu nữ hôn mê sau đó dùng máu tươi che chắn hương vị trên người đối phương.

Ngôn Tình Ngược
Tàn nhẫn độc ác?
Căn nhà này cũng không vững chắc, dù không có Trần Phong đêm nay cô cũng sẽ bị Ma Đêm hút khô máu chết ngay tại chỗ, từ giây phút trên người cô bị gieo ấn ký thì đây đã là kết quả vốn có.

Nhưng hiện tại...
Cô chỉ bị thương bả vai, cũng không ảnh hưởng đến sinh mệnh, đây đã là may mắn trong bất hạnh!
Đến nỗi đáng thương, đây càng là lời nói vô căn cứ.
Ngươi đi ra ngoài cửa giả vờ đáng thương với những quái vật đó, nhìn xem chúng nó có thể buông tha ngươi hay không?
Thế giới này rất tàn khốc, không có lúc nào là không tràn ngập nguy cơ, chết vì đói khát, chết vì bị tang thi cắn, chết vì bệnh tật.

Mạnh sống yếu chết, người thích ứng được thì sống sót.
Đây là đạo lý rất đơn giản.
"Ầm..."

Cửa chính cửa hàng tiện lợi lại bị va chạm một chút, Ma Đêm có chút chần chờ, vừa rồi chúng rõ ràng cảm nhận được hơi thở con mồi bên trong.
Mùi máu gay đã có tác dụng.
Tay Trần Phong bắt đầu kết một cái ấn ký, cẩn thận không có nghĩa là khiếp nhược*, nếu cửa này đó đêm ma thật sự xông vào tiến vào, hắn cũng chỉ có thể lựa chọn chiến đấu.
(*:khiếp sợ +nhu nhược)
Nhưng Ma Đêm chỉ va chạm vài cái thì dừng động tác, loại sinh vật chỉ số thông minh cực kỳ thấp này khi mùi hương bị che giấu sẽ làm cho chúng nhanh chóng dời mục tiêu.
Chờ sau khi xác định Ma Đêm đã rời khỏi.
Trần Phong một lần nữa ngồi lại trên mặt đất, thời gian để cho hắn nghỉ ngơi không nhiều lắm, trước khi trời tối hắn cần thiết bổ sung một ít thể lực.
Thiếu nữ nằm ở một bên, bởi vì chảy một ít máu, sắc mặt tương đối trắng bệch.
Trần Phong không có khả năng mang theo cô, tại nơi nguy hiểm như tận thế tuy rằng cô tránh được một nguy cơ, nhưng mỗi góc bên ngoài đều có nguy hiểm tiềm tàng.

Có lẽ cô sẽ chết.
Nhưng nơi này là tận thế.
Loại chuyện này hết sức bình thường..