Giáo sư Mộ giơ thỏi son lên cao, dưới ánh đèn, ngón tay thon dài linh hoạt kia từ từ xoắn cây son. Động tác kia ưu nhã như thế khiến người xem cảnh đẹp ý vui.

Nhưng giáo sư Mộ chỉ nhìn chằm chằm vào thỏi son, ánh mắt chuyên chú gần như thâm tình, ánh đèn chiếu vào trong mắt anh ấy chiếu sáng rực rỡ, cả người anh cũng sáng lên! Anh ấy đã chú ý đến một tầng huỳnh quang mờ mờ đã bám trên chất kem. Thỏi son có màu đỏ rượu, là màu LinDa thoa trên môi.

Tiêu Điềm Tâm cố gắng nhón chân nhìn vào tay anh ấy.

Khóe miệng giáo sư dưới khẩu trang nhếch lên, sau đó hạ tay thấp xuống, cái đầu nhỏ của cô đã thuận thế nhích lại gần, cũng đang nhìn thỏi son kia.

Trần Toa đưa lưỡi dao qua, giáo sư Mộ dùng lưỡi cạo xuống một ít son môi rồi gấp rút nhận lấy ống nghiệm Trần Toa đưa qua, sau đó căn dặn: "Thuốc thử số 3." Vì thế Trần Toa lấy ra thuốc thử số 3 đưa cho anh ấy.

Anh ấy nhỏ thuốc thử vào ống nghiệm, sau đó thản nhiên lên tiếng, "Chỉ là xét nghiệm sơ bộ, cũng không chính xác trăm phần trăm. Sau khi trở lại phòng thí nghiệm tôi sẽ giao báo cáo liên quan cho cảnh sát địa phương." Trần Toa ghi chép lại lời anh ấy nói. Anh ấy còn nói, "Thuốc thử có phản ứng, có 40% khả năng loại huỳnh quang này là chất có chỉ số chống nắng cao và chống thấm nước. Người dùng loại son môi này đa số đều ở ngoài trời, ví dụ như người làm việc ngoài trời, người nổi tiếng muốn đi ra ngoài, hoặc là......" Anh ấy nhìn thi thể của Linda, cô ấy thiên về làn da bánh mật, nguyên nhân là do tắm nắng thường xuyên, "Hoặc là Linda mới vừa đi du lịch trở về...... cũng hoặc là một người thích bơi lội ngoài trời."

"Tôi nghĩ dựa theo tình hình gần đây của công ty, Linda cũng không có tâm trạng gì để đi du lịch." Giáo sư Mộ lại nói.

Trần Toa ghi chép lại những trọng điểm do anh rút ra, đợi lát nữa phải giao chúng cho cảnh sát.

Lisa nhanh miệng, "À, trong nhà ông chủ có một bể bơi lớn."

Gân xanh giữa trán Jean Paul nổi lên. Lisa biết bản thân lanh mồm lanh miệng nên vội vàng giải thích, "Ông chủ, em chẳng qua nghe đến bơi lội thì nhất thời nghĩ tới bể bơi. Ha ha, năm ngoái, tụ hội ở biệt thự nhà anh, em đã nhìn thấy bể bơi."

"Không sao." Jean Paul cười nói.

Giáo sư Mộ cũng cười, đôi mắt cong lên, Tiêu Điềm Tâm cảm thấy anh ấy cười hết sức vui vẻ.

Đã muốn đẹp lại muốn chống nắng và chống thấm nước, thậm chí là không thấm nước! Chú trọng như thế nhất định là ở trước mặt người yêu. Mặc áo tắm gợi cảm, thoa màu son gợi cảm, vậy sẽ chỉ ở bể bơi riêng mà không phải bờ biển. Bởi vì chuyện công ty nên sẽ chẳng có ai có tâm trạng đi bờ biển nghỉ phép.

Tiêu Điềm Tâm cảm thấy càng ngày càng cách gần chân tướng, cảm giác kéo tơ lột kén rất sảng khoái. Xuống máy bay, ước chừng ông chủ lớn sẽ đến đồn cảnh sát thu thập chứng cứ. Nơi này là máy bay đang bay trên bầu trời cao, không cho phép một chút nguy hiểm cho nên giáo sư Mộ chậm chạp không chất vấn anh ta.

"SEC đã gửi ảnh gốc giấy gọi trát đòi hầu tòa triệu tập ông chủ Jean Paul và nhân viên chủ quản tài vụ của anh ta, tôi nghĩ chỉ có Linda trong số các nhân viên chủ quản tài vụ biết thông tin nội bộ của công ty; dù sao, cô ấy mới là người Jean Paul " coi trọng " nhất hoặc nói là người thân cận nhất. Công ty sắp đóng cửa, ông chủ lớn dựa vào chiến lược chống sáp nhập của công ty và sẽ nhận số tiền trợ cấp thôi việc về hưu kếch xù. Tương đương với việc công ty đóng cửa nhưng ông chủ lớn không bị ảnh hưởng, công nhân lại mất chén cơm, tiền hưu ngâm nước nóng. Mà tất cả những điều này, các nhân viên ở đây vẫn không hay biết, nhưng hiển nhiên Linda đã biết đến." Giáo sư Mộ nói với Tiêu Điềm Tâm, "Kỳ thật Jean Paul có động cơ gϊếŧ người. Dù sao, khẩu cung của Linda sẽ tạo thành ảnh hưởng cực kỳ bất lợi với anh ta. Cô ấy là kế toán viên, lại là người thân cận nhất với Jean Paul, trên tay cô ấy nhất định có chứng cứ nào đó bất lợi với anh ta. Bây giờ chúng ta chỉ thiếu chứng cứ thực tế gϊếŧ người của anh ta."

Thấy Tiêu Điềm Tâm nhíu mày, chỗ giữa mày hiện ra một cái ổ nho nhỏ đáng yêu. Biết cô hơi nghi ngờ, vì thế giáo sư Mộ giải thích: "Vừa rồi, khi Jean Paul bước đến chỗ ngồi ở khu vực của Linda, Jean Paul có một biểu cảm rất tiêu biểu. Lông mày của anh ta ép xuống, mí mắt trên nâng lên, miệng mím lại thành một đường. Cho dù anh ta đè nén cũng coi như thành công nhưng những biểu hiện vi mô đó được thực hiện cực kỳ bí ẩn, vả lại chỉ trong nháy mắt đã đổi lại thành sắc mặt bình thường nhưng vẫn bị tôi phát hiện. Biểu hiện này của anh ta chứng tỏ anh ta rất phẫn nộ và thù hận."

Tiêu Điềm Tâm khẽ gật đầu, "Lúc ấy, Linda đã bắt đầu uống rượu và gần mất không chế. Một người uống say và mất khống chế cảm xúc thì chuyện gì cũng làm ra được, nói cái gì cũng nói được. Cũng hoặc là Linda hoàn toàn muốn mượn rượu thêm can đảm để tuôn ra bí mật của Jean Paul."

Cho nên, Jean Paul có động cơ này, vì để người phụ nữ này vĩnh viễn câm mồm, anh ta lựa chọn để cô ấy chết.

Michelle và Linda xem như có chút giao tình, cô ấy còn đang cảm thán, "Sao Linda lại luẩn quẩn trong lòng như vậy? Cắn thuốc cắn kịch liệt như vậy, cuối cùng hại chết bản thân."

Trần Toa nhận được tín hiệu từ giáo sư Mộ đã lấy thuốc nhỏ mắt cho anh ấy.

Giáo sư mở nắp lọ thuốc nhỏ mắt, ngửi nó, sau đó cũng nhỏ vào ống nghiệm. Nhập dữ liệu vào máy tính, sau đó bắt đầu đếm ngược, "Một, hai, ba......" Vào lúc Tiêu Điềm Tâm không thể hiểu được thì anh đã đếm tới mười, sau đó là trong máy tính vang lên một tiếng "Tích".

Nhìn thấy cô bé xinh đẹp nhíu mày, khuôn mặt baby càng thêm bầu bĩnh, ngay cả Trần Toa cũng muốn đi lên hôn một cái, vì thế cười nói, "Máy tính của giáo sư bọn chị và phần mềm bên trong đều được cập nhật mới nhất, còn nhanh hơn phòng thí nghiệm bình thường đó nha!"

"Vẫn chưa có kết quả," giáo sư Mộ cắt ngang lời thổi phồng của Trần Toa, "Chỉ là trong thuốc nhỏ mắt có một thành phần giống với chất trong son môi màu đỏ rượu, cho nên máy tính phát ra tín hiệu."

Giơ lọ thuốc kia lên, xuyên qua ánh đèn hiện lên màu tím lợt, đặc biệt ảo diệu và tuyệt đẹp. Giáo sư Mộ nhìn về phía Trần Toa, sau đó Trần Toa nhìn như vô ý hỏi, "Ồ, màu của thuốc nhỏ mắt này khá đặc biệt."

"À, cái đấy à, nghe nói là do một người bạn của Linda phối cho, nói rằng dùng nó sẽ khiến đôi mắt thêm quyến rũ. Cô ấy rất quý lọ thuốc nhỏ mắt này, tôi muốn xem thử nhưng cô ấy cũng không cho." Michelle tiếp nhận câu chuyện. Những câu hỏi chuyện này nhìn như tùy ý nhưng Tiêu Điềm Tâm biết, sự thật đều không phải là như thế.

Nếu muốn đánh tan một thứ thì thường phải bắt đầu từ vết nứt nhỏ nhất.

"Bên trong chứa một chất hóa học có thể làm giãn đồng tử của con người, làm cho đôi mắt quyến rũ và sâu thẳm. Thỉnh thoảng sử dụng sẽ không sao nhưng dùng quá liều sẽ sinh ra ảo giác, sẽ đau đầu, cuối cùng là vô tình tử vong. Xem ra hung thủ là một cao thủ dùng độc!" Giáo sư Mộ dùng tiếng Trung nói.

Jean Paul vốn dĩ đang nghiên cứu phát minh thuốc, dược lý với anh ta mà nói chẳng qua là chuyện rõ ràng như ăn cơm đi ngủ. Xem ra, hiềm nghi của anh ta lớn hơn nữa. Có lẽ lọ thuốc này là anh ta đưa cho Linda, cứ như việc hạ độc vào trong son môi, sau đó ám chỉ đó là màu anh ta thích nhất, bởi vậy Linda cũng thích dùng màu này nhất.

Điều này thực sự...... Jean Paul quá thông minh, những gì đã làm cũng quá mịt mờ. Bọn họ chỉ đứng ở chỗ này phỏng đoán, cũng không có tác dụng gì, bởi vì chứng cứ chính là thứ được xem trọng trong phá án. Tiêu Điềm Tâm nói với giáo sư Mộ nhưng giáo sư Mộ cười nói: "Vậy cũng chưa chắc."

"Cách hạ độc nhất định phải vô cùng chính xác. Những thứ đó chẳng qua chỉ là thủ thuật che mắt mà thôi, có thể đột tử trên máy bay còn cần một liều cùng loại với ma túy như thế vừa không khiến người ta chú ý, vừa là thuốc độc liều lượng cao. Cho nên, tôi đưa ra kết luận đó không phải là tạm thời nảy lòng tham gϊếŧ người mà là có ý định gϊếŧ người, vả lại hung thủ đã chuẩn bị từ rất lâu. Nhưng gây án trên máy bay cũng không phải nơi lý tưởng nhất, hung thủ cũng bị dồn ép với bất đắc dĩ, sợ Linda sẽ tiết lộ lời không thể nói cho nên mới thay đổi kế hoạch gϊếŧ người, sớm ra tay trên máy bay. Cũng bởi vậy, anh ta chuẩn bị cũng không phải là hoàn toàn đầy đủ, ít nhất, anh ta còn không kịp xử lý thuốc độc. Hơn nữa Linda xảy ra chuyện đến bây giờ, mọi người đều ở trong khu vực này, cơ bản chưa từng nhúc nhích, thuốc độc chưa vào trong toilet cho nên còn lại ở chỗ này." Giáo sư Mộ phân tích.

Lisa nhiều chuyện nghe ngóng quá khó khăn, vì thế nói: "Nam thần, anh nói cái gì, chúng tôi nghe không hiểu."

Tin tức trên loa phát thanh vang lên, là đã đến Luân Đôn, bảo mọi người trở lại chỗ ngồi, thắt chặt dây an toàn.

Lúc này, càng không thể loạn. Vì thế giáo sư Mộ thản nhiên trả lời: "So sánh của tôi không thể lập tức ra kết quả, nhanh nhất cũng phải đến ngày mai, cho nên, sau khi xuống máy bay, chúng ta vẫn đến phân xưởng của xí nghiệp lấy mẫu trước. Chỉ là......" Anh ấy ngập ngừng, nghĩ đến lấy sự khôn khéo của Jean Paul, nếu bản thân không tung ra chút "chứng cứ" râu ria, chỉ sợ anh ta không tin mình, cảm thấy vẫn đang nguy hiểm mà làm ra hành động bất lợi với mọi người, với máy bay, vì thế nói: "Có một kết quả xét nghiệm được đưa ra, người chết lúc còn sống đã sử dụng lượng lớn chất gây ảo giác, đó là một trong những nguyên nhân gây ra tử vong cho cô ấy."

Jean Paul bỗng dưng thở phào một hơi nhẹ nhõm!

Nhưng điều này cũng khiến anh ta ngã vào bẫy rập của giáo sư Mộ. Anh ta sở dĩ sẽ thở phào là bởi vì anh ta biết đó hoàn toàn không phải là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Linda, chứng cứ này không đủ để tạo thành uy hϊếp với anh ta. Hay nói cách khác, loại thuốc độc trí mạng anh ta hạ vẫn ở trên máy bay.

Rốt cuộc là cái gì nhỉ? Mảnh chứng cứ này mới đủ để khởi tố anh ta! Giáo sư Mộ rơi vào suy nghĩ sâu xa.

Mọi người ngồi vào chỗ của mình, ai nấy đều mang mục đích riêng. Thi thể nằm xen lẫn ở giữa, mọi người bởi vậy mà im lặng.

"Này," Tiêu Điềm Tâm lấy đầu gối nhẹ nhàng cạ vào đầu gối anh ấy.

"Cái động tác này của cô mang tính trêu ghẹo, lấy đầu gối chạm vào đầu gối tôi, hành vi tương đồng với Shoe Fondle. Lần này, cô Tiêu không thể phủ nhận rồi chứ, thật ra cô muốn dụ tình tôi." Giáo sư Mộ thản nhiên nghiêng sang cô.

Trần Toa "Ha ha" một tiếng, bật cười. Tuy rằng anh nói tiếng Trung như cũ nhưng mọi người vẫn nghe hiểu nghĩa của từ tiếng anh Shoe Fondle này, cũng cười theo. Bầu không khí phá vỡ lớp băng trong cabin ngay lập tức.

Nhưng Tiêu Điềm Tâm chớp chớp mắt, đã hiểu ý tứ của anh. Anh cố ý nói tiếng Trung và tiếng Anh chẳng qua là để ổn định Jean Paul.

Dù sao, Jean Paul là một người đàn ông có tầm vóc rất lực lưỡng.

"Vậy thì anh cũng phải hiểu mà tiếp nhận tín hiệu từ tôi mới được. Thật ra, là anh đang xum xoe với tôi!" Tiêu Điềm Tâm cười ngọt ngào. Đó là vũ khí đòn sát thủ của cô.

Giữa hai người tức thì nổi lên vô số bong bóng màu hồng, cho dù là nhóm cô nàng nghe không hiểu tiếng Trung cũng hiểu được, hai người thật ra là đang tán tỉnh nhau.

Sau đó, Tiêu Điềm Tâm còn đang phóng điện lại nói ra lời khác, "Vừa rồi tôi cố gắng nhớ lại mọi chuyện sau khi lên máy bay một lần nữa. Tôi nhớ rõ trong túi áo vest của Jean Paul vốn có đặt một chiếc khăn tay màu trắng, vừa lúc lộ ra một góc. Nhưng sau khi xảy ra chuyện thì không thấy."

"Còn nhớ rõ cái gì?" Mặt anh đã gần kề, nếu không mang khẩu trang thì môi anh đã chạm vào cô.

Mặt cô đỏ lên, cơ thể vô cùng nóng, ngay cả lỗ tai cũng đỏ. Nhưng anh ấy còn muốn đến trêu chọc hết lần này đến lần khác, thay cô vén một sợi tóc rối ở giữa tóc mai ra sau tai.

"Ồ, Honey cậu nóng lắm sao?" Lisa trêu ghẹo cô.

Lúc này cô xấu hổ đến mức không biết để mắt vào đâu. Tuy rằng, cô hiểu anh ấy cũng là đang cố ý làm cho người ta xem. Nhưng vì sao trái tim cô lại đập thình thịch không ngừng được nhỉ?

Cô thật đúng là ngây thơ, như vậy đã đỏ mặt thẹn thùng không chịu được? Tâm trạng của giáo sư Mộ rất tốt, một đôi mắt đen láy bộc lộ suy nghĩ nhưng trong lòng lại bỗng dưng nghĩ tới một sự kiện khác: Trong nhiều năm biệt ly với anh ấy như vậy, chưa từng có người đàn ông nào khác xuất hiện trong sinh mệnh của cô ư?

......

Khó hiểu. Đôi mắt sâu thẳm của giáo sư Mộ trầm xuống, con người lại khôi phục với áp suất thấp. Anh ấy không hài lòng với trạng thái của mình. Muốn phân tích liệu cô có độc thân không rất dễ dàng. Nhưng anh ấy không muốn làm như vậy......

Anh ấy gần cô quá mức hại cô quá khẩn trương. Vì thế, Tiêu Điềm Tâm vội vàng dời người ra một tí, trầm giọng nói với anh ấy, "Tôi còn nhìn thấy trên chiếc khăn tay kia có một hoa văn rất đẹp. Bởi vì khăn tay có màu trắng cho nên hoa văn rất rõ ràng, hơn nữa vừa lúc nằm ở góc bị lộ ra." Vừa cẩn thận nghĩ lại một lần, còn cảm thấy không bình thường, "Tôi đã từng nhìn thấy ký hiệu kia ở đâu rồi. Ở đâu ta?"

"Đừng nóng vội, từ từ suy nghĩ." Anh ấy vươn tay tới ngừng trên không trung, cuối cùng vẫn nắm tay cô, ấn nhẹ lên mu bàn tay cô, "Loại ký hiệu nào? Ví dụ như biểu tượng của gia tộc, gia huy, ký hiệu thân phận của một người, hoặc là logo của một thương hiệu quần áo nào đó?"

Khi được anh ấy nhắc nhở, Tiêu Điềm Tâm lập tức nhớ ra rồi, "Là logo của công ty!"

Giáo sư Mộ cũng có bản lĩnh xem qua là nhớ, anh ấy nhớ lại tư liệu có liên quan đến công ty mà cấp trên gửi cho anh ấy, là có icon logo. Suy nghĩ hồi lâu, anh ấy cuối cùng cũng cười, "Tôi nghĩ, tôi đã hiểu rồi."

"Là ký hiệu trừu tượng của mã tiền." Giáo sư Mộ nói.

"Mã tiền được sử dụng vô cùng rộng rãi, cũng là một chiết xuất hóa học được sử dụng phổ biến trong y học. Nó có thể được sử dụng để điều trị chứng thoát vị ở trẻ em và các bệnh khó thở khác nhau, còn có thể dùng để giảm đau khi sinh nở, thậm chí có thể khơi dậy tính ham muốn hoan lạc của phụ nữ lãnh cảm và trị liệu đủ loại " vấn đề phụ nữ ". Mà ở đây, thứ có tác dụng mấu chốt chính là nước ép chiết xuất từ mã tiền: Strychnine (*). Nếu là một người am hiểu sâu về dược tính, mỗi lần sử dụng một lượng nhỏ strychnine sẽ tạo thành uy hϊếp với bệnh nhân, mà người ngoài hoàn toàn không nhìn ra, mãi cho đến khi nó tích lũy thành hiệu quả trí mạng. Hơn nữa, loại thuốc này còn sẽ khiến người ta sinh ra ảo giác, cũng có thể dùng để giảm đau. Linda đã bị áp lực tinh thần lớn nên đã bắt đầu dùng thuốc giảm đau để chống lại chứng trầm cảm vào ba tháng trước. Việc sử dụng không đúng cách dẫn đến quá liều cũng chỉ là vấn đề của cô ấy. Hung thủ thật sự thực thông minh." Sợ cô không rõ, giáo sư Mộ bổ sung.

(*)Strychnine là một loại chất kiềm kết tinh có độc tính cao, không màu, đắng, được sử dụng làm thuốc trừ sâu, đặc biệt để tiêu diệt các động vật có xương sống nhỏ như chim và động vật gặm nhấm. Strychnine, khi hít vào, nuốt hoặc hấp thụ qua mắt hoặc miệng, gây ngộ độc dẫn đến co giật cơ và cuối cùng là tử vong do ngạt. (wikipedia)

"Cho nên, dù cho chúng ta thu thập được vật chứng, cũng là vô dụng ư? Jean Paul cũng có thể tự biện nói là cho cô ấy dùng để giảm đau đớn mà không phải là muốn độc chết cô ấy?!" Tiêu Điềm Tâm nóng nảy, đôi mắt lập tức trở nên đỏ hoe.

Giáo sư Mộ giơ ngón trỏ búng lên chóp mũi cô, vô cùng thân mật, "Gấp cái gì, thỏ con! Đây đều là việc của cảnh sát và công tố. Chúng ta làm tốt việc của mình là đủ rồi."

"Anh cảm thấy khăn tay của anh ta có vấn đề?" Tiêu Điềm Tâm hỏi một vấn đề ngu ngốc.

"Không có vấn đề thì anh ta giấu khăn tay đi làm gì?!" Giáo sư Mộ bất đắc dĩ, sao cô một hồi thông minh, một hồi hồ đồ nhỉ! Lúc trước những gì cô học được với giáo sư Chung ở BSU (*) đều ném tới Đại Tây Dương rồi hả?

(*)BSU: Behavioral Science Unit: Đơn vị khoa học hành vi

"Cô không chú ý tới lời khai do Michelle vô tình đề cập đến sao?" Giáo sư Mộ ngừng phân tích cô, bắt đầu dẫn dắt từng bước, "Cô ấy nói đã thấy Jean Paul tiến lên đỡ Linda, lúc ấy bên môi Linda bắt đầu ứa nước bọt sau khi cắn thuốc, vẫn là Jean Paul không để ý đến bẩn thay cô ấy lau đi. Dùng cái gì lau? Cũng không thể dùng tay đúng chứ?! Michelle không chú ý tới những chi tiết mấu chốt rất nhỏ nhưng nói xuôi theo logic. Hơn nữa, Jean Paul cũng có thể khá hợp lý ném khăn tay dơ xuống mà không phải nắm chặt trong tay. Cách làm duy nhất đó chính là cô đọng bột mã tiền trong khăn tay. Anh ta mượn động tác thay cô ấy lau miệng này, thật ra là đổ thuốc bột vào trong miệng cô ấy. Linda vốn đã uống rất nhiều loại thuốc lộn xộn với liều lượng lớn, cho dù sau này tra ra cô ấy trúng độc mã tiền cũng là vấn đề do chính cô ấy lạm dụng cắn thuốc để giảm đau chống trầm cảm."

"Cho nên......" Tiêu Điềm Tâm cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình không dễ chịu.

"Chúng ta chỉ cần nói nội dung đã suy luận cho cảnh sát, đưa ra khẩu cung của mình. Tôi sẽ cung cấp báo cáo số liệu thí nghiệm hóa học tương ứng. Còn những chuyện khác, cứ để cảnh sát bận rộn. Bé Mật Đường đáng yêu của tôi."

Câu nói cuối cùng kia khiến cho Tiêu Điềm Tâm rùng mình một cái.

Nhưng biểu hiện của cô ở trong mắt người ngoài chẳng qua là phản ứng bình thường của cô bé thẹn thùng.

Thật ra, mọi thứ trên máy bay đều trong tầm khống chế của giáo sư Mộ. Anh ấy cũng dùng một số biện pháp âm thầm thông báo cho cơ trưởng, cho nên, lúc Jean Paul vừa xuống máy bay thì cảnh sát đã chờ anh ta.

Nhân viên khoa Pháp Y lập tức tiến hành khám xét và lấy được bằng chứng. Chiếc khăn tay trắng kia đã bị Jean Paul thừa lúc hỗn loạn giấu dưới thảm trên máy bay.

Lúc Tiêu Điềm Tâm thì thào rằng lần này kỳ nghỉ công việc đã ngâm nước nóng, khoản thu nhập thêm đã không còn thì giáo sư Mộ đã ngồi trên chiếc xe đặc biệt đến đón anh ấy và rời đi.

Tiêu Điềm Tâm nghĩ đến anh ấy, vội vàng xoay người lại nhưng đã không thấy anh ấy đâu. Cô lẩm bẩm: "Sao chạy trốn nhanh như vậy, tôi còn chưa biết tên của anh mà!"

***

Cuộc gặp gỡ trên máy bay này đều không phải là tình cờ gặp được.

Giáo sư Mộ gọi điện thoại cho giáo sư Chung: "Em chào thầy."

"Kiêu Dương, em đã gặp được bé Điềm Tâm rồi phải không?" Giáo sư Chung nói với giọng điệu trần thuật.

Giáo sư Mộ im lặng một hồi, "Thưa thầy, chuyện lần này là do thầy cố gắng sắp đặt để em gặp lại em ấy."

"Thầy biết Điềm Tâm làm phiên dịch ở nơi đó mới để cho em nhận cuộc điều tra thương mại liên quan đến ngành công nghiệp hóa chất này. Xảy ra mạng người là ngoài ý muốn, nhưng đối với Điềm Tâm mà nói lại là một loại cơ hội, em cũng đã trợ giúp nó vượt qua chướng ngại đối mặt với cái chết đột ngột. Với sự thông minh của em, em nhất định biết Điềm Tâm sẽ xuất hiện. Vậy vì sao lúc trước em còn muốn nhận lời mời của thầy?"

Thấy anh ấy không lên tiếng, giáo sư Chung lại nói: "Kiêu Dương, chúng ta đều học tâm lý. Đừng giả vờ với thầy. Con bé là mối tình đầu của em. Em đã thích con bé hồi học cấp hai. Chẳng qua mọi người đều không nói ra thành lời. Vậy hiện tại thì sao? Em còn thích nó không? Nó thật sự là một đứa trẻ ngoan."

Đây thật sự là một câu hỏi...... Rất khó nói rõ ràng. Mộ Kiêu Dương còn thích cô không? Mà bản thân thì sao? Giáo sư Mộ ngồi trong xe, một tay chống cằm, một tay cầm điện thoại nhưng không trả lời.

"Kiêu Dương, em giúp con bé đi."

"Thầy à, đáp án của em vẫn giống năm đó như cũ, em từ chối!"

Tác giả có lời muốn nói:

Ừm, đã bắt đầu cân nhắc người ta có độc thân hay không.

Đây là ghen, để ý, khẩn trương, lo lắng rồi ư? Hahaha. Giáo sư Mộ, cậu thật đáng yêu.

Vào lúc trung học, Mộ Kiêu Dương và giáo sư Mộ thay phiên xuất hiện tại trong thế giới của Điềm Tâm nhưng cô vẫn cho là Mộ Kiêu Dương...

Anh quay ngược thời gian mà đến, có một đoạn thời trung học ngọt ngào của hai người, cho nên phần vườn trường lấy hồi ức là chính.

Sau đó, Lạc Trạch, Nhục Nhục, còn có Lệ An An, An Tĩnh đều sẽ xuất hiện. Тru𝐲ện ha𝐲 luôn có tại [ ТRu𝘔ТR𝗨𝘠e𝐍.Ⅴn ]

Bởi vì dính đến tình tiết vụ án nên có liên quan đến bọn họ.

Thích nam thần chú nhỏ và thần sắc đẹp Lệ An An, các bạn thật có phúc. Ha ha ha ( lần này rốt cục đến phiên bọn họ làm cameo cho bạn học Mộ.)

A Mộ nói: huhuhu, tôi làm cameo cho bọn họ nhiều năm như vậy...

Điềm Tâm: sờ sờ, bạn học Mộ ngoan, có thịt cho anh ăn, đừng khóc...

An Tĩnh: mẹ nó, ai chán ghét như vậy, dám dựa theo tác phẩm thành danh vụ án xâm phạm « Tâm ma » An An của chị, không muốn sống, đúng không!

Ha ha ha ha ha, mọi người cùng nhau chờ mong nhé!