Du Tuyết nghĩ nghĩ, chớp chớp mắt, hốc mắt tức khắc liền đỏ.

Đồng thời,  biểu tình trên mặt cũng thay đổi thành thần sắc điềm đạm đáng yêu.

Du Tuyết muốn bắt lấy ống tay áo to rộng của Hạ Diệc Sơ, nhưng lại bị Hứa Ngôn giành trước một bước chắn trước mặt Hạ Diệc Sơ.

Hứa Ngôn khuôn mặt nhỏ lạnh lẽo, không thể hiểu được nhìn Du

Tuyết hốc mắt đỏ: “Cô khỏe, tiểu thư nhà tôi cũng không thích có người khác đụng chạm đến người, thỉnh cô thứ lỗi.”

Khi nói chuyện, Hứa Ngôn còn đặc biệt dùng dư quang chú ý một chút thần sắc Hạ Diệc Sơ, nhìn Hạ Diệc Sơ nghe được mình nói thì cong cong môi, trong lòng mừng thầm, xem ra cô nghĩ không sai, Hạ Diệc Sơ trong lòng là không thích cái người trước mắt này, hơi tí thì hóa trang thành bộ dáng bạch liên hoa.

Hứa Ngôn bất quá là mới nói một câu, cô ta liền đáng thương hề hề, rất giống như là Hứa Ngôn hung hăng khi dễ cô ta vậy.

Hứa Ngôn mắt trợn trắng, chờ Du Tuyết tự mình tránh ra, rốt cuộc cô cũng đã nói rõ ràng lắm rồi.

Mà Hứa Ngôn không nghĩ tới, mình đã xem nhẹ độ da mặt dày của Du Tuyết.

Du Tuyết đang nghe tới lời Hứa Ngôn nói, thuận thế thu hồi tay mình, đi sang bên cạnh một bước, vòng qua người Hứa Ngôn, không chút chướng ngại đứng ở trước Hạ Diệc Sơ.

Du Tuyết cúi đầu, đối với Hạ Diệc Sơ nói: “Hạ Quỳ quả nhiên là sinh khí (tức giận), bằng không cũng không để tôi đụng chạm một chút cũng không cho phép. Hạ Quỳ, tôi cùng Chu ca ca thật sự không có quan hệ gì, hết thảy đều là cô hiểu lầm. Hắn mấy ngày nay vẫn luôn đều tìm không thấy cô, trong lòng sốt ruột muốn hỏng luôn. Chờ đợi lát xong việc, cô và tôi cùng nhau trở về xem hắn đi.”

Hạ Diệc Sơ nhìn hiện giờ Du Tuyết ở trước mặt cô còn giả bộ đáng thương, còn không khỏi ghê tởm cô ta một phen, trong lòng không chỉ  ha hả cười lạnh, mặt ngoài cũng không chút nào cho Du Tuyết mặt mũi: “Hai người các ngươi có hay không quan hệ cùng tôi liên quan gì? Đừng có ý đồ ở trước mặt tôi tìm đường chết, tôi là ngươi không thể trêu vào.”

Du Tuyết sửng sốt, không nghĩ tới Hạ Quỳ ngày xưa bọn họ đùa bỡn trong bàn tay không khác gì một tên ngốc, cư nhiên lúc cô cố ý nói ra như vậy muốn chọc giận cô ta thì không chỉ không có tức giận, ngược lại đối với cô cười lạnh trắng trợn táo bạo tạo áp lực cùng uy hiếp.

Một Hạ Quỳ hoàn toàn xa lạ như thế, Du Tuyết lần đầu tiên có cảm giác được chính mình dơ bẩn giống như là giò bọ ở trong cống nước bẩn, lên không đặt lên được mặt bàn. (quá chuẩn, hiếm khi thông minh được 1 lần, m.n cho tràng pháo tay)

Ý tưởng này trong lòng đột nhiên sinh ra, làm Du Tuyết có chút khó chịu.

“Hạ Quỳ, đến cô!” Thanh âm Chu Hiểu Hoành lớn giọng hô lên từ xa truyền đến.

“Ân! Lập tức!” Hạ Diệc Sơ hướng bên đó trả lời, nhìn thoáng qua Du Tuyết, khóe miệng hiện lên một một đường cong vô cùng nhẹ, hơi cười lạnh.

“Làm sao vậy?” Đóng vai nam chính Tô Tỉnh đi tới, ánh mắt nhìn hai người một chút, ngay sau đó dừng ở trên người Hạ Diệc Sơ, đối với Hạ Diệc Sơ nói: “Tiểu sư muội, đợi lát nữa chính là suất diễn của chúng ta, thỉnh muội chiếu cố nhiều hơn, muội biểu hiện một màn kia, chính là làm ta khiếp sợ quá mức.”

“Nơi nào nơi nào, nghiêm trọng như sư huynh nói, muội còn thỉnh sư huynh giơ cao đánh khẽ, thủ hạ lưu tình nữa.” Hạ Diệc Sơ cười cười, cùng Tô Tỉnh một bên nói chuyện, một bên hướng tới chỗ quay đi tới.

Rồi sau đó, cùng Tô Tỉnh nói chuyện với nhau, Hạ Diệc Sơ mới biết được, nguyên lai Tô Tỉnh không chỉ có cùng cô tốt nghiệp một trường, hơn nữa cũng là người trong tay Lục Thừa. Chẳng qua, Tô Tỉnh tốt nghiệp trước cô đến 7 năm, tiếng sư huynh này, kêu thật không oan.

Du Tuyết đứng ở tại chỗ, nhìn hai người trò chuyện với nhau thật vui, đáy mắt dâng lên oán hận đối Hạ Diệc Sơ cùng Tô Tỉnh.

Cô cũng là tốt nghiệp Bắc Ảnh, trước đó cô rất nhiều lần muốn dùng cái này để cùng Tô Tỉnh lôi kéo làm quen, cũng chưa được Tô Tỉnh nhìn đến một lần. Lại không có nghĩ đến, hôm nay Hạ Diệc Sơ vừa

mới tới, Tô Tỉnh liền tự mình tới bắt chuyện làm quen!

Hừ!

Chờ mọi người cùng Hạ Diệc Sơ ở chung, nhất định những khuyết điểm thối nát của Hạ Diệc Sơ ắt bị vạch trần! (ngươi mới thối nát)

Du Tuyết ở trong lòng hung tợn nghĩ, cảm giác tức giận trong lòng tiêu tán một ít, nhanh chóng điều chỉnh tâm tình cùng cảm xúc của mình, đuổi kịp bước chân hai người.

Chu Hiểu Hoành ở ngày thường là người rất hào phóng, hào sảng, nhưng một khi đã bắt đầu đóng phim thì không thể chấp tác phẩm dưới tay mình có chút tì vết nào.

Du Tuyết còn tưởng rằng, cô có thể nhìn thấy Hạ Diệc Sơ bị Chu Hiểu Hoành mắng đến chết khiếp, lại không có nghĩ đến, Hạ Diệc Sơ không chỉ có diễn một lần là xong, mỗi diễn xong còn được Chu Hiểu Hoành một hảo hảo khen ngợi.

Biến hóa này, quả thực làm tròng mắt Du Tuyết đều thiếu chút nữa rớt xuống dưới.

Cô không hiểu, này bất quá là mấy ngày ngắn ngủn, như thế nào có thể khiến cho Hạ Diệc Sơ hoàn toàn thay đổi.

Hạ Diệc Sơ diễn hai phân cảnh đều chỉ trong một lần, điều này làm Chu Hiểu Hoành cao hứng đến mừng rỡ tìm không ra phương hướng.

Ngược lại là Du Tuyết, bởi vì nghĩ tới chuyện của Hạ Diệc Sơ, mà có chút thất thần, bị Chu Hiểu Hoành mắng vài lần, mới an an phận phận, hết sức chuyên chú đóng phim.

Cả ngày đóng phim sau khi chấm dứt, Hạ Diệc Sơ cự tuyệt đề nghị của Tô Tỉnh cùng nhau ăn cơm chiều, tính toán trực tiếp hồi Hạ gia.

Chẳng qua, Hạ Diệc Sơ thay đồ xong, mang theo Hứa Ngôn ra khỏi phim trường, rất xa liền thấy được Chu Thanh mặc một bộ tây trang trắng đứng ở bên ngoài.

Hiển nhiên là được Du Tuyết mật báo, đặc biệt tới chỗ này chờ cô.

Hạ Diệc Sơ đứng nhìn Chu Thanh một chút, nhíu nhíu mày, xoay người muốn hướng cửa sau bên cạnh đi đến.

Chỉ là, vừa mới quay người đã bị Chu Thanh bên ngoài phát hiện thân ảnh của cô.

“Hạ Quỳ! Hạ Quỳ!” Chu Thanh một bên kêu tên cô, một bên chạy nhanh tiến tới.

Bởi vì cần đóng phim, này khu vực phụ cận đều không có người nào, cho nên Chu Thanh cũng không sợ mình la to sẽ rước ai tới vây xem.

“Ngươi tới làm gì?” Thấy trốn không xong, Hạ Diệc Sơ dứt khoát cũng không né, đứng ở tại chỗ, chờ Chu Thanh chạy tới.

Mà Hứa Ngôn vẫn luôn đều đi theo bên cạnh Hạ Diệc Sơ, cũng rất có ánh mắt, đảm đương chức tiểu bảo tiêu, tiến lên một bước, chắn ngàng Chu Thanh cùng Hạ Diệc Sơ.

“Tránh ra! Ngươi là cọng hành nào!” Chu Thanh không vui nhìn chằm chằm Hứa Ngôn che ở trước mặt Hạ Diệc Sơ, ánh mắt âm u.

Chu Thanh trong khoảng thời gian này, cũng coi như là tương đối nổi tiếng, tuy rằng hắn hiện giờ đơn giản cải trang giả dạng một phen, nhưng Hứa Ngôn liếc mắt một cái liền nhận ra hắn chính là người gần đây được mệnh danh ôn nhuận vương tử - Chu Thanh.

Không nghĩ tới Chu Thanh cư nhiên là một bộ bộ dáng như vậy, nháy mắt khiến cho Hứa Ngôn đã từng coi trọng hắn một đoạn thời gian, ấn tượng thẳng tắp giảm xuống âm.

Cũng làm Hứa Ngôn càng thêm kiên định chắn trước mặt Hạ Diệc Sơ, không hề lùi bước.

================

tại hạ muốn hỏi chư vị huynh đài 1 chút: ở đây có ai là fan não tàn của Sênh huênh hoang không? Người đầu tiên: tại hạ, tại hạ, tại hạ vô cùng thích Sênh huênh hoang, thích tới mức muốn viết bộ truyện hoàn toàn dựa trên Sênh huênh hoang luôn, nhưng thực lực tại hạ bất tài, nhiều khi nghĩ mà cũng ngậm ngùi tiếc nuối, hây!!! thật muốn thấy cảnh Sênh tỉ ngồi một góc cắm hạt dưa mà xung quanh toàn tang thi nhưng không con nào dám lại gần trong bán kính 3m dễ sợ! Trời ơi tiếc ơi là tiếc!