Ôn Tâm quả thật mừng rỡ như điên, vốn tưởng rằng đường cùng, không ngờ tới cuối đường vẫn còn một hy vọng, cô che miệng rất muốn bật cười, không ngờ hôm nay quả thật có thu hoạch lớn như vậy, thật tốt quá. . . . . .

Cảm giác có người nhìn chăm chú cô ta, cô ta nhìn lướt qua ngôi nhà nhỏ của An Tâm Á, đạp cần ga chạy đi.

Phía sau có mấy người áo đen, dương mắt theo dõi, bọn họ còn chưa kịp nhìn thấy là ai, xe liền quay đầu chạy mất, một tên đàn em nói, "Chỉ là qua đường thôi, có thể chúng ta đa tâm. . . . . ."

Những người khác cũng nghĩ như vậy, liền không tra cứu nửa.

"Vậy giờ sao? ! Có cần phải tiếp tục theo dõi không? !" Người đàn ông áo đen hỏi những người khác.

"Bọn họ đã về nhà, giờ sẽ không có chuyện gì nữa rồi, chúng ta về thôi, đi về gặp anh hai trước, nghe phân phó tiếp. . . . . ." Người mặc áo đen trầm ngâm một chút rồi đề nghị.

Bọn họ trở về Ưng Môn, xe biến mất trước ngôi nhà nhỏ.

*

Trong nhà, mẹ con ba người vẫn sinh hoạt như mọi ngày, An Bình đau lòng hỏi An Tâm Á, "Mẹ, hôm nay mẹ ăn gì không? ! Giống như mẹ rất mệt thì phải. . . . . ."

"Mẹ ăn rồi, có hơi mệt chút. . . . . ." An Tâm Á đang cắt trái cây bưng ra, đưa cho hai cậu nhóc, "Đạo diễn rất nghiêm, yêu cầu rất cao, xế chiều hôm nay tính khí khó chịu một chút, ưmh, quả nhiên người tài thường có tật, tài năng càng cao tính khí càng khó lường, tục ngữ có câu như thế nào nhỉ. . . . . ."

An Tâm Á kể lể.

An Bình An Tĩnh, bọn họ còn nhỏ, lại lớn lên ở nước ngoài, không hiểu. Không thèm trả lời cô.

"Mẹ, mẹ cần phải cố gắng lên, cơ hội tốt như vậy, mẹ cũng không nổi tiếng được nữa, ông trời cũng xem thường mẹ. . . . . ." An Bình không nhịn được đả kích.

An Tâm Á trừng cậu, "Trữ Trữ, cái tên nhóc này càng ngày càng âm dương quái khí rồi. . . . . ."

Cùng với cái tên phúc hắc đó giống nhau như đúc, đi làm gặp một tên một bụng lớn âm hiểm. Về nhà lại đối mặt một kẻ âm hiểm bụng nhỏ, cô tức đến không biết nói gì. . . . . . Cô buồn bã ôm lấy Lẳng Lặng tự an ủi. . . . . .

Ai, Lẳng Lặng tính tình ngược lại lạnh nhạt, chỉ là gương mặt này, cũng làm cô nhớ tới cái tên Đại Gia Hỏa âm dương quái khí đó, An Tâm Á có chút buồn bực.

*

"Anh hai, hai đứa bé quả thật gọi An Tâm Á là mẹ, chúng ta chính tai nghe được. . . . . ." Người đàn ông mặc áo đen báo lại cho anh.

Trình Quân Hạo ánh mắt thâm trầm nhìn hình mà hiểu rõ, hai đứa bé này, cùng với anh khi còn bé giống nhau như đúc mặt, đánh chết anh cũng không tin tưởng đây không phải là con trai mình. . . . . .

Trình Quân Hạo miệng nâng lên nụ cười ý vị, An Tâm Á, cái cô gái này coi như rất khéo, sinh hai bảo bối, đặc xá cô vô tội.

Trình Quân Hạo nhất thời tâm tình thật tốt, "Các ngươi tiếp tục theo dõi bọn chúng cho ta, chụp hình nhiều một chút. . . . . ."

Trình Quân Hạo nhìn những hình này, yêu thích không buông tay, hai cậu nhóc ở vườn trẻ , cùng Trình Khả Khả nói chuyện cười đùa khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ, còn khi bọn chúng học quyền đạo thì vẻ mặt rất nghiêm túc, nhưng khi bọn chúng ở bên cạnh An Tâm Á lại nói chuyện ngọt ngấy, tất cả đều làm anh yêu thích không buông tay, hận không được lập tức đi gặp bọn nó, cùng ở bên cạnh nhau. . . . . .

Thật tốt khi cho bọn chúng cùng Khả Khả ở cùng một nơi, Trình Quân Hạo trong lòng có chút an ủi.

Đột nhiên có chút ghen tỵ với người đàn ông trong hình, người đàn ông này rốt cuộc là ai, thân cận với bọn họ như vậy, bọn đàn em nói hắn là sư phụ của bọn nó, cũng không có trở về nhà bọn họ ở, tốt, tha thứ . Đặc xá hắn vô tội.

Chỉ là, anh càng hy vọng người dạy bọn chúng công phu là mình, nhưng thời cơ còn chưa tới. Trình Quân Hạo đột nhiên có chút phiền muộn .

Người áo đen không dám quấy rầy anh, mọi người đều đi xuống.

Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Trình Quân Hạo vui mừng nhìn những bức hình này, giống như mình đang ở bên cạnh bọn chúng, cảm giác thỏa mãn lại tăng thêm.

Lâm Khả Nhân thấy mọi người đều đã đi ra hết, nhưng Trình Quân Hạo còn không có động tĩnh, cô ta rót ly cà phê, hướng trong thư phòng đi tới, cô ta nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, đi tới bên bàn làm việc, "Quân Hạo. . . . . ."

Trình Quân Hạo hiển nhiên đang rất nhập thần, vừa nghe thanh âm thì giật mình, vội vàng khép hình lại, khó chịu trừng mắt liếc Lâm Khả Nhân, giọng nói lạnh lẽo, "Đi vào tại sao không gõ cửa? !"

Lâm Khả Nhân cũng sợ hết hồn, "Quân Hạo, là em. . . . . ."

Trình Quân Hạo giọng nói hòa hoãn xuống, sắc mặt cũng hòa hoãn không ít, nhưng thân thể còn hơi có vẻ cứng ngắc, cảnh cáo cô ta, "Tôi nói cho cô biết, lần sau vào thư phòng, nhớ gõ cửa. . . . . ."

Lâm Khả Nhân uất ức gật đầu một cái, từng bước đi lên, "Anh đang xem cái gì? !"

"Không có gì? !" Trình Quân Hạo giọng nói nhàn nhạt, liếc mắt nhìn cà phê trên tay cô ta, "Để xuống đi, tôi còn có công việc phải làm, cô đi ra ngoài ngủ đi. . . . . ."

Lâm Khả Nhân để ly cà phê xuống , ánh mắt u buồn nhìn lướt qua đồ trong tay anh, có chút khó chịu. Buồn bã bỏ đi.

Trình Quân Hạo vuốt vuốt mi tâm, ánh mắt chần chừ , Khả Khả cùng đôi song sinh. . . . . .

*

Trình lão nhìn cuộn phim gửi tới, tức thiếu chút nữa đập TV, thân thể hắn run rẩy, tức giận muốn nhảy dựng lên, "Trình Quân Hạo cái tên nghiệt chủng này, lại dám đối đãi như vậy với Quân Hoa, ta muốn làm thịt hắn, muốn chính tay lão tử làm thịt hắn. . . . . ."

Quản gia đỡ hắn, thận trọng nói: "Lão gia coi chừng thân thể. . . . . ."

"Người nào? ! Người nào cầm cuộn phim tới đây?" Trình lão vẻ mặt dữ tợn đoán chừng nghĩ muốn bắt tên mang đồ giết cho hả giận.

"Đồ đặt ở trước cửa Hổ Bang, chỉ dùng một phong thư để đựng, gửi cho lão gia . . . . . ." Quản gia cẩn thận trả lời, "Người đâu không thấy. . . . . ."

"Ghê tởm, cái tên nghiệt chủng đó. . . . . ." Trình lão tức giận đến mức thân thể rung lên, ánh mắt vẩn đục nhưng vẫn sắc bén như cũ, giống như một con sư tử mãi không chịu già, nổi giận vẫn như cũ rất dọa người.

"Trình lão, Trình nhị thiếu làm như vậy đơn giản chỉ là vì muốn ép ông ra ngoài, nếu là ông kích động, sẽ trúng kế của hắn. . . . . ." Tiếng cười đùa từ trong miệng một chàng trai trẻ bật ra, hắn mặt mày tươi cười, nhưng trên mặt lại tàn khốc vô tình.

Trình lão nhìn thấy hắn , ánh mắt sáng lên, "Phó tiên sinh, giúp ta cứu Quân Hoa. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng cười cười, cũng không mang chút nhiệt độ nào, "Cứu thế nào? Chuyện của Trình gia các ngươi, một người ngoài như ta không nên nhúng tay mời phải chứ? !"

Trình lão khẩn trương, "Anh không phải là người ngoài, anh cứu được Quân Hoa, CBD ta nhường một nửa cho anh. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng ánh mắt sáng lên, "Hả? ! Nhưng theo như ta được biết, CBD cũng không phải là của Trình lão ông, ông làm sao có thể làm chủ? !"

Trình lão cứng lại, bị cứng họng cả người khó chịu, giống như bị nắm phải điểm yếu, hắn cắn răng nói: "CBD là của Quân Hoa , về sau sẽ thuộc về Quân Hoa, về sau anh cùng Quân Hoa mỗi người một nửa, chỉ cần loại trừ cái đồ nghiệt chủng đó, CBD còn đến phiên hắn ngồi sao? !"

Phó Vũ Hoàng nhàn nhạt cười cười, trong mắt lướt qua tia sáng sảo quyệt, "Chỉ tiếc Trình Quân Hạo cũng không dễ đối phó. . . . . ."

Trình lão gấp đến muốn dậm chân, cái gì cũng có thể làm khi tuyệt vọng, "Bất luận dùng phương pháp gì, mời cứu được con trai duy nhất của ta. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng cười, Trình Quân Hạo, ngươi thật đáng thương, cha ngươi không thừa nhận người con trai như ngươi rồi, thật đáng thương a, hắn nhìn lướt qua Trình lão, "Ta sẽ xem thử. . . . . ."

Hắn cũng rất nóng lòng muốn cùng Trình Quân Hạo giao thủ.

Trình lão vẫn rất gấp gáp, "Mau chống lên, tình trạng Quân Hoa không thể kéo dài. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng khóe miệng mím lại hiện lên nụ cười ý vị không rõ, đi ra.

Trình lão khẽ an lòng, chỉ mong Phó Vũ Hoàng có thể chế trụ tên nghiệt chủng đó, thì hắn mới có cơ hội nghĩ biện pháp cứu Quân Hoa ra. Vừa nghĩ tới Quân Hoa phải chịu cơn ghiền hành hạ, hắn liền tức giận muốn nổi điên, nghiệt chủng ghê tởm, lại dám đối đãi Quân Hoa như vậy. Sớm biết vậy, lúc đó hắn nên một đao giết nó cho rồi, chấm dứt hậu hoạn.

Đang hối tiếc không ngừng , Quản gia kêu, "Lão gia, điện thoại của Ôn Tâm. . . . . ."

Trình lão tâm tình không tốt, "Lúc này cô ta tìm ta có chuyện gì? !"

Quản gia nhỏ giọng nói: "Giống như có chuyện gấp. . . . . ."

Trình lão không nhanh chống nhận lấy, "Có chuyện gì? Có chút chuyện Hội Đồng Quản Trị như thế thôi cũng xử lý không tốt, còn có mặt mũi nói chuyện với ta? !"

Ôn Tâm cứng lại, trong nội tâm thầm mắng, lão già kia, dám lợi dụng cô, biết rất rõ ràng cái này không thể nào đối phó được với Trình Quân Hạo, còn phải cô tới đánh trận đầu, lão gia ghê tởm, mấy lão già trong Hội Đồng Quản Trị kia cũng là mấy lão hồ ly tinh, bọn họ vốn không hồ đồ, làm sao có thể bị ông ta lừa gạt chứ. Lão hồ ly biết vậy, cho nên mới không lộ diện, để cho cô thay thế, những chuyện này Ôn Tâm rất rõ ràng.

Nhưng cô lại đàng có chuyện cần bàn, bỏ đi tức giận trong lòng, lời nói nhỏ nhẹ dịu dàng : "Trình lão gia, chuyện này là em làm không tốt, chỉ là, hôm nay em là có chuyện khác báo cho ông, ông nhất định sẽ rất ngạc nhiên, em phát hiện một chuyện tốt vô cùng. . . . . ."

Trình lão hiển nhiên không đếm xỉa tới giọng cười của cô ta, nghiêm mặt, trầm giọng, "Nói. . . . . ."

Ôn Tâm cười khúc khích, "Em phát hiện Trình Quân Hạo có con trai nha. . . . . ."

Trình lão trong nội tâm tức giận mắng, "Ta biết rồi, không cần cô nói. . . . . ."

Ôn Tâm cười hơn chắc chắn rồi, "Không phải nói thằng bé nhà ông, em nói hai đứa khác cơ, còn là sinh đôi, đoán chừng sáu bảy tuổi rồi, mặt mũi này a, cùng Trình Quân Hạo giống nhau như đúc, là đứa bé do An Tâm Á sanh, cô gái mà lúc này tại CBD đang rất nổi tiếng. . . . . ."

"Cái gì? !" Trình lão búng lên, toàn bộ trên mặt tràn đầy khiếp sợ, "Cô nói là thật? !"

"Trình lão nếu không tin, tự ông có thể đi thăm dò? !" Ôn Tâm cười khanh khách, "Cô gái An Tâm Á kia thật không đơn giản, ông cũng có thể trực tiếp hỏi cô ta đấy. . . . . ."

Trình lão trong đầu đầu tiên là trống rỗng, sau lại cắn răng nghiến lợi .

Điện thoại cắt đứt, Ôn Tâm lạnh lùng cười một tiếng, luôn là lão ta lợi dụng cô, bây giờ cũng nên đến phiên cô lợi dụng hắn. Chỉ là hiện tại Trình lão chật vật như vậy, không biết có thể kéo An Tâm Á xuống hay không, làm cô ta bị đuổi đi hay bị bắt đi cũng được, chỉ cần đừng làm trở ngại mình là được rồi.

Ôn Tâm bỏ qua một bên những thứ không mong muốn, Trình lão rốt cuộc vẫn không yếu, có hắn hỗ trợ, ván cờ vẫn còn có thể đảo ngược.

Ôn Tâm lạnh lùng cười một tiếng, cô phải tập kích từ hai phía, tuyệt không nhận thua.