Kể từ đó, Đêm 13 thường dùng chuyện không có răng tới hù dọa cậu, sau khi trưởng thành Trữ Trữ nhớ lại liền muốn hung hăng đá Đêm 13 một cước.

Trình Quân Hạo ngồi một bên có chút hâm mộ, anh hi vọng rất nhiều sau này hai đứa bé dựa vào anh nhiều một chút, anh cũng muốn hưởng thụ loại tình cảm ấm áp này. Nhưng hiện tại, dường như không có chút chổ trống nào cho anh chen vào, chuyện này cũng quá đột ngột mà.

Bác sĩ Tiếp nói, "Tổng giám đốc Trình yên tâm, răng của cậu bé lung lây một chút, bình thường thôi, ước chừng sẽ đau mấy ngày, rồi sẽ tốt lên, một khoảng thời gian nửa mới phải thay răng, mấy ngày nay hàm răng đừng dùng sức cắn đồ quá mức, còn lại thì không có gì đáng ngại. . . . . ."

Trình Quân Hạo thở phào nhẹ nhõm, nhớ tới sự dũng cảm của Trữ Trữ, thời khắc đó, anh cũng bị tình cảm giữa hai anh em chúng làm cho cảm động.

Nhận toa thuộc bác sĩ kê cho, anh tiển bác sĩ đi rồi, mới tiến vào, ngồi đối diện An Tâm Á.

An Tâm Á ôm An Bình An Tĩnh tất cả ngồi chung một chổ, ánh mắt mơ hồ.

Đêm 13 tự động biến mất, ngây ngô đến phòng bếp đi tìm đồ ăn.

Hai cánh tay Trình Quân Hạo vòng trước ngực, đôi mắt híp lại, hướng về phía An Tâm Á, "Nói đi, anh nghe . . . . . ."

Đầu óc An Tâm Á rối rắm, "Nói gì? !"

Sự giận dữ Trình Quân Hạo, đang muốn phát tác thì điện thoại cửa An Tâm Á bỗng dưng kêu lên, An Tâm Á ngay lập tức bắt máy, bên trong truyền đến tiếng mắng giận dữ của Jack, "Chết ở chổ nào rồi hả? Không muốn đóng phim nửa rồi hả? ! Ngày hôm trước thì vai nam chính tới trễ, hôm nay cô lại chơi trò mất tích, các ngươi mỗi một người đều muốn tức chết tôi phải hay không? Có phải cô muốn bị đổi luôn hay không. . . . . ."

An Tâm Á đầu đau muốn nứt, nghe thấy tiếng mắng tức giận của Jack, liền đưa điện thoại di động cách ra khỏi tai đến 10 cm, tiếng của Jack quá lớn, hù chết người khác à.

Trình Quân Hạo đoạt lấy, không hỏi gì liền rống lên, "Hiện tại cô ấy có chuyện, tối nay sẽ giải thích với cậu. . . . . ."

"Pằng. . . . . ." Điện thoại di động tắt máy. Jack ngẩng ngơ, mẹ nó dựa vào cái gì. . . . . . Cái tên Trình Quân Hạo này, có phải đã lôi kéo cô đi phát tình thú hay không? ! Jack khó chịu, "Muốn phát tình thú cũng đừng có làm trễ nãi công việc của tôi chứ, ỷ thế hiếp người sao. . . . . ."

An Tâm Á khóe miệng cứng đờ, "Cái đó. . . . . . Ôn Tâm. . . . . ."

"Em đừng đánh trống lãng, anh đã phái người đi tìm cô ta để giải quyết rồi. . . . . ." Lửa giận của Trình Quân Hạo lên cao, nhìn An Tâm Á người có thái độ vô cùng không hợp tác, anh rất khó chịu.

"Ngáp. . . . . ." An Bình đã ra động tác ngáp, kéo tay Lẳng Lặng, cười gian xảo, "Lẳng Lặng, anh mệt rồi, theo anh đi ngủ, mẹ, hai người từ từ nói chuyện. . . . . ."

An Tĩnh nhảy xuống, bày tỏ đồng ý, tình cảnh trước mắt này, hai người bọn họ chỉ tổ làm kỳ đà cản mũi.

"Con chọn cái phòng ngủ trên lầu a. . . . . ." An Bình nói với Trình Quân Hạo, coi như là chào hỏi.

Trình Quân Hạo vẻ mặt hòa hoãn, "Ừ, tùy ý của con con thích phòng nào thì cứ lấy, về sau con cũng sẽ ở đây mà, nếu không thích, cha có thể sửa chửa lại, hoặc là mua một tòa nhà khác. . . . . ."

"Uh. . . . . ." An Bình An Tĩnh vẻ mặt lạnh nhạt, lên lầu.

"Trữ Trữ Lẳng Lặng. . . . . ." An Tâm Á sắc mặt trắng bệch, mẹ nó, hai tên nhóc này không có lương tâm, cứ như vậy mà vứt bỏ cô, vừa mới tới đây đã bỏ mặt cô còn không nói còn tính ở lại? !

An Tâm Á vừa nghĩ tới chuyện Trình Quân Hạo muốn đoạt đi hai đứa bé của cô, lòng cô đau đớn vô cùng.

An Bình An Tĩnh vừa lên lầu, liền hiện lên vẻ mặt quỷ quyệt , mặt nhiều chuyện thảo luận, "Không biết cuộc nói chuyện sẽ như thế nào ha? !"

"Có muốn nghe lén hay không. . . . . ." An Bình hì hì cười một tiếng, An Tĩnh gật đầu yếu ớt tỏ vẻ cam chịu, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Đêm 13 cũng một khuôn mặt quỷ dị nhìn bọn họ chằm chằm, bọn họ gật đầu một cái, nhất trí là phải mang Đêm 13 đi chổ khác, thật ra, bọn họ cũng không muốn chuyện riêng tư của cha mẹ mình bị Đêm 13 nghe được quá nhiều, vốn là hắn đã biết quá nhiều rồi. . . . . .

"Trữ Trữ Lẳng Lặng. . . . . ." Đêm 13 buồn bã vô cùng, bất đắc dĩ bị An Bình An Tĩnh kéo đi "Ngủ". Mẹ nó, hắn muốn nghe lén a a. . . . . .

*

"Hai đứa bé là của em. . . . . ." An Tâm Á rối rắm một hồi lâu, cuối cùng nói được một câu, muốn nhấn mạnh chuyện này, sợ hai đứa bé bị đoạt đi.

Trình Quân Hạo bình tĩnh mà cười, "Đúng, hai đứa bé đúng là của em, nhưng cũng là của anh. . . . . ."

". . . . . ." An Tâm Á chân mày nhăn lại, hai khuôn mặt nhỏ nhắn cùng với gương mặt anh giống nhau như đúc, phủ nhận thế nào được, cô thực sự rất muốn phủ nhận. Hôm nay bí mật lớn nhất của cô bị phát hiện rồi, cô có chút không nắm chắc. . . . . .

Trình Quân Hạo nhìn về phía cô, "Về sau ba mẹ con em sẽ ở lại nơi này. . . . . ."

". . . . . ." An Tâm Á im lặng. Cô không muốn ở nơi này, nhưng An Bình An Tĩnh lại muốn, cô cảm thấy như mình bị vứt bỏ vậy, đau lòng. . . . . .

"Đừng hiểu lầm, bây giờ em đã là nghệ sĩ, ở chỗ khác, nhất định sẽ bị người khác theo dõi, hơn nữa em cũng không muốn Trữ Trữ Lẳng Lặng lại bị người ta bắt cóc chứ? !" Trình Quân Hạo sợ cô nghĩ sai, không tự chủ được giải thích.

"Đây cũng là bởi vì anh. . . . . ." An Tâm Á kêu rên.

Trình Quân Hạo nghẹn họng, bối rối thật lâu, mới nhịn xuống không muốn cãi lại, An Tâm Á ơi là An Tâm Á, hiện tại rõ ràng là em đuối lý.

"Nói đi. . . . . ." Trình Quân Hạo nhẫn nại đến cực hạn.

An Tâm Á nhép nhép miệng, đích xác là muốn giả bộ hồ đồ nhưng cuối cùng vẫn phải trở lại chủ đề chính, nhưng cô biết nếu cứ mơ hồ không nói rõ, không giải thích, tên dã thú này không biết sẽ lại nghĩ ra chiêu gì đối phó cô.

"Sự nhẫn nại của anh không còn bao nhiêu nửa đâu, An Tâm Á. . . . . ." Trình Quân Hạo uy hiếp, "Giải thích một chút chuyện con của anh. . . . . ." Mặc dù không cần cô chính miệng thừa nhận cũng đã rất rõ ràng rồi, tuy nhiên, cái anh muốn chính là chính miệng cô thừa nhận.

". . . . . . Ừ." An Tâm Á thở dài thừa nhận, nói, "Là con trai của anh. . . . . ."

Thái độ Trình Quân Hạo lập tức trở nên vui mừng kích động, mặc dù so với sự suy đoán của người nào đó không khác nhau, nhưng bây giờ là mẹ ruột chính miệng thừa nhận hai đứa bé là con trai anh, cái tâm trạng này, thật khó nói lên lời.

"Vậy bảy năm trước. . . . . ." Trình Quân Hạo kích động, "Đã xảy ra chuyện gì? !"

"A, chuyện rất bình thường. . . . . ." An Tâm Á không muốn tán gẫu, "Báo chí nói là giả, con người của em anh cũng biết, vì tiền, lên giường của anh, sau khi anh thanh toán tiền sòng phẳng, em ra nước ngoài, mang thai. . . . . . Như vậy đó. . . . . ."

"Như vậy thôi? !" Trình Quân Hạo khiếp sợ, tâm tình lạnh mất một nửa, anh cho là giữa bọn họ có cảm tình.

" Tình một đêm. . . . . ." Trình Quân Hạo xác nhận? !

Sắc mặt An Tâm Á biến đổi một chút, "Xem là như thế đi. . . . . ." Mẹ nó. Đương nhiên chỉ là chuyện tiền bạc à.

Trình Quân Hạo lặng yên, cô gái này. . . . . . Nếu nói anh có tin tưởng cô có thể làm ra chuyện này hay không thì anh khó mà không tin, ban đầu, cô cũng không phải là vì tiền, vì muốn nổi tiếng, đã bò lên giường của anh sao? !

Trong lòng có chút không thoải mái.

"Nếu như anh không phát hiện ra hai đứa bé bọn chúng, có phải em vĩnh viễn không nói ra hay không. . . . . ." Trình Quân Hạo trầm giọng hỏi, đã hơi có chút không vui.

An Tâm Á gật đầu, lần nữa nhấn mạnh, "Bọn nó là của em, anh không được giành với em. . . . . ."