Trình Quân Hạo vừa nghe hai chữ bị thương này, cực kỳ khó chịu nói, "Không có bị thương, cũng không phải là sát thủ, ngươi đi tra, tên gọi là An Tâm Á, nhất định. . . . . .Bằng mọi cách phải đem cô ta lôi ra . . . . . . Tra cho rõ ràng lai lịch của cô gái đó, ta muốn tra được cả tổ tông mười tám đời của cô ta . . . . . ."

Vẻ mặt dữ tợn này làm cho Con Muỗi rất kinh hãi, hắn run lên, thầm liếc nhìn Trình Quân Hạo, thấy anh thật không có bị thương mới yên lòng, cũng biết tình thế nghiêm trọng, làm anh nôn nóng sốt ruột.

Nếu hôm nay tới là một sát thủ, hắn không dám tưởng tượng, tính mạng anh hai có còn hay không? ! Chỉ là, Con Muỗi có chút buồn bực, theo lý thuyết, anh hai bản lĩnh rất cao, làm sao sẽ. . . . . . Chẳng lẽ bị đối phương dùng sắc đẹp mê hoặc sao ? ! Con Muỗi lập tức bị cái ý nghĩ này của chính mình làm cho kinh hãi, khụ, hắn bị điên phải không, làm sao lại nghĩ đến khả năng này, ở phương diện này anh hai luôn luôn tự nhiên biết kiềm chế, không thể nào. . . . . .

Những tên bảo vệ kia cũng thật là vô dụng, tổ tốn cơm gạo, về sau hắn tự mình bảo vệ an toàn của anh hai còn hơn, Con Muỗi cảm thấy chuyện này tương đối nghiêm trọng, hắn cau mày nhớ tới tai nạn xe cộ bảy năm trước, cũng rất tức giận, tai nạn xe cộ lần đó, căn bản là quá mức bí hiếm, một chút cũng không tra được là ai làm, nhưng là vì sao, con muỗi tức giận, "Lão tử tra được là ai muốn lấy mạng anh hai, lão tử đem hắn bầm thây vạn đoạn. . . . . ."

Ngồi ở trên ghế sa lon sắc mặt Trình Quân Hạo âm trầm, che lại tiểu huynh đệ, rất đau, nhưng rất đáng giận là nó vẫn cứ cương cứng, MD, anh bắt đầu hoài nghi mình có phải BT rồi hay không, mặc dù đang tức giận như thế này nhưng vẫn còn sưng, hận không thể lập tức kéo An Tâm Á qua, hung hăng xử lý cô. . . . . .

Nội thương này, muốn nói cũng khó mở miệng. . . . . .Người phụ nữ này, anh nhớ. Ngoan độc.

Ngón trỏ không kìm được vuốt ve môi mỏng của mình, mùi của cô. . . . . . Có chút quen thuộc, ngay cả anh cũng không biết vì sao lại chủ động hôn cô, không hiểu. . . . . .

Con Muỗi phái người đi xem lại camera, phát hiện một vài bộ phận camera bị trộm mất. Con Muỗi tức giận, trong phòng của anh hai lại phát hiện có máy thu hình, Trình Quân Hạo giận không kềm được, "Mẹ nó, tra cho ra là ai chụp ảnh, lão tử phải sử lý hắn. . . . . ."

Trình Quân Hạo hung tợn nói.

Xảy ra chuyện như vậy, Trình Quân Hạo làm sao còn có tâm tình quay lại hội nghị, phân phó Lâm bí thư kéo dài hội nghị, anh tức giận nằm ở trên sô pha nghỉ ngơi, sắc mặt âm trầm, sức lực đầu ngón tay muốn bóp vỡ khay trà bằng đá cẩm thạch . . . . . .

Lâm bí thư giật mình, cũng không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết là tổng giám đốc hiện tại tâm tình không tốt, không khí cực kỳ căng thẳng, Con Muỗi cùng bọn hộ vệ sắc mặt ai náy âm trầm. Anh không dám nhiều lời, lập tức đi tuyên bố tan họp.

Sắc mặt đạo diễn Lưu rất khó chụi, thầm nói: "Hiện tại chỉ còn lại nữ chính là chưa có quyết định, dùng Ôn Tâm không phải tốt vô cùng sao, mỗi lần họp, nhưng cũng không đưa ra được nguyên nhân, thời gian này không bằng nhanh chống khỏi động máy quay phim. . . . . ."

28. Cầm thú bạo phát

Lâm bí thư nghe được, trừng mắt liếc hắn một cái, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười mà nói: "Tổng giám đốc tự nhiên có suy nghĩ riêng của mình, đạo diễn Lưu nếu là vội vã mở máy, không muốn đi họp, trực tiếp rời đi CBD cũng được, CBD là thiếu ngôi sao tiềm năng, nhưng không thiếu đạo diễn, tài nghệ giống như đạo diễn Lưu đây đây rẫy khắp nơi . . . . . ."

Đạo diễn Lưu giận dữ, mở miệng mắng to, thiếu chút nữa vung nắm đấm lên, bị người xung quanh kéo lại. Lâm bí thư cũng không quản tâm tình của hắn có tốt hay không, trực tiếp đi xử lý công việc, Lâm bí thư đi theo Trình Quân Hạo cũng đã lâu lắm rồi, lời nói cũng rất biết giữ gìn, hơn nữa anh cũng không ưa chuyện giữa đạo diễn Lưu cùng Ôn Tâm. . . . . .

Người phụ nữ Ôn Tâm, không phải người lương thiện, không biết bí mật quan hệ với bao nhiêu đối tác của tổng giám đốc, nếu không phải là có cô ở đây, tổng giám đốc cũng không bị làm phiền như vậy, cộng thêm cô lại ưa thích đùa bỡn quá mức, làm cho người khác rất chán ghét.

*

Lâm Khả Nhân xuất hiện tại lầu cuối thì Con Muỗi mặt lộ vẻ khó xử, "Anh hai hiện tại tâm tình có chút không tốt. . . . . ."

Lâm Khả Nhân thấy không khí khẩn trương của mọi người như vậy, cũng cảm thấy khẩn trương theo , "Quân Hạo xảy ra ra chuyện gì? !"

Con Muỗi trầm mặc, biết quan hệ của anh hai với trên danh nghĩa là mẹ kế, nhưng cũng không đại biểu hắn có thể nói hết sự tình cho cô ta biết, lần trước mới nếm qua một lần thua lỗ do cô gây ra, nếu không phải cô bán đứng tin tức, anh hai cùng hắn hiện tại cũng sẽ không bận rộn như vậy, mệt mỏi. Đối với quan hệ phức tạp của ông cụ cùng với cô, hắn còn là có điều cố kỵ .

Lâm Khả Nhân thấy Con Muỗi không lên tiếng, nóng nảy, "Tôi muốn gặp anh ấy. . . . . ."

"Cái này. . . . . ." Con Muỗi còn đang do dự, cô đã vượt lên trước một bước đẩy cửa ra tiến vào. Con Muỗi cười khổ, nếu không phải bởi vì cô là người phụ nữ của anh hai, hắn đã sớm không quan tâm ném cô ra ngoài, làm sao mà giờ ngay cả ngăn cản cũng không ngăn được cô, chỉ là không muốn thôi. Hắn là rất đề phòng người phụ nữ này . . . . . .

Chỉ sợ anh hai phản đối lại tự hại chính mình.

"Quân Hạo. . . . . ." Lâm Khả vui mừng tự nhiên đẩy cửa ra đi vào, khiêu khích liếc hắn một cái, phanh đóng cửa lại, Con Muỗi sờ sờ lỗ mũi, có chút khó chịu.

Lâm Khả vui mừng lắc mông đi vào, từ phía sau lưng ôm lấy anh, mềm mại kêu một tiếng, "Quân Hạo, anh đi thăm Khả Khả, cũng không thuận tiện thăm người ta. . . . . . Người ta rất nhớ anh. . . . . ."

Động tác Trình Quân Hạo so với suy nghĩ chuyển động còn nhanh hơn, cả người vừa động, ngay tại chỗ kéo cô qua, áp lên trên ghế sofa, khép hờ mắt, kéo lên bộ lễ phục cô, vén lên áo ngủ liền vọt vào. . . . . . Động tác rất dũng mãnh, rất mạnh mẽ, giống như sói đói đã lâu, điều này làm cho Lâm Khả Nhân rất ưa thích.