Edit: Tiệm Bánh Sò

Bé Trà sữa sợ ngây người: "Anh nói cái gì? Một trăm triệu?"

Mèo rừng mặt đầy khinh thường liếc nó một cái: "Trông cái bộ dạng kinh hồn táng đảm của mi kìa, trăm triệu nhiều lắm hả?"

Bé Trà sữa: "..."

Ragdoll: "..."

Mèo rừng cứ như là rốt cuộc cũng tìm được cảm giác tồn tại, nở mày nở mặt sải bước đến trước mặt Ragdoll, cái đuôi màu nâu gương cao thiệt là cao: "Thế nào, có đủ cho mi không?"

"Một trăm triệu mà không đủ sao?" Mèo Ragdoll cứng họng không biết nói gì hơn. Trước kia cũng biết trong nhà tên ngốc này có rất nhiều tiền, nhưng cụ thế bao nhiêu thì chưa biết. Giờ nghe vậy chẳng lẽ trong nhà Cậu ba đào mỏ vàng hả?

"Yên tâm yên tâm, mi cần cái khác có lẽ ta không có chứ tiền thì có rất nhiều." Giọng điệu mèo rừng ngày càng kiêu ngạo, cười khặc khặc cứ như mấy tên gian ác, trông bộ dạng kia đúng là thiếu đòn kinh khủng. Nhưng mà xét đến lần này đúng là hắn đã giúp một ơn lớn rồi, lượt đánh này mọi người tạm thời ghi sổ cho hắn vậy.

Bị mèo rừng cắt ngang, cảm xúc của Ragdoll đã ổn định hơn nhiều: "Để tui đi về trước xem tình hình thế nào."

Đám mèo đều đồng ý với cách này, nhưng vẫn hết lần này đến lần khác nhấn mạnh phải chú ý an toàn. Tư bản vì lợi ích của mình có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào, Marx đã nói, có lợi nhuận thích hợp thì tư bản sẽ to gan hơn; có 100% lợi nhuận thì nó dám giẫm đạp lến tất cả pháp luật xã hội; có 300% lợi nhuận nó sẽ dám phạm bất kì hành vi phạm tội nào, thậm chí đương đầu với nguy hiểm. Sở Tịch là cây rụng tiền của Kinh Sơn, trước khi chưa ép hết giá trị trêи người Sở Tịch thì bọn họ sao có thể dễ dàng buông tay chứ?

Tất nhiên ra cũng hiểu đạo lý này, nhưng nó có Bug cấp bàn tay vàng biến thành mèo nên trong lòng cũng không lo lắng quá. Nhân trời còn sơm, nó vội vàng ăn một lát khô bò rồi chạy tới phòng của mình chìm vào giấc ngủ. Đã lâu không luyện tập nên nó hơi lạ lẫm một chút, thử nghiệm ba bốn lần cuối cùng mới thành công.

Giây tiếp theo, luồng sáng tắng quen thuộc hiện lên trong đầu, ý thức của Ragdoll tỉnh lại trong cơ thể Sở Tịch. Tất cả đều quen thuộc, dù sao cũng là cơ thể hai mươi năm qua của mình, nhưng... hình như cảnh tương xung quanh đã thay đổi?

"Trước khi tôi quay lại thì trông chừng cô ta cho kỹ, không được xảy ra bất cứ sai sót nào nữa."

Đứng trước giường bệnh củae Sở Tịch, tay Tần Hứa Dương kẹp điếu thuốc, một tay còn lại chau mày cầm điện thoại. Bên phía tay trái hắn ta, trong gạt tàn thuốc pha lê màu trà đều chất đầy tàn thuốc, có điều còn đang ánh đỏ. Sở Tịch vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cảnh tượng này.

Tần Hứa Dương vẫn chưa chú ý đến sự thay đổi trong phòng, tiếp tục dặn dò qua điện thoại: "Còn nữa, trình độ của giáo viên diễn xuất lần trước không ổn, đổi đi..."

"Tổng giám đốc Tần." Sở Tịch lên tiếng cắt lời hắn ta.

"Sở Tịch..." Tần Hứa Dương sững sờ tại chỗ, ánh mắt nhìn Sở Tịch như đã cách nhau một thế hệ.

"Tổng giám đốc Tần, có thể mở cửa sổ không? Hơi sặc..." Sở Tịch ho khan hai tiếng.

Tần Hứ Dương nhìn chằm chằm cô, không nói gì, cũng không làm gì, người quen thuộc đều biết, đây là điềm báo trước khi Tần Hứa Dương nổi giận. Sở Tịch lại rất bình tĩnh, cô không thèm để ý chút nào đánh giá hoàn cảnh xung quanh, cười khẽ: "Đây là đâu? Trông hình như không phải bệnh viện, nhà anh sao?"

Lúc này Tần Hứa Dương mới khôi phục lại trong sự trầm mặc: "Bệnh viện nói cô đã hoàn toàn bình phục."

"Có lẽ vậy." Sở Tịch chẳng ý kiến gì nhún vai.

"Nếu cô đã bình phục thì không cần nằm ở đây nữa." Tần Hứa Dương lấy điện thoại ra, trong đáy mắt rõ ràng lóe lên sự vui mừng: "Giờ tôi sẽ liên hệ lại với đoàn làm phim, cô còn ba quảng cáo và một buổi casting nữa."

"Từ từ đã Tổng giám đốc Tần, tôi nghĩ hình như anh hiểu lầm gì rồi thì phải?"

Tần Hứa Dương từ từ thả điện thoại xuống: "Sở Tịch, cô có ý gì?"

Sở Tịch nhìn lại hắn ta: "Ý của tôi là, tôi không muốn làm."

"..."

Yên lặng một hồi lâu, Tần Hứa Dương đột nhiên bật cười: "Cô đào ra tiền vi phạm hợp đồng rồi à?"

Sở Tịch nói: "Một trăm triệu thôi mà, tí tiền lẻ." Sở Tịch nghĩ đến lời hứa hẹn vừa rồi của mèo rừng, tự tin dâng tràn.

Tần Hứa Dương nhíu mày: "Cô lấy đâu ra tiền?"

Sở Tịch nói: "Cái này thì anh không cần quan tâm, dù sao cũng có người bỏ tiền ra cho tôi, chẳng liên quan đến anh."

Tần Hứa Dương im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên hắn ta lôi một quyển tạp chí từ trong túi công văn mang theo mình ra ném cho Sở Tịch. Tạp chí này vừa ra số mới đầu tháng, mới in ra không bao lâu, trêи tạp chí còn nguyên mùi mực, mà trêи trang bìa tạp chí chính là một gương mặt hoàn toàn giống hệt Sở Tịch. Nếu không phải Sở Tịch vô cùng chắc chắn mình chưa từng chụp hình tạp chí này thì cô cũng sẽ nghĩ đây là mình mất. Nhưng... Tần Hứa Dương cảm thấy cô sẽ kinh ngạc sao?

"Tôi biết các người luôn lén tạo ra một thế thân sau lưng tôi." Sở Tịch không để bụng.

"Không, cô không biết gì cả." Cả người Tần Hứa Dương đột nhiên nghiêng về phía trước, gương mặt vốn anh tuấn giờ cứ dữ tợn như ác ma: "Nếu cô biết thì cô đã không nói rằng cô sẽ rời đi trước mặt tôi rồi."

"Anh muốn làm gì..." Sở Tịch rụt người lại phía sau theo bản năng.

"Yên tâm, không giết cô đâu."

Tần Hứa Hương lại khôi phục như thường, nhưng khí chất trêи người lại càng thêm âm trầm đáng sợ. Vốn tuy đôi lúc Tần Hứa Dương cũng sẽ bất đồng quan điểm với cô, nhưng đều thương lượng được với Sở Tịch. Bất luận thế nào Sở Tịch cũng chưa từng nghĩ đến trong thời gian mấy tháng ngắn ngủn thôi mà Tần Hứa Dương lại thay đổi nhiều như thế.

"Tôi thấy hình như cô còn chưa hiểu rõ tình hình hiện giờ, có lẽ là do bệnh vẫn chưa khỏi hẳn." Tần Hứa Dương cỉnh lại áo khoác tây trang, xoay người đưa lưng về phía Sở Tịch: "Nếu đã vậy thì cô ở ngoan ngoãn ở đây một thời gian dưỡng bệnh cho tốt đi."

Sở Tịch muốn đứng dậy, nhưng cơ thể cô vì đã lâu không hoạt dộng mà hơi chậm chạp, đợi khi cô thích ứng được thì Tần Hứa Dương đã sớm đẩy cửa rời đi rồi. Cô thở dài, thầm nghĩ quả nhiên là vậy, hệt như những gì bé mèo quýt đoán, để thế than có thể xuất hiện danh chính ngôn thuận mà Tần Hứa Dương đã sớm chuyển cô rta khỏi bệnh viện rồi. Một khi cô có ý định không nghe lời hay muốn hủy hợp đồng thì tất nhiên, vì lợi ích khổng lồ sau lưng, Tần Hứa Dương sẽ lựa chọn giam giữ cô. Đương nhiên, hắn ta sẽ không giết cô. Vì tuy thế thân có thể thay được gương mặt cô những những thứ như vân tay hay là DNA sẽ không thể thay thế được. Mà nói thực ra, mục đích Tần Hứa Dương khống chế cô cũng chỉ là muốn dùng cách này để ép cô tiếp tục bán mạng cho Kinh Sơn mà thôi.

Sở Tịch thử tìm quanh trong phòng, không tìm thấy điện thoại, cũng không tìm thấy bất kỳ thiết bị có thể liên lạc nào. Nơi này rất xa lạ, cô chưa từng nhìn thấy nên cũng không thể xác định địa điểm, chỉ có thể thông qua cửa sổ nhìn ra thế giới bên ngoài. Ghi nhớ toàn bộ thông tin có ích vào lòng, Sở Tịch nằm lại trêи giường lần nữa. Người ngoài nhìn vào trông như là cô phát hiện mình không thể chạy thoát được rồi tạm thời cam chịu, không ai có thể tưởng tượng được chỉ một giây sau, linh hồn của cô đã xuyên đến ngàn dặm.

Trong biệt thự, Văn Tâm đang huấn luyện trêи lầu ba, năm con mèo tụ tập lại trong phòng Ragdoll. Mèo Ragdoll vừa tỉnh thì mèo rừng đã sốt ruột sáp tới hỏi: "Thế nào thế nào? Không có chuyện gì chứ?"

Ragdoll nhìn đôi mắt màu nâu quan tâm của hắn, nhịn không được bật cười: "Có thể xảy ra chuyện gì chứ?"

"Ta sợ cái con rùa kia làm mi bị thương thôi." Mèo rừng dậm dậm móng vuốt.

"Cũng không đến mức, hai chúng ta cũng đã hợp tác nhiều năm như vậy rồi, cũng có chút tình cảm." Mèo Ragdoll nói.

Bé mèo quýt đã hiểu: "Hắn nhốt chị lại đúng không?"

Ragdoll gật gật đầu: "Ừm."

Mèo rừng: "!!!"

"Tả cảnh xung quanh cho em chút đi." Bé mèo quýt mở iPad ra, thành thạo dùng móng vuốt click mở một hệ thống đầy ký hiệu toán hoạc kỳ quái.

Ragdoll bắt đầu miêu tả theo trí nhớ: "Đó là một căn phòng chừng chín mươi mét vuông, hai phòng một sảnh, chị nằm trong phòng ngủ chính, căn phòng hơi cũ, có một ít đường ống đã rỉ sét rồi."

"Còn gì nữa không? Đặc điểm gì không?"

"A đúng rồi, rèm của màu xanh dương, trêи có in mấy ngôi sao."

"Rèm? Phòng này có cửa sổ?"

"Đúng vậy."

"Vậy chị có thể nhìn ra ngoài cửa sổ không?"

"Có, chị nhìn thấy mặt trời."

"Góc độ bao nhiều?"

"Góc độ... chắc khoảng chừng hai mươi độ?"

Ragdoll vừa dứt lời thì bé mèo quýt đã nhanh chóng dùng móng vuốt ghi lại trong hệ thống, chỉ chốc lát sau nói ngay: "Em cần dùng một máy tính mạnh hơn để vận hành hệ thống xông nhập máy tính, Em sẽ đến phòng thí nghiệm một lát, mất khoảng hai mươi phút..."

Đúng lúc này, mèo đen nãy giờ vẫn chưa lên tiếng đột nhiên nói: "Không cần."

"Papa mèo đen không tin năng lực của em sao?"

"Không phải không tin."

Mèo rừng sốt ruột chạy lại tranh luận với mèo đen: "Nè nè nè cái tên Nhóc đen này đừng có phiền nữa, mau để nhà khoa học nhí của chúng ta mau chóng tính toán, cứu nó ra là quan trọng nhất!"

Mèo đen nói: "Tôi đã biết cô ấy ở đâu."

Ragdoll: "???"

Đôi mắt vàng kim của mèo đen lấp lóe tia sáng khác thường: "Ba ngày trước tôi đã cho người theo dõi Tần Hứa Dương."

Toàn bộ đám mèo: "..."

Mẹ nó xin quỳ! Cái này gọi là gì hả, cái này gọi là đáng tin đó! Khó trách mèo đen có thể làm đại ca, có thể làm papa mà. Cho hỏi trong cái nhà này có ai đáng tin cậy hơn papa mèo đen không hả?

"Oa cái tên Nhóc đen này đúng là giấu sâu thiệt đó, sao không nói sớm chứ." Mèo rừng tức đến đau gan, vừa âm thầm hối hận, sao mình không sớm nghĩ ra chứ. Haizz, quả nhiên là biến thành mèo rồi đầu óc không dùng được mà.

"Trước đó tôi chỉ nghi ngờ thôi nên không nói cho mọi người, ba ngày trước tôi đã gặp Tần Hứa Dương và thế thân, phát hiện có gì đó không đúng nên đã bảo trợ lý sắp xếp người theo dõi."

Đám mèo chấn động. Tuổi tâm lý trưởng thành tí như Ragdoll và mèo quýt thì thôi, đã sùng bái lại càng sủng bái hơn, còn cái tên ấu trĩ tí như Trà sữa thì lao thẳng ôm đùi mèo đen khóc lóc luôn.

"Oa... mới rồi tui còn lo chết mất, tui gấp đến mức chẳng thể giúp gì cả, cũng may mà có papa mèo đen!" Đó, cả Trà sữa cũng gọi papa luôn, hoàn toàn quên mất mình và mèo đen từng là tình địch.

"Đợi trời tối chút thì tôi sẽ phái người đi đón cô." Mèo đen nói với Ragdoll.

"Cảm ơn papa mèo đen!" Ragdoll vui vẻ hô.

Mèo đen: "..."

"Đợi chút, vậy thì đợi đón Em gái ra rồi thì ta sẽ sắp xếp một cuộc họp báo luôn, trực tiếp hủy hợp đồng với Kinh Sơn chứ?" Mèo rừng không cam lòng yếu thế.

"Họp báo thôi thì quy mô hơi nhỏ nhỉ?" Ragdoll như đang nghĩ đến gì đó.

"Vậy mi nói xem làm sao giờ?"

"Tốt nhất là giáp mặt vạch trần đồ giả kia mới thú vị chứ."

Đám mèo vẫn chưa rõ lắm, mãi đến tối, trêи trang đầu Weibo đột nhiên xuất hiện tin: Tiểu hoa đán mới nổi làng điện ảnh Văn Tâm phát ngôn bừa bãi khiêu chiến nữ thần toàn năng Sở Tịch, đón xem những tình tiết tiếp theo trêи "Diễn viên" vào cuối tuần này nhé!