Hoắc tư Thần sửng sốt!

Dù sao cũng chỉ là đứa nhỏ tám tuổi, chưa bao giờ thấy một con thỏ không biết xấu hổ như vậy!

Hoắc trầm Lệnh một mực chú ý đến động tĩnh bên này của bánh bao sữa, vị trí ngồi của hắn vừa vặn có thể nhìn thấy thỏ đen tách hai chân ra, bát cơm vừa đặt xuống liền đi thẳng đến chỗ con thỏ đen.

Hoắc tư Cẩn cùng Hoắc tư tước cũng đồng thời đứng dậy, nhanh chóng chạy đến chỗ bánh bao sữa.

Thỏ đen bây giờ là vò mẻ không sợ vỡ.

Nó không xúc phạm!

Còn không thể phô ra hay sao?

Sau đó chính là bi kịch của thỏ đen!

Hai cái tai đột nhiên bị một bàn tay to nắm lấy, sau đó tứ chi ngắn ngủn bị thứ gì đó quấn lấy.

Thỏ đen quay đầu nhìn lại, không biết từ đâu ra cuộn băng dính.

"Đây là làm gì? Thỏ đen bị xúc phạm còn không được phép nói lý lẽ?"

Bánh bao sữa chính trực ngoắc ngoắc mà nhìn chằm chằm vào thỏ đen, thấy cha bỗng nhiên tới đem thỏ đen buộc lại hơi kinh ngạc.

"Cha?"

Hoắc trầm Lệnh đối mặt với thỏ đen là khuôn mặt nham hiểm, ánh mắt lãnh lệ.

"Đây là Hoắc gia, không phải ổ thỏ của ngươi! Phân rõ phải trái? Tể Tể nhà ta chính là lý lẽ!"

Khi quay đầu lại nhìn bánh bao sữa, chỉ trong một giây đồng hồ liền thay đổi khuôn mặt, nhếch miệng lên, nụ cười trên mặt rất ôn nhu cưng chiều.

"Tể Tể ngoan, cha bỗng nhiên nghĩ muốn cùng con thỏ này nói chuyện một chút, cha có thể dẫn nó ra ngoài không?"

Thỏ đen xù lông toàn thân: "Không muốn!"

Bánh bao sữa nhìn thỏ đen, lại nhìn khuôn mặt ôn nhu của cha đang nhìn mình.

Mắt bé xoay tròn, lại chớp chớp, có chút hiếu kỳ lên tiếng.

"Cha, cha là muốn cùng nó nói chuyện về cái đống thịt thừa kia sao?"

Hoắc tư Cẩn cùng Hoắc tư tước đang xông tới: "......"

Hoắc tư Thần luôn đứng ở bên cạnh trở lên ngơ ngác: "......"

Cha Hoắc: "......"

Cha Hoắc: ý nghĩ muốn xé nát tim con thỏ ra đều có.

Bánh bao sữa chớp một đôi mắt to cực kỳ tò mò mà nhìn chằm chằm vào thỏ đen, muốn nhìn kỹ một chút, bất quá thỏ đen bốn chân ngắn đều bị cha trói, cho nên bánh bao sữa cái gì cũng đều không nhìn thấy.

"Cha, vì cái gì thỏ đen......"

Hoắc tư tước vội vàng lên tiếng: "Tể Tể, anh hai chợt nhớ tới đã mua cho em một bộ sách hoạt họa, anh hai mang em đi xem."

Bánh bao sữa không muốn đi, bé còn đang hiếu kỳ.

Hoắc tư Cẩn khóe miệng giật một cái, trực tiếp bế bánh bao sữa lên.

"Tể Tể, vừa ăn cơm xong, anh cả mang em ra ngoài hoạt động tản bộ đã, tiêu cơm một chút, cứ để cha cùng thỏ đen nói chuyện."

Trực giác của Thỏ đen cảm thấy không ổn.

Vừa muốn lớn tiếng hô"Tiểu đại nhân" thì bị Hoắc tư Thần nhanh tay nhanh mắt che miệng lại.

Hoắc tư Thần mặc dù không hiểu cha và anh cả muốn làm gì, còn có cả anh hai vì cái gì mấy người họ bỗng nhiên như là đang đối mặt với kẻ thù, nhưng hắn là người nhà họ Hoắc, có nhiều thứ đã đi sâu vào tiềm thức, khắc cốt ghi tâm.

Mọi người trong nhà đều có thái độ này, hắn nhất định cũng phải theo, chắc chắn không sai.

Đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để cầu cứu, đến lúc thỏ đen kêu lên thì Hoắc tư Cẩn đã ôm bánh bao sữa đến hoa viên đằng sau vườn của Hoắc gia trang rồi.

Vì để đi nhanh hơn nên hắn bước lên xe cân bằng chạy đi.

Bánh bao sữa nhìn xe cân bằng ở dưới chân anh cả: "Anh cả, như thế này là có thể tiêu thực sao?"

Hoắc tư Cẩn: "...... Đường ở đây có chút vấn đề, La quản gia đang thu xếp công nhân sửa đường, anh cả mang Tể Tể đi chỗ xa hơn tiêu thực."

La quản gia ở bên ngoài dạo qua một vòng xem xét lại trang viên có ổn không cũng vừa vặn đi tới.

Bánh bao sữa nhiệt tình chào: "Chào La quản gia."

La quản gia vội dừng lại: " Chào Tể Tể tiểu thư, Chào cậu cả."

Bánh bao sữa chỉ thấy một mình La quản gia, mắt to mắt nhỏ nghi hoặc nhìn lại phía sau, còn đưa mắt nhìn thật xa đằng sau lưng của quản gia.

Vẫn không thấy gì.

Vẻ mặt bánh bao sữa vô cùng nghi hoặc nhìn La quản gia: "La quản gia, công nhân ông mang đến đâu rồi?"

Hoắc tư Cẩn: "Đoán chừng tất cả mọi người đang ăn cơm, ăn cơm xong lại tới làm việc."

Đầu óc La quản gia mơ hồ nhưng vẫn thuận theo cậu cả mà trả lời: "...... Đúng thế."

Chỉ là...... Trời đã tối rồi, mang công nhân đến đây làm cái gì?

Hắn vừa dò xét một vòng toàn bộ Hoắc thị trang viên, những nơi cần sửa chữa thì ban ngày đã sớm sửa chữa rồi, ở trên sân mọc cây cỏ dại nhỏ hắn cũng đều để người làm vườn nhổ hết rồi.

Hắn đã bỏ sót chỗ nào sao?

Bánh bao sữa “nga” một tiếng: "Thì ra là như vậy, vậy thì chúng ta mau mau đi thôi anh cả, nếu không đợi lát nữa các chú ăn cơm nước xong tới sửa đường, chúng ta ở chỗ này lại làm phiền mấy chú ấy?"

Hoắc tư Cẩn chỉ muốn mang bánh bao sữa cách xa con thỏ lưu manh kia, lập tức đồng ý.

"Được, Anh cả lại đi nhanh hơn chút, đi!"

Bánh bao sữa hướng La quản gia phất phất bàn tay nhỏ: "La quản gia, hẹn gặp lại."

La quản gia đứng tại chỗ cũng phất phất tay lại, khuôn mặt cung kính và đầy yêu thương.

"Tể Tể tiểu thư, cậu cả, chú ý an toàn, hẹn gặp lại."

Chờ đến lúc không nhìn thấy bóng dáng hai người, La quản gia liền cúi đầu nhìn mặt đường, chỗ buổi sáng hôm qua mới trải lại, tất cả đều có hình hoa văn màu sắc rất đẹp và đặc biệt tinh xảo.

Cậu cả có ý gì, trong khoảng thời gian này, nhanh chóng cải tạo lại?

Không phải sáng sớm hôm qua đã rất hài lòng rồi sao?

Hay là do Tể Tể tiểu thư không thích?

Chắc là tiểu thư Tể Tể không thích, dù sao hắn cũng đã ở Hoắc thị trang viên nhiều năm, ông chủ cùng mấy thiếu gia có tính tình gì hắn cũng coi như hiểu rõ, đối đãi với người làm thuê trong trang viên, nhìn như đạm mạc xa cách, nhưng thật ra luôn luôn rất bao dung.

Tể Tể tiểu thư đáng yêu hoạt bát, là đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi vẫn còn rất nhỏ, chắc cũng không thích loại hoa văn thoạt nhìn rất bình thường này......

La quản gia sờ lên cằm nghĩ nghĩ, vỗ tay phát ra tiếng.

"Có rồi!"

Hắn lấy ra điện thoại di động, gọi điện thoại cho người ta.

"Đúng thế, ta là La Tống!"

......

Chờ bánh bao sữa cùng anh cả tản bộ một vòng trở về, quả nhiên thấy trên sân cỏ trước cửa biệt thự đứng không ít công nhân, đằng xa còn có mấy cái xe liên tiếp đi đến.

Hoắc tư Cẩn: "Hả?"

Bánh bao sữa thì lại hiểu ra ngay lập tức: "Anh cả, là La quản gia mang theo công nhân sửa đường."

Hoắc tư Cẩn: "A?"

Bánh bao sữa sờ sờ mặt anh cả, hỏi đặc biệt nghiêm túc, lại tràn đầy lo lắng.

"Anh cả, anh có phải là ban ngày bị dọa sợ quá rồi không?"

Hoắc tư Cẩn rốt cục nhớ ra La quản gia vì sao lại mang người đến sửa đường, vội vàng xoa bóp gò má nhỏ béo múp míp của bánh bao sữa.

"Không đâu, Anh cả rất tốt, Tể Tể đừng lo lắng. Anh cả vừa rồi nhất thời không nhớ ra La quản gia sửa đường ở đây, là bởi vì anh cả đang suy nghĩ không biết cha cùng thỏ đen đã nói chuyện xong chưa."

Lực chú ý của Bánh bao sữa trong nháy mắt bị rời đi.

"Nói chuyện xong rồi, thỏ đen bị ăn đòn, hiện tại đang rất suy yếu."

Hoắc tư Cẩn kinh ngạc: "Tể Tể biết?"

Bánh bao sữa gật đầu: "Mặc dù yêu khí cùng âm khí không giống nhau, nhưng Tể Tể đều có thể cảm ứng được."

Hoắc tư Cẩn an tâm.

"Vậy là tốt rồi, chúng ta trở về thôi, thời gian không còn sớm, Tể Tể đi tắm rồi ngủ một giấc thật ngon nhé."

Bánh bao sữa ngoan ngoãn nghe lời anh cả.

"Tể Tể nghe lời anh cả."

Hoắc tư Cẩn mang theo bánh bao sữa một lần nữa trở lại phòng khách, trong phòng khách chỉ có Hoắc tư Thần đang cầm cái lồ ng sắt.

"Anh ba, cha cùng anh hai đâu rồi?"

Hoắc tư Thần nhìn thấy bánh bao sữa trở về thì rất vui.

"Anh cả cùng Tể Tể trở về rồi à, cha cùng anh hai còn ở thư phòng, cái con thỏ này cũng không biết nó thế nào mà không nhúc nhích, anh đang nghĩ có nên tìm một chỗ nào đó đào hố đem nó chôn hay không đây."

Thỏ đen bị Cha Hoắc cùng Hoắc tư tước liên thủ đánh tơi bời: "......"

Để chứng minh mình còn sống, thỏ đen bị trọng thương lên tinh thần, buộc mình phải cử động, nó bắt đầu giật giật tứ chi ngắn ngủn.

Hoắc tư Cẩn băng lãnh lên tiếng: "Dám tách chân ra, ta ngày mai trực tiếp đưa ngươi đưa đi bệnh viện thú y cắt!"

Thỏ đen: "......"