Tôi có thể ăn một cây kẹo không? Âu Cảnh Nghiêu tự động mở cửa xe giúp Lam

Hân.

Lam Hân nói cảm ơn anh, rồi liền lên xe

Lục Hạo Thành dường như rất tức giận, giọng

nói lúc nghe điện thoại rất là lớn.

Qua được một lúc, anh tức giận tắt điện thoại,

mạnh mẽ mở cửa ngồi vào trong.

Đột nhiên nhìn thấy Lam Hân, gương mặt tuấn tú của anh có vài phần không được tự nhiên, ánh mắt có chút ngượng ngùng thu lại, ngồi

cạnh Lam Hân.

Âu Cảnh Nghiêu không nói một câu nào, một

mạch lái xe

Tự nhiên có Lục Hạo Thành, Lam Hân chỉ cảm

thấy tự nhiên có một áp lực nào đấy đang bao

Chương 25: Tôi có thể ăn một cây kẹo không? phủ toàn thân cô.

Trong lời đồn nói, Lục tổng rất ghét phụ nữ.

Thậm chí là còn có lời đồn là, hình như Lục

tổng có vấn đề về giới tính.

Khả năng thích đàn ông là rất cao.

Lúc ở công ty, cũng sẽ nghe được những lời

đồn bát quái của nhanh viên.

Nhưng hôm nay anh đồng ý ngồi cùng một xe với cô, mà lại còn ngồi cùng một chỗ, tin đồn

mà ghét phụ nữ này tất nhiên được bác bỏ.

Lam Hân có chút không được tự nhiên, đột

nhiên nhìn vào mấy cây kẹo ở giữa.

Cô cười nói:” Lục tổng, tôi có thể ăn một cây

kẹo được không?”

(1:8BoglstffSì có thể ăn một cây kẹo không? Anh mắt Lục Hạo Thành nhìn Lam Hân, tự tay

cầm một cây kẹo lên, bóc vỏ đưa cho Lam Hân.

Động tác ấy của anh làm cho Lam Han cười mỉm:” Cảm ơn Lục tổng, Tôi cảm thấy kẹo vị ô mai này rất ngọt, ăn vào có cảm giác hạnh

phúc.”

Đối với lời nói của cô, trong lòng Lục Hạo

Thành có chút kinh ngạc.

Trong đầu anh liền hiện lên giọng nói ngọt ngào

êm tai.

” Anh Hạo Thành, đây, kẹo đường vị ô mai, ăn

vào sẽ thấy hạnh phúc.”

Anh vốn dĩ không thích ăn kẹo ngọt, anh của

lúc đó, đến mẹ cũng rời xa anh.

(:8RgulstffSì có thể ăn một cây kẹo không? # Tinh thần của anh xa sút dần, việc gì cũng

không muốn làm.

Lam Lam vì muốn làm anh vui, nên lúc nào

cũng nghĩ là những biện pháp khiến anh vui vẻ.

Anh không ăn, nhưng cô vẫn cứ đút vào miệng

của anh.

Lục Hạo Thành hít một hơi thật sâu, âm thanh lạnh lùng hỏi cô:” Tại sao lại chỉ thấy ăn kẹo

đường vị ô mai là hạnh phúc?”

Anh nhớ rõ, những lời này, lúc đã anh cũng đã

từng hỏi Lam Lam.

Lam Hân nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết trả lời như nào: “Đương nhiên là vì cái cảm giác ăn

đồ ngọt rất thích rồi”. Thích một thứ gì đó mà

(:8RogwlstffSì có thể ăn một cây kẹo không? còn cần phải có lí do sao.?

Nhưng mà nói đi nói lại cũng kì lạ, cô chỉ thích

ăn kẹo đường vị ô mail

Cô nhẹ nhàng cầm que kẹo, từng ngón tay

uyễn chuyển chuyển động.

Lông mày cô mềm mại, đôi môi đỏ mọng như quả anh đào mọng nước, dáng vẻ nhẹ nhàng

ăn kẹo, không có lời nào có thể miêu tả được.

“Anh Hạo Thành, anh thật ngốc, đương nhiên

là do vị ngọt của nó rồi!”

Câu trả lời của hai người sao lại giống nhau

đến thế.

Ánh mắt của Lục Hạo Thành thâm thúy nhìn cô, hai tay nắm chặt lại.

(Œ8RglstffSì có thể ăn một cây kẹo không? }‡ Âu Cảnh Nghiêu từ kính chiếu hậu nhìn thấy vẻ

mặt của Lục Hạo Thành,

Anh nắng chiều chiếu lên một nửa khuôn mặt anh tuấn của anh, cái cảm giác cô độc ngày một hiện rõ, anh biết trong lòng của Lục Hạo Thành rất là kích động.

Anh sợ sự kì vọng của Lục Hạo Thành càng

cao, tâm lại càng đau khổ.

Anh sẽ không thực sự nghĩ Lam Hân là Cố Ức

Lam chứ 2

Nhiều năm như vậy không quay lại, chỉ có một khả năng, đó chính là cô ấy không còn tồn tại

trên đời này nữa rồi.

Bọn họ đều biết rõ, cũng không ai dám nói ra, đây là lí do duy nhất khiến cho Hạo Thành tiếp

(2U0fgstl»ifÌ có thể ăn một cây kẹo không? tục sông, tìm được Lam Lam, đưa được mẹ quay trở lại bên anh, đây cũng là lí duy mà anh

cố gắng kiếm tiền.

Lam Hân cảm giác được đáy mắt của Lục Hạo Thành đang nóng rực, cô có chút không được

tự nhiên nhìn ra phía cửa sổ.

Hoàng hôn xuống, xe cộ đông đúc, đây là thời

gian cao điểm, xe cộ đi lại rất là đông.

Cô nghĩ rằng mình đi bộ chắc sẽ thoải mái hơn

so là ngồi trên xe của Lục Hạo Thành.

ÍE_)›’ 21:08 %1 AÁ Trang 7

(Œ Zồn Lam, đây là quyết định của em }‡ Đột nhiên, tin nhắn của cô bỗng reo lên, cô cúi

đầu nhìn điện thoại.

Lục Hạo Thành lúc này mới hoàn hồn lại, ánh

mắt vẫn dừng lại trên gương mặt của cô.

Nhìn thấy bộ dạng cúi đầu xem điện thoại của cô, bộ dạng lúc nhỏ của Lam Lam, bộ dạng đó

lại cùng giống nhau.

Khóe miệng của Lục Hạo Thành hơi nhô lên.

Anh rất muốn được ôm Lam Lam, rất nhớ cô.

Lúc trước, anh vẫn luôn cảm thấy Lam Lam rất ồn ào, luôn nói vào tai anh không ngừng, những lời nói quan tâm đó, nghe vào tai anh,

anh căn bản là không coi là một việc.

Nhưng lúc Lam Lam xảy ra chuyện, liền không

còn được nghe thấy âm thanh huyên náo đó