Trác Viện rất nghe lời, không lảng tránh ánh nhìn chăm chú của Kỷ Nhất Thế, đưa tay để trên ngực anh, vụng về mở chiếc cúc tiếp theo, một chiếc lại một chiếc.

Trong khi cô vất vả cởi nút áo của anh, Kỷ Nhất Thế vẫn nhìn cô, thấy khóe mắt cô ngấn nước, nhưng cũng không hô ngừng, chỉ tàn nhẫn muốn cô tiếp tục.

Là cô vén lên dục hỏa, anh không nên thể hiện bất cứ tình cảm nào, bởi vì cô căn bản sẽ không đáp lại.

“ Sao lại không tiếp tục nữa? Chỉ cởi quần áo mà cũng run rẩy như vậy, em còn dám nói muốn theo anh lên giường?”

Kỷ Nhất Thế lập tức tính xoay người xuống giường, vốn chỉ muốn dọa cô, cũng không tính muốn cô vào lúc này. Ai ngờ anh mới vừa chống cánh tay lên, Trác Viện liền ôm lấy người anh, nhất thời làm trọng tâm của hai người chênh vênh. Kỷ Nhất Thế bị đặt dưới thân, Trác Viện lại thành khóa ngồi trên người anh.

“ Anh đừng đi…..” Thanh âm giống như thì thầm, có chút run rẩy, cô không đợi anh nói chuyện, tay nhỏ liền kéo áo anh, lộ ra lồng ngực cường tráng rắn chắc. Sau đó cô nghiêng người, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào cổ anh, bắt chước nụ hôn của anh. Môi từ cổ anh, một đường đi xuống, đi tới lồng ngực, ở đó nhô ra một điểm đỏ, đầu lưỡi nhẹ nhàng thử liếm hôn, cuối cùng đem nó ngậm vào miệng, đầu lưỡi vẽ vòng trêu chọc phía trên.

Khi cô làm như vậy, phía trên truyền đến thanh âm hút mạnh không khí của Kỷ Nhất Thế. Tay anh vẫn buông xuống, nhưng trong nháy mắt thân thể cứng ngắc của anh đã nói cho cô biết, anh cũng không thờ ơ. Điều này làm Trác Viện nhất thời quên mất sự khẩn trương vốn có, chỉ muốn cố gắng lấy lòng anh.

Đèn ngủ đầu giường phát ra một luồng sáng mập mờ, tay Trác Viện dán lên sườn anh, nhẹ nhàng vỗ về chiếc eo rắn chắc không một vết sẹo. Lực đạo không nặng cũng không nhẹ, không gợi cảm cũng không trêu chọc, chỉ khập khiễng như vậy cũng làm cho Kỷ Nhất Thế dù có ý muốn bình ổn lại thì ham muốn cũng phải cháy lên lần nữa.

Khi tay cô mang theo một cảm giác mát lạnh đụng vào anh, lại làm cho nhiệt độ trên người không giảm đi mà còn tăng thêm, luồng nhiệt ấy làm anh cảm thấy mình sắp bốc cháy.

Ánh mắt vốn bình tĩnh cũng trở nên cực nóng như một ngọn lửa, Kỷ Nhất Thế nắm chặt tay, cưỡng chế muốn kéo cô vào trong ngực, hung hăng hôn cô, anh muốn nhìn xem, Trác Viện làm anh vui như thế nào.

*********************

Bị nhiệt độ nóng bỏng trên cơ thể Kỷ Nhất Thế dọa sợ, Trác Viện tạm dừng một chút. Cảm thấy dục vọng bên dưới của Kỷ Nhất Thế làm thân thể của cô bỗng trở nên ấm áp.

Cô bất an nhích mông một chút, cảm giác Kỷ Nhất Thế vì động tác này của cô mà thân thể cường tráng đột nhiên chấn động. Tiếp theo hô hấp càng nặng thêm, cơ bắp rắn chắc càng xoắn xuýt hơn, dục vọng giống như bị đè nén.

Cô to gan lớn mật tiếp tục di dời nụ hôn xuống dưới bụng anh, rõ ràng cảm giác được da thịt nơi đó đang co rút. Cách quần dàicủa anh cô có chút chần chờ, lưỡng lự trên khóa quần. Bàn tay nhỏ bé vừa muốn tiến vào lại vừa không dám, đem tâm Kỷ Nhất Thế treo lên.

Anh sợ chính mình nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, có thể sẽ nổi điên, ai ngờ anh mới nhẹ nhàng khẽ động, muốn biến bị động thành chủ động, Trác Viện ngồi trên người anh lại cho rằng anh không nhịn được.

“Anh đừng động……” Cô run rẩy cởi quần anh, đưa tay vào bên trong, không có vải vóc cản trở, rất nhanh tay cô liền đi tới phái nam cứng rắn của anh. Không dám suy nghĩ nhiều, Trác Viện đưa tay cởi ra, chậm rãi cầm phần cứng rắn ấy, chuyển động lúc lên lúc xuống.

Cô không biết có phải phần cứng rắn của người đàn ông nào cũng như vậy hay không, vừa thô vừa nóng, cô không dám dùng quá sức, chỉ dám nhẹ nhàng đụng, vừa cẩn thận vừa khẩn trương.

“Như vậy có thể không?” Môi của cô chuyển qua cần cổ anh, nhẹ giọng hỏi bên tai anh, giống như là người tình thì thầm, mang theo trêu chọc cùng mập mờ, vào trong tai Kỷ Nhất Thế lại mười phần gợi cảm.

“Dùng sức một chút.” Tay anh cầm lấy tay cô, theo động tác trên tay cô mà hạ xuống, hưởng thụ ham muốn bị khơi mào.

Nửa người dưới của đàn ông đều như động vật, lúc này Kỷ Nhất Thế không phủ nhận điều đó, coi như là luôn tỉnh táo giữ mình, nhưng trong đầu thì luôn muốn đẩy ngã cô, hung hăng đoạt lấy.

Trác Viện bị buộc cùng tay anh chuyển động, phái nam trong lòng bàn tay trở nên cứng rắn, tráng kiện hơn, giống như muốn đả thương tay cô.

Gục trước ngực anh, bởi vì động tác càng ngày càng kịch liệt của anh, e lệ vùi mặt vào cổ anh. Miệng đắng lưỡi khô không biết làm sao, một tay còn lại của anh nắm eo thon của cô, lực đạo rất lớn, làm cô có chút đau.

Vốn không hiểu việc trêu chọc đàn ông, tự nhiên cũng không biết tình dục của người đàn ông khi nào đến, có bao nhiêu mãnh liệt. Cô chẳng qua chỉ theo bản năng, cánh môi hôn qua lại ở cổ anh, thử ngậm lấy hầu kết của anh, khi anh xoay người liền nhẹ nhàng mút lấy.

“Hôn anh!” Hơi thở nặng nề quanh quẩn bên tai cô, nóng bỏng phun lên mặt cô, làm cô một phen co rúm.

Vẻ mặt cô đỏ ửng, không dám nhìn thẳng anh, cẩn thận dán môi mình lên môi anh, vốn là nhẹ nhàng liếm láp. Sau lại đầu lưỡi phấn hồng lớn mật thăm dò, miêu tả đôi môi anh, động tác vừa nhẹ nhàng lại vừa dịu dàng, như đang vuốt ve lông chim làm tâm anh khó kiềm chế.

Toàn bộ lý trí của Kỷ Nhất Thế đều biến mất do nụ hôn của cô, một mặt bị cô quấy rối đến nỗi hận không thể mở miệng nuốt cô, sau lại nhiệt liệt đáp trả nụ hôn của cô, vươn lưỡi dây dưa với cô. Ai ngờ sau khi cô phát hiện lại khó xử tránh đầu lưỡi của anh.

“Đáng chết!”

Bị nụ hôn của cô hấp dẫn, Kỷ Nhất Thế không để cô chơi đùa nữa, bắt đầu tiến hành đòi hỏi, hung hăng cuốn lấy chiếc lưỡi phấn hồng của cô. Khi cô muốn né tránh lại trừng phạt cắn cắn đầu lưỡi của cô, kéo trở về dây dưa với anh. Nghe thấy tiếng kêu đau của cô, dục vọng nam tính của anh càng thỏa mãn.

Anh bắt đầu phản công lại, hung hăng hôn cô, làm cô không chống đỡ được mà ngừng suy nghĩ lại.

Lúc này, anh không cho phép Trác Viện lùi bước nữa, con mồi anh đợi nhiều năm như vậy mới đến tay, anh không thể nào bỏ qua, cũng không có nhẫn nại đợi cô quen.

Cho nên, lúc này anh phát huy hết sức lực, hôn đến khi cô không thở nổi, phát ra tiếng khóc. Muốn mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng anh lại tiếptục đòi hỏi, liều mạng dây dưa với đầu lưỡi của cô.

Một tay Trác Viện ngăn anh lại, phát hiện mình không thể trốn cũng không thể làm gì khác hơn là thử đáp lại nụ hôn của anh, hi vọng sau khi anh thỏa mãn, nhanh chóng kết thúc nụ hôn này. Bởi vì Trác Viện ở tư thế khóa ngồi, cách áo sơ mi của cô, anh khéo léo, chính xác bao lấy bầu vú. Ngón tay không kiêng sợ xoa nắn đầu vú làm cô hoảng sợ hút lấy hút để không khí.

Kỷ Nhất Thế rất thuần thục, khác hẳn với sự không lưu loát của cô, điều này làm Trác Viện hiểu rõ, người đàn ông này ham muốn cô bao nhiêu.

Khi anh vất vả chấm dứt nụ hôn của mình, Trác Viện thở hổn hển nằm bò trên người anh “ Ách, a…….” Môi anh rơi xuống trên cổ cô, đi xuống mút một bên vú, lực đạo không nhẹ, cắn cô.

“ Anh cho em một cơ hội nữa, chỉ cần em nói không cần, anh sẽ dừng lại.” Mặc dù cô nhịn không rơi lệ xuống, nhưng Kỷ Nhất Thế lại không quên ánh mắt ướt át của cô, cho nên anh tốt bụng mở miệng. Khát vọng của anh đối với cô nhiều đến nỗi có thể bùng cháy ngay tức khắc, nhưng lại miễn cưỡng chính mình dừng lại, cho cô cơ hội, một khi cô nói không thì anh sẽ dừng tay lại.

“Em nguyện ý….”

Nghe vậy, bàn tay to lớn bao phủ lấy bầu vú của cô tăng thêm sức lực. Cô ưỡn người, cũng không biết tại sao anh lại tức giận như vậy?

Tay Kỷ Nhất Thế buông nửa người dưới của cô ra “Cởi quần áo của em ra.”

Trác Viện cắn cắn môi, cứng ngắc khẽ nhích mông mình xuống, không nghĩ rằng lại rước lấy tiếng mắng thô lỗ của anh, cô sợ tới mức luống cuống tay chân, níu chặt lấy cổ áo sơ mi.

“Đáng chết!” Thấy cô bị dọa sợ, ngây ngốc nhìn anh, tựa hồ không rõ mình vừa mới làm ra chuyện tốt gì.

Kỷ Nhất Thế không có ý tốt, nắm lấy mông cô, lôi cô kéo về phía nam tính của mình. Khi cô ý thức được anh muốn làm gì, không kịp kêu ra tiếng, bàn tay to lớn của anh liền dùng lực đem chiếc mông tròn trịa của cô hướng về phía bụng dưới của mình, làm cho nơi riêng tư của cô vốn bị ngăn cách bởi một lớp quần cảm nhận được nơi đó vì cô mà hưng phấn cường tráng như thế nào….

Nơi riêng tư của Trác Viện không thoải mái ma sát với cứng rắn của anh, không nhịn được nhích vài cái. Lúc này, đáp lại cô là bàn tay nặng nề đang vỗ vỗ mấy cái ở bầu vú, “Đừng lộn xộn!” Còn có tiếng cảnh cáo của anh.

Chịu đựng ủy khuất, Trác Viện bị đánh có chút đau, nhưng không dám động đậy. Nhẹ nhàng đưa tay bắt đầu cởi bỏ nút áo, dưới cái nhìn chăm chú của anh, cô khẩn trương, thật lâu mới cởi được cúc áo đầu tiên.

Kỉ Nhất Thế cũng không gấp, động tác của cô rất chậm, tay anh còn mang theo ý xấu, lần theo vạt áo sơ mi đi đến bên cạnh quần lót cô, bất ngờ tiến vào.

“Ưm......” Động tác trực tiếp xâm nhập, làm cho Trác Viện thốt ra tiếng rên rỉ.

Tay anh rất nhanh đi đến hoa tâm của cô, một chút một chút vân vê nơi mẫn cảm đó. Rõ ràng động tác trên tay anh rất tà ác, nhưng chính mình cũng bị rung động, lúc này cô cảm thấy trong cơ thể có một cỗ chất lỏng vội vã trào ra.

“Ưm...... Ngừng, ngừng một chút, em muốn đi toilet......” Cô vội vã giãy giụa đứng lên.

Anh lại ung dung nhìn cô, cưng chiều nói, “Bảo bối ngoan, để cho nó đến, đây là chứng cớ khát vọng em muốn anh.”

Tiếp theo, trong nháy mắt, một cỗ hoa dịch liền từ trong cơ thể cô trào ra, “Ư… a......” Cô gắt gao cắn áo gối, thủy dịch trong suốt thấm vào khăn trải giường, mở ra một đóa hoa, cũng dính ướt tay anh.

Cô không còn sức lực để cởi cúc áo, sự kiên nhẫn của Kỉ Nhất Thế cũng cạn kiệt. Bàn tay to thô lỗ dùng sức xé, áo sơ mi sao có thể chịu được sức mạnh này, nhất thời bốn phía đều lộ ra, phơi bày thân thể xinh xắn mỹ lệ của Trác Viện.

“A, mẫn cảm như vậy, đến lát nữa làm sao em chịu được?” Cô ngay cả kêu một tiếng sợ hãi cũng không kịp, đã bị anh xoay người áp trên giường, hai chân mạnh mẽ để giữa chân cô.

“Động tác của em quá chậm.” Nói xong, anh dùng lực kéo áo sơ mi sang hai bên, ba cũng thành hai, chiếc áo như đống vải rách cùng với quần lót của cô và quần dài của Kỷ Nhất Thế, xộc xệch bị ném xuống giường.

Lúc này toàn thân Trác Viện đều vô lực, chỉ có thể gắt gao nhắm mắt lại, hai tay dung sức níu chặt khăn trải giường, không dám lên tiếng.

Dưới ánh đèn, thân hình tuyệt đẹp của Trác Viện làm Kỷ Nhất Thế không thể rời mắt, “Mở to mắt nhìn anh.”

Trác Viện muốn lắc đầu, nhưng nhớ tới chính mình muốn làm anh vui, đành phải chậm rãi mở to mắt, cùng anh nhìn nhau.

Thấy cô biết nghe lời, Kỷ Nhất Thế đắc ý nhếch đôi môi mỏng lên, rồi sau đó chậm rãi đưa gương mặt của anh đến trước mặt cô. Tiếp theo, đôi môi của anh lại đi lên, cạy mở răng cô, xâm nhập vào trong miệng cô, quấn lấy lưỡi cô không chịu buông ra.

Sau khi hôn thỏa thích, anh lại đi xuống, hôn lên thân thể cô thêm lần nữa, lưu lại dấu hôn trên đấy.

Bàn tay trượt vào giữa hai chân ẩm ướt của cô, trêu chọc nơi riêng tư của cô, làm cô phát ra tiếng rên rỉ khó chịu. Từ ngăn kéo lấy ra bao cao su, rốt cuộc không thể chịu được ham muốn trong cơ thể, anh kéo tay cô ra khỏi khăn trải giường, cùng mười ngón tay của cô đan xen, đặt ở đỉnh đầu. Sau đó nửa người dưới nhô lên một chút, không hề dịu dàng mà trượt vào.

Giây tiếp theo, chỉ nghe thấy Kỷ Nhất Thế mắng bên tai cô, tiến vào thân thể cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại, nước mắt chất chứa đã lâu rốt cuộc không nhịn được liền tràn ra, thấm đẫm trên gương mặt. Trác Viện cảm thấy hạ thân mình như bị xé tan, đau đớn dần lan ra, bởi vì đau, cô ủy khuất khóc.

Cô nghĩ có thể giãy giụa né tránh, “Không cho phép nhúc nhích!” Kỷ Nhất Thế cũng không cho cô cơ hội, biết rõ cô đau, lại tàn nhẫn, cứng rắn không lùi mà tiến sâu vào trong cơ thể cô, ép bức cô.

“A...... A......” Vì không cho cô phản kháng, anh một tay giữ chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, một tay còn lại di chuyển tới mông cô, áp người hướng về phía nửa người dưới của mình.

Thấy Trác Viện lắc đầu muốn anh buông tha, Kỷ Nhất Thế không báo động trước liền rút dục vọng ra, lại đem chính mình hoàn toàn vùi vào trong cơ thể cô. Thân hình xinh đẹp, chỉ lộ ra tứ chi trắng noãn cùng anh ân ái, sức lực không bằng anh, làm sao còn có khả năng né tránh.

“Đau...... Em đau......” Cô nhỏ giọng khóc.

Hai tay bị chế trụ, mặc kệ cô vặn vẹo thân thể thế nào, anh vẫn như bóng với hình, nửa người dưới bắt đầu liên tiếp mãnh liệt tiến lên, co rúm.

“Ha a, ách...... Chậm một chút, xin anh chậm một chút......” Cô kêu đau cầu xin, ngược lại bị anh che môi lại, ngăn chặn thanh âm.

Lúc này Kỉ Nhất Thế giống như cầm thú không khống chế được, chỉ muốn thỏa mãn dục vọng chính mình, điên cuồng ở trên người cô đoạt lấy.

Trác Viện đau đến không chịu được, cho rằng chỉ cần ngoan ngoãn một chút, chờ anh thỏa mãn, hết thảy liền xong. Anh lại đột nhiên xoay người một cái, muốn cô ngồi trên người mình.

“A......” Trác Viện bởi vì tư thế bất ngờ này, lại kêu lên, cô nâng mông dậy, tránh bị anh đâm vào, nhưng mông vừa thoáng nâng lên, lại bị anh nặng nề ấn xuống, mất đi điểm tựa, nuốt toàn bộ cực đại của anh vào.

“Nha a...... Không cần...... Tha em......” Cô nghẹn ngào cầu xin, sức lực toàn thân giống như bị rút cạn, chỉ có thể vô lực ghé vào trên người anh.

“Không cần cái gì, anh?” Tiếng nói trầm thấp của Kỷ Nhất Thế vang lên bên tai cô. Nửa người dưới của anh dùng sức hướng lên trên, bàn tay to chế trụ chiếc eo tinh tế của cô. Hết lần này đến lần khác mạnh mẽ xâm nhập, gần như muốn đem thân thể cô hòa vào với thân thể mình, lực đạo mạnh mẽ thâm sâu.

“Đau quá, em đau quá, nhẹ một chút......”

Anh tự nhiên biết đây là lần đầu tiên của cô, cũng biết bản thân thô lỗ làm cô khó chịu, nhưng là anh muốn làm cho cô đau. Như vậy, cô mới có thể nhớ kỹ, anh là người đàn ông của cô, loại cảm giác này cô vĩnh viễn sẽ không quên. Một khi lên giường với anh, cô cũng đừng nghĩ có cơ hội né tránh, trừ phi anh chán, bằng không đời này cô cũng chỉ có thể phụ thuộc vào anh.

Kỉ Nhất Thế thở gấp gáp, hơi nóng phun lên trên cổ cô, “Gọi ông xã!” Đột nhiên dừng lại động tác, làm cho vật cứng rắn của mình để vào trong cô, con ngươi đen láy chống lại đôimắt hồng hồng giống thỏ.

“Ông xã!” Trác Viện ôn nhu lên tiếng.

Nghe vậy, Kỉ Nhất Thế quẹt quẹt môi, “Nói, anh là ai?”

Trác Viện bị anh ép buộc có chút thất thần, không rõ vì sao đột nhiên anh hỏi như vậy, mê hoặc nhìn lại anh, vật cứng rắn vốn án binh bất động, lúc này lại rút ra rồi vùi sâu vào, đau đến nỗi làm cô thét chói tai.

“Còn không nói sao?” Anh hôn lên môi cô, nghe tiếng khóc của cô, tiếp tục hỏi.

Bị hơi thở của anh vờn quanh, hơi thở của hai người hòa làm một, Trác Viện chậm rãi mở miệng, “Kỉ...... Nhất Thế......” giống như thì thầm nhưng lại thỏa mãn trái tim anh, nửa người dưới nhất thời càng nhanh, không biết qua bao lâu. Kỷ Nhất Thế chế trụ thân thể cô, tách hai chân cô ra để trên vai mình, Trác Viện hoảng hồn, co rúm người, làm cao trào tiến đến.

Sau khi phát tiết, cả người anh đầy mồi hôi, không vội rút ra vật cứng rắn, vẫn ở trong cơ thể cô như cũ. Anh ngẩng đầu thỏa mãn hôn môi cô, thả lỏng sức lực, nhẹ nhàng cắm rút trong cơ thể cô, “Như vậy còn đau hay không?” Tiếng nói trầm thấp kia làm Trác Viện ủy khuất vùi sâu vào cổ anh, ngăn không được nước mắt rơi xuống, “Vì sao vừa rồi không thể nhẹ nhàng một chút, hiện tại không còn kịp.” Cô gái nhỏ làm nũng làm cho tâm tình Kỷ Nhất Thế cực tốt. Ôm cô lại hôn vài cái.

Anh khát cầu nhiều năm như vậy, giờ khắc này cô rốt cuộc cũng là của mình.

Buổi tối hôm đó, Kỷ Nhất Thế muốn cô ba lần, thẳng đến giữa khuya, ăn qua loa bữa ăn người hầu mang lên, rồi ôm cô tiến vào phòng tắm tắm rửa. Sau mới ôm toàn thân vô lực của cô trở về giường, nhìn cô nặng nề ngủ rồi mới chợp mắt.

Sau buổi tối định mệnh đó, Kỷ Nhất Thế liền bá đạo yêu cầu cô chuyển tiến biệt thự nhà họ Kỷ, hoàn toàn không để ý đến sự phản đối của Trác Chinh, đem người mang về nhà.

Trước khi Trác Viện còn chưa dọn vào căn biệt thự này, nếu Kỉ Nhất Thế công việc bận rộn sẽ không trở về nhà trong vài ngày. Hiện tại lại khác, cho dù có bận cách mấy, anh nhất định sẽ về nhà qua đêm.

Chuyển biến như vậy, mẹ Kỷ đều nhìn thấy, bà biết con trai mình thích Trác Viện bao nhiêu, nên cũng thay đổi thái độ với cô. Dù sao cũng là người phụ nữ con trai để ý, thân là mẹ cũng không nên làm khó dễ.

Lại nói, Trác Viện thực sự rất ngoan, rất hiểu chuyện, quả thật được người người yêu, mẹ Kỷ đối với cô con dâu mới này hết sức hài lòng.