Trời tối, đừng ra ngoài.

Câu nói này đã truyền lưu ở Tàn Lão thôn từ rất nhiều năm trước, cụ thể là truyền xuống từ khi nào thì đã không thể chứng minh được. Có điều, câu nói này là chân lý không cần nghi ngờ.

Trong Tàn Lão thôn, Tư bà bà nhìn ánh nắng chiều khuất dần sau núi mà sốt ruột. Theo vầng mặt trời lặn xuống, một tia nắng cuối cùng biến mất, đất trời đột nhiên vô cùng yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh gì. Bóng đêm từ phương tây dần dần phủ xuống nơi đây, nuốt chửng núi sông, con đường, cây cối, sau đó tràn đến nhấn chìm Tàn Lão thôn.

Bốn góc của Tàn Lão thôn dựng bốn tượng đá cổ xưa, tượng đá loang lổ, niên đại xa xăm, ngay cả Tư bà bà cũng không biết tượng đá này được người phương nào điêu khắc, lúc nào thì dựng ở đây.

Bóng đêm phủ xuống, trong bóng tối, bốn tượng đá tỏa ra ánh sáng yếu ớt, tượng đá vẫn còn sáng làm cho Tư bà bà và những lão giả trong thôn đều thở phào nhẹ nhõm.

Bóng đêm ngoài thôn càng ngày càng dày đặc, nhưng có ánh sáng của tượng đá thì Tàn Lão thôn vẫn còn tính là an toàn.

Đột nhiên, lỗ tai Tư bà bà giật giật, ngẩn ngơ, thất thanh nói: "Các ngươi có nghe, bên ngoài thôn có tiếng đứa bé khóc!"

Mã lão bên cạnh lắc đầu nói: "Không thể, ngươi nghe lầm rồi... Ồ, thật có tiếng trẻ con khóc!"

Trong bóng đêm ngoài thôn truyền đến tiếng khóc của trẻ nhỏ, những lão nhân trong thôn, trừ những người điếc ra cũng đã nghe được tiếng khóc này, mấy ông già nhìn nhau, Tàn Lão thôn hoang vu hẻo lánh, tại sao có thể có trẻ con xuất hiện ở gần?

"Để ta đi xem thử!"

Tư bà bà hồi hộp hẳn lên, nhấc đôi bàn chân nhỏ chạy đến bên cạnh một tượng đá trong thôn, Mã lão vội vàng theo tới nói: "Tư lão thái bà, bà điên hả? Trời tối rồi, ra khỏi thôn nhất định phải chết!"

"Cõng tượng đá này ra khỏi thôn, những đồ vật trong bóng tối sợ tượng đá, một hồi một chặp là không chết được!"

Tư bà bà khom lưng, muốn vác tượng đá lên, thế nhưng bà là người gù, vác không nổi. Mã lão lắc lắc đầu nói: "Vẫn là để ta, ta cõng tượng đá đi cùng bà!"

Một ông già bước chân khập khiễng đi tới bên cạnh, nói: "Mã gia, ngươi chỉ có một cánh tay, vác tượng đá không được bao lâu, ta hai tay đầy đủ, vẫn là để ta vác."

Mã lão lườm hắn một cái: "Tên què chết tiệt, chân ngươi đã đứt mà còn đòi đi? Tuy ta chỉ còn một cánh tay nhưng cánh tay này có sức mạnh rất lớn!"

Một tay ông ôm tảng đá lên, ổn định bước chân, tượng đá nặng không thể tưởng: "Tư lão thái bà, chúng ta đi!"

"Đừng gọi ta là Tư lão thái bà! Tên què, tên câm, tất cả các ngươi cẩn thận một chút, trong thôn đã thiếu một tượng đá, tuyệt đối không được để đồ vật trong bóng tối lẻn vào!"

...

Mã lão và Tư bà bà ra khỏi Tàn Lão thôn, trong bóng tối không biết có đồ vật cổ quái gì quay quanh hai người qua lại, nhưng khi bị ánh sáng trên tượng đá chiếu tới liền kêu chít chít quái dị rồi lùi về bóng tối.

Hai người lần theo tiếng khóc kia đi tới, đi khoảng một trăm bước, tới bên cạnh một dòng sông, tiếng khóc trẻ con kia chính là từ bờ sông truyền đến. Tượng đá tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chiếu không xa lắm, hai người cẩn thận nghe hướng âm thanh, dọc theo dòng sông này hướng lên trên, đi khoảng mấy chục bước thì tới gần tiếng khóc, Mã lão cụt một tay chống đỡ khó khăn, ánh mắt Tư bà bà sáng lên, nhìn thấy một đốm huỳnh quang nhỏ, đó là một cái giỏ ở cạnh bờ sông, ánh huỳnh quang phát ra từ trong giỏ, tiếng khóc cũng là từ trong giỏ truyền ra.

"Thật sự có một đứa bé!"

Tư bà bà tiến tới nhấc giỏ lên, nhưng hơi run run không nhấc lên được, dưới giỏ là một cánh tay ngâm trong nước sông đến trắng bệch, chính cánh tay này đỡ lấy cái giỏ và đứa bé bên trong, nâng thẳng lên bờ.

"Yên tâm đi, đứa trẻ đã an toàn." Tư bà bà thấp giọng nói với cô gái dưới nước kia.

Thi thể cô gái kia tựa hồ nghe được lời bà, buông tay ra, bị nước sông cuốn đi, biến mất trong bóng tối.

Tư bà bà nhấc rổ lên, bên trong là một đứa trẻ nằm trong tã lót, bên cạnh tã lót có một ngọc bội tỏa ra ánh huỳnh quang. Ánh sáng của ngọc bội này rất giống ánh sáng của tượng đá, chẳng qua là yếu hơn rất nhiều, chính ngọc bội bảo vệ đứa trẻ trong giỏ không bị đồ vật trong bóng tối làm hại.

Có điều ánh sáng của ngọc bội rất yếu, chỉ có thể bảo vệ được đứa trẻ, không bảo vệ được người phụ nữ kia.

"Là một bé trai."

Trở lại Tàn Lão thôn, dân trong thôn đều kéo tới, toàn là già yếu bệnh tật. Tư bà bà mở tã lót ra liếc nhìn, nhếch miệng nở nụ cười, hàm răng thưa thớt, nói: "Tàn Lão thôn chúng ta, cuối cùng cũng có một người lành lặn!"

Người què chỉ còn một chân giật mình nói: "Tư lão thái bà, ngươi định nuôi nó sao? Chúng ta ngay cả mình đều rất khó khăn, ta cho rằng nên đưa nó đi... "

Tư bà bà giận dữ: "Lão nương dựa vào bản lĩnh nhặt được đứa bé này, tại sao phải đưa cho người khác?"

Một đám dân trong thôn khúm núm, không dám nói lại nàng, trưởng thôn nằm trên cáng cứu thương tiến lại, hắn thê thảm hơn người khác một chút, những người khác tốt xấu gì cũng có tay chân, chỉ ít hơn người bình thường, mà hắn lại chẳng có tay chân. Tuy nhiên mọi người đều rất kính trọng hắn, mặc dù Tư bà bà là hung thần cũng không dám làm bậy.

"Nếu phải nuôi nó thì hẳn là nên đặt cho nó một cái tên chứ?"

Trưởng thôn nói: "Lão thái bà, ngươi xem trong giỏ còn có vật gì khác không?"

Tư bà bà lật qua lật lại rồi lắc đầu nói: "Chỉ có ngọc bội này, không có giấy tờ gì khác. Trên ngọc bội có chữ viết, là chữ Tần. Ngọc bội này không một chút tạp chất, bên trong còn có sức mạnh kỳ quái, không phải vật phàm, có khi nào là xuất thân từ gia đình giàu có không?"

"Nó tên Tần hay họ Tần đây?"

Trưởng thôn nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Thôi để nó họ Tần đi, tên thì gọi là Mục, Tần Mục. Khi nó lớn thì để nó đi chăn, dù sao cũng sống qua được."

"Tần Mục." Tư bà bà nhìn đứa trẻ mới sinh trong tã lót, đứa nhỏ kia cũng không sợ bà, còn cười a a a a.

...

Bờ sông, tiếng sáo truyền đến, mục đồng ngồi trên lưng một con bò cái thổi sáo, tiếng sáo lanh lảnh du dương. Mục đồng này khoảng mười một mười hai tuổi, lớn lên mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, quần áo nửa mở, trước ngực đeo một cái ngọc bội.

Thiếu niên này chính là đứa bé được Tư bà bà nhặt ở bờ sông mười một năm trước, những năm gần đây mấy người già trong thôn ngậm đắng nuốt cay nuôi nó khôn lớn, Tư bà bà không biết từ đâu tìm được một con bò cái, để lúc còn nhỏ mỗi ngày Tần Mục đều được uống sữa tươi, sống sót qua giai đoạn dễ dàng chết non.

Dân trong Tàn Lão thôn tuy đều là hung thần ác sát nhưng đều rất tốt với hắn, Tư bà bà là thợ may, thường ngày Tần Mục theo Tư bà bà học may đồ, theo thầy thuốc học hái thuốc, chế thuốc, theo gia gia què học cước pháp, theo gia gia mù học nghe âm tìm vị trí, theo trưởng thôn không tay không chân học hít thở, tháng ngày ngược lại trôi qua rất nhanh.

Con bò cái này là nhũ mẫu của hắn lúc còn nhỏ, Tư bà bà vốn định bán đi, nhưng Tần Mục không muốn, bởi vậy nhiệm vụ chăn bò liền giao cho hắn.

Hắn thường thả bò ở bờ sông, núi xanh như vẽ, trời trong mây trắng, rất là thỏa mãn.

"Tần Mục, Tần Mục, mau cứu ta!"

Đột nhiên con bò cái dưới thân hắn mở miệng nói chuyện, Tần Mục sợ hết hồn, vội vã từ trên lưng bò nhảy xuống, chỉ thấy mắt con bò cái kia rưng rưng, mở miệng nói tiếng người, hướng về hắn nói: "Tần Mục, ngươi uống sữa ta mà lớn lên, ta cũng xem như là một nửa mẹ ngươi, ngươi phải cứu ta!"

Tần Mục chớp chớp mắt, thử dò xét nói: "Ta làm sao để cứu ngươi?"

Bò cái kia nói: "Bên hông ngươi có một cái lưỡi liềm, lột da ta xuống, liền có thể cứu ta thoát ra."

Tần Mục chần chờ, bò cái lại nói: "Ngươi quên ơn nuôi dưỡng rồi sao?"

Tần Mục giơ lưỡi liềm lên, cẩn thận từng li từng tí một, cắt đứt da bò, nói tới cũng lạ, da bò bị cắt vậy mà không có một chút máu chảy ra, hơn nữa bên trong da bò trống không, không có máu thịt và khung xương.

Da bò bị lột xuống một nửa thì một phụ nữ khoảng hai, ba mươi tuổi từ bên trong thò ra, hai chân vẫn còn bị vây giữa hai chân bò, da thịt liên kết cùng da bò, hai tay đã thoát ra khỏi da bò.

Cô gái kia tóc tai bù xù, đoạt lưỡi liềm trong tay Tần Mục, cắt hai, ba lần là xong, đứng trên da bò nhìn Tần Mục, càng lúc càng tức giận, gác lưỡi liềm lên cổ Tần Mục, cười lạnh nói: "Tiểu ác nhân, bởi vì ngươi ta mới bị biến thành một con bò, mười một năm qua ta chỉ có thể ăn cỏ, còn phải cho ngươi bú sữa! Đáng thương, trước khi biến thành bò, ta vừa sinh con liền bị yêu phụ kia hãm hại, biến ta thành một con bò cho ngươi bú sữa! Hôm nay, cuối cùng ta cũng thoát ra, trước tiên giết ngươi, rồi sau đó tàn sát hết ác nhân trong thôn này!"

Đầu óc Tần Mục nổ vang, không biết người phụ nữ chui ra từ trong da bò đang nói cái gì.

Người phụ nữ kia đang muốn vung liềm chém chết hắn thì đột nhiên sau lưng mát lạnh, cúi đầu nhìn thì thấy một thanh đao xuyên ra trước ngực nàng.

"Mục nhi, dược sư gia gia kêu ngươi trở về uống thuốc kìa." Thi thể cô gái ngã xuống, đứng phía sau chính là gia gia què trong thôn, mặt mũi hiền lành, khuôn mặt chất phác, trong tay cầm một thanh đao đầy máu, cười nói với Tần Mục.

"Gia gia què... " Thân thể Tần Mục như nhũn ra, nhìn thi thể cô gái cùng tấm da bò trên đất kia một lát, vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.

"Về đi, về đi!" Ông lão què vỗ vỗ bả vai của hắn, cười ha ha nói.

Tần Mục liêu xiêu bước về trong thôn, khi quay đầu lại nhìn thì thấy ông lão què ném thi thể cô gái kia vào trong sông.

Một màn này thật sự quá chấn động với hắn, đến nỗi hắn cũng không biết chính mình trở lại thôn khi nào.

"Tần Mục! Thằng nhóc chết bằm, đã nói với con bao nhiêu lần rồi hả? Trời tối đừng ra ngoài!"

Màn đêm buông xuống, tượng đá ở bốn góc Tàn Lão thôn lại tự động sáng lên, Tư bà bà gọi lại Tần Mục đang định chuồn khỏi thôn tới bờ sông xem xét da bò, kéo hắn trở lại.

"Bà bà, tại sao trời tối không thể ra khỏi thôn?" Tần Mục ngẩng đầu hỏi.

"Khi trời tối sẽ có một số đồ vật đáng sợ hoạt động trong bóng đêm, ra ngoài chính là chết."

Tư bà bà nghiêm giọng nói: "Tượng đá trong thôn sẽ bảo vệ chúng ta, đồ vật trong bóng tối không dám vào thôn."

"Những thôn khác cũng có tượng đá giống vậy sao?" Tần Mục hiếu kỳ hỏi.

Tư bà bà gật đầu, sắc mặt lại có chút lo âu, không nhịn được nhìn ra ngoài thôn, thấp giọng nói: "Tên què hẳn là nên trở về... thật không nên để hắn ra ngoài, tên khốn này chỉ còn một chân... "

"Bà bà, hôm nay xảy ra chuyện lạ... "

Tần Mục chần chờ một chút rồi nói ra chuyện người phụ nữ chui ra từ trong bụng bò, Tư bà bà không thèm để ý nói: "Con đang nói người đàn bà kia? Người què đã nói với ta, hắn xử lý rất tốt. Từ năm bốn tuổi lúc con cai sữa ta đã bảo bán con bò đi, chỉ là con không nỡ cho nên mới để lại cho con bú. Con xem, hiện tại xảy ra vấn đề thấy không hả? Ta đã nói là bú sữa tới bốn tuổi sẽ có cảm tình với bò sữa."

Tần Mục đỏ mặt, bốn tuổi mới cai sữa quả thật có chút chậm, nhưng có vẻ như vấn đề không phải là bốn tuổi mới cai sữa chứ?

"Bà bà, người phụ nữ kia bị gia gia què giết... "

"Giết là tốt."

Tư bà bà cười nói: "Đó là may cho nàng. Đúng ra nàng phải chết mười một năm trước, nếu như không phải muốn lấy sữa nuôi con, nàng ta có thể sống đến bây giờ sao?"

Tần Mục không hiểu.

Tư bà bà liếc hắn một cái nói: "Người phụ nữ này là phu nhân của thành chủ Tương Long thành cách nơi này hơn ngàn dặm, Tương Long thành chủ thì háo sắc, mà nàng thì rất ghen, Tương Long thành chủ rất thích trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài, cướp đoạt gái nhà lành. Mà mỗi khi Tương Long thành chủ hại đời trong sạch của cô gái nào thì vị phu nhân này liền sai người đánh cô gái đó chết tươi. Ta lẻn vào Tương Long thành, vốn định giết nàng nhưng lại thấy nàng vừa sinh con, đứa bé mới được ba tháng, lại nghĩ con vẫn không có sữa uống, mà nàng thì lại có sữa nên mới biến nàng thành một con bò cho con bú. Chỉ là không nghĩ đến nàng ta lại thoát khỏi phong ấn, có thể mở miệng nói chuyện, suýt chút nữa làm hại con."

Tần Mục trợn tròn mắt, thất thanh nói: "Bà bà, người làm sao có thể biến thành bò được?"

Tư bà bà cười hà hà, lộ ra hàm răng thưa thớt nói: "Con muốn học không? Ta dạy cho... Tên què về rồi!"

Tần Mục nhìn ra, chỉ thấy người què một tay chống gậy, một tay giữ con mồi trên lưng, đang khập khiễng đi tới. Bóng tối như thủy triều nhanh chóng vọt vào thôn, Tư bà bà gấp gáp vội vàng gọi: "Tên què chết tiệt, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút."

"Gấp cái gì?"

Người què vẫn đủng đỉnh đi về thôn, ngay khi ông vừa vào thôn, bóng đêm đen kịt của vừa vặn tràn vào thôn. Trên lưng ông là một con hổ dữ sặc sỡ, còn chưa chết, đuôi của nó bị bóng tối quét trúng, đột nhiên hổ dữ phát ra một tiếng gầm đau đớn, Tần Mục vội vã nhìn lại thì chỉ thấy đuôi của mãnh hổ vậy mà chỉ còn lại từng đốt xương trắng, da lông và máu thịt trên đuôi đã không còn, thật giống như bị thứ gì gặm mất.

Hắn hiếu kỳ nhìn thoáng qua bóng tối ngoài thôn, nơi đó một mảnh đen kịt, không nhìn thấy thứ gì.

"Trong bóng tối, đến cùng là có thứ gì?" Hắn buồn bực trong lòng.