Tần Mục lấy lại bình tĩnh, địa đồ Đại Khư trước biến cố rất hữu dụng, trên bản đồ này ghi rõ rất nhiều di tích của Đại Khư, nếu ra ngoài săn thú, không kịp trở lại Tàn Lão thôn, liền có thể dựa theo địa đồ tiến vào những di tích này tránh né bóng tối tập kích.

"Có bản đồ này, có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm."

Hắn chú tâm ghi nhớ, khắc địa đồ vào lòng, sau một hồi tìm được vị trí sơn cốc này, chỉ thấy trên địa đồ vùng thung lũng này gọi là Trấn Ương Cung.

"Trấn Ương Cung? Chữ ương chỉ tai họa sao."

Tần Mục theo người điếc học viết chữ vẽ tranh, tuy rằng không thể nói là đọc đủ thứ thi thư, thế nhưng cũng học được một bụng học vấn, lẩm bẩm nói: "Trấn Ương Cung chính là cung điện trấn áp tai hoạ. Tòa cung điện này, đến cùng là dùng để trấn áp tai họa gì?"

Hắn nhìn quanh bốn phía, đã thấy Ma viên ra ngoài từ lúc nào, không ở bên trong cung điện, đoán chừng là con Ma viên này lo lắng mình ở lại chỗ này sẽ quấy rầy hắn, nên đi ra ngoài.

"To con ngược lại cũng hiểu chuyện."

Tần Mục đi ra cung điện, gọi Ma viên, hỏi: "To con, nơi này có chỗ nào kỳ lạ hay không?"

Ma viên gãi gãi đầu, suy nghĩ một chút, vội vàng chạy về hướng Thiên điện trong Trấn Ương Cung, Tần Mục nhanh chóng đuổi theo, phía sau bọn họ, con hươu bào ngốc ngếch kia cũng theo tới.

"Đây!"

Ma viên tiến vào Thiên điện, chỉ tay một cái, Tần Mục nhìn theo ngón tay của nó thì thấy chỗ nó chỉ chính là một mặt tường trắng, trên tường vẽ một bóng người, rất nhỏ, chỉ bằng ngón cái.

Tần Mục đánh giá trên dưới tường trắng, ngoại trừ bóng người nho nhỏ này thì không phát hiện bất luận đồ vật gì.

Con hươu bào ngốc kia một đường ngửi ngửi, tiến đến bên tường, ngửi bóng người trên tường kia, đang muốn liếm tường, đột nhiên một cánh tay chộp tới, hươu bào biến mất không còn tăm hơi!

Tần Mục sợ hết hồn, Ma viên cũng tức giận nện ngực, hướng về phía vách tường gào thét nhưng không dám tiến lên.

Trên vách tường, bên cạnh bóng người nho nhỏ kia hiện thêm bức vẽ con hươu bào, rất sống động, sau đó Tần Mục nhìn thấy người trên tường kia vậy mà chuyển động từng chút từng chút một, hé miệng, miệng càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn, hàm răng trong miệng tựa như từng hàng đinh trải rộng, sau đó nuốt lấy hươu bào!

Tần Mục ngơ ngác, sau khi bóng người kia ăn hươu bào thì đột nhiên bước tới, hướng về bọn họ!

Sau đó Tần Mục kinh hãi phát hiện, tuy rằng người kia không thể ra khỏi vách tường, thế nhưng thân thể lại càng lúc càng cao, càng lúc càng lớn, dần dần đã bằng người bình thường, nhưng vẫn không ngừng lại, vẫn đang đi tới trước.

Cũng không lâu lắm, bóng người đã tràn ngập cả mặt vách tường, thậm chí ngay cả đỉnh của Thiên điện cũng xuất hiện bóng của hắn, đó là một đầu lâu, đầu lâu mở ra miệng rộng, tiếp theo bàn tay của hắn kéo dài từ phía tường này tới hai mặt tường khác.

"Nhóc tỳ, đi!" Ma viên kéo Tần Mục nhảy ra ngoài, không để bóng người trên tường này bắt lấy.

Trên vách tường kia truyền đến tiếng gầm giận dữ, vách tường bị chấn động đến mức lay động không ngớt, bụi mù tràn ngập, tiếp theo bóng đen từ trong Thiên điện tràn ra, trong chớp mắt, toàn bộ Thiên điện đều bị cái bóng trên tường kia bao phủ!

Cái bóng kia cố gắng thoát khỏi vách tường Thiên điện, nhưng thủy chung cũng không cách nào thoát ra ngoài.

"Đây chính là Ma?"

Tần Mục dừng bước lại, hấp háy mắt, quay đầu lại thử dò xét nói: "Kỳ khả đa tát ma da, bàn nhược bàn nhược tát ma da, kỳ khả đa bàn nhược tát ma da."

Cái bóng đang bao phủ Thiên điện đột nhiên yên tĩnh lại, tiếp theo hai cửa sổ của cung điện này mở rộng, tựa như hai con mắt đen kịt, Tần Mục chỉ cảm thấy chính mình phảng phất như bị một đôi mắt đáng sợ nhìn chằm chằm, có một loại cảm giác sởn tóc gáy.

Sau đó cửa lớn của Thiên điện ầm ầm khép kín, tiếp theo cửa lớn lại tự động mở ra, mở rồi đóng, chỉ nghe một âm thanh khàn khàn truyền đến: "Đại Tự Tại Chân Ngôn. Ngươi là hậu bối của bộ tộc ta? Thật đáng thương, chân ngôn của ngươi không phải là chân truyền, lẽ nào bộ tộc ta đã xuống dốc đến trình độ như thế này sao?"

Tần Mục thử dò xét nói: "Tiền bối biết Đại Tự Tại Chân Ngôn chân chính?"

"Đương nhiên biết!"

Cánh cửa kia khép mở, truyền ra một âm thanh tràn ngập ngạo khí: "Đại Tự Tại Chân Ngôn của bộ tộc ta chất chứa sức mạnh vô thượng, đó là sức mạnh vĩ đại mở ra thế giới, thu được sức mạnh Đại Tự Tại! Đáng tiếc, rơi vào trong tay ngươi, làm sao lại biến thành bộ dáng này? Không có một chút xíu uy lực! Để con khỉ này lui lại, ta truyền dạy cho ngươi chân ngôn chân chính!"

Tần Mục nhìn Ma viên một chút, Ma viên lắc đầu, giọng ồm ồm nói: "Tin, quỷ!"

"Vị tiền bối này cùng tộc với ta, sẽ không hại ta, ngươi ra ngoài trước đi, chờ một chút." Tần Mục an ủi.

Ma viên vẫn có chút không quá yên tâm, bị Tần Mục đẩy ra ngoài.

Cánh cửa Thiên điện khép mở, âm thanh tràn ngập ma tính kia nói: "Chân ngôn là hành công tuyệt diệu, ẩn chứa sức mạnh của Thần Ma, ngươi chỉ học được âm tiết của chân ngôn, không học được thần vận của nó, cũng chưa hề đạt được pháp môn phát huy chân ngôn. Phương pháp này, gọi là Đại Tự Tại ấn, là tuyệt học hạt nhân của bộ tộc ta! Sức mạnh của ta bị phong ấn bên trong đại điện này, không cách nào kéo dài, ngươi chú ý cẩn thận, ta chỉ dạy ngươi một lần, có thể học được bao nhiêu, liền muốn xem bản lãnh của ngươi rồi!"

Bóng đen trên vách tường Thiên điện không ngừng thu nhỏ lại, tiếp theo xuất hiện một cái bóng không lớn, cao gần bằng Tần Mục, bên trong cái bóng kia xuất hiện từng đường nét, đang dịch chuyển, đó là quỹ tích vận hành của nguyên khí.

Thanh âm ma tính kia nói: "Đại Tự Tại ấn tổng cộng có bốn loại ấn pháp, Ma Thần Vĩ Lực ấn, Thiên Ma Tự Tại Thiên ấn, Đại Trí Tuệ ấn, loại ấn pháp cuối cùng chính là sự hợp nhất của ba ấn, Đại Tự Tại Thiên Ma ấn! Đây là ấn thứ nhất, Ma Thần Vĩ Lực ấn! Trong miệng của ngươi phải kèm theo Ma âm, mới có thể kích phát ra uy lực, kỳ khả đa!"

Tần Mục nhìn chằm chằm không chớp mắt vào bóng đen trên vách tường ngoài Thiên điện, chuyên tâm ghi nhớ con đường hành công, trong cơ thể hắn nguyên khí cũng đang dựa theo quỹ tích mà vận hành.

"Kỳ khả đa!"

Đột nhiên trong miệng hắn phát ra ma ngữ, Tần Mục lập tức cảm giác được một luồng sức mạnh đáng sợ tuôn ra khỏi cơ thể của mình, luồng sức mạnh đáng sợ này thúc giục năm ngón tay của hắn kết ra ấn pháp kỳ lạ, tựa như không bị khống chế ấn tới trước!

Ầm ầm!

Tiếng vang nặng nề truyền đến, một chưởng này của Tần Mục, vậy mà đánh ra lôi âm hắn ước mơ tha thiết, Chưởng Tâm lôi!

Tần Mục ngẩn ngơ, cảm thấy có chút khó mà tin nổi.

Sức mạnh của Ma Thần Vĩ Lực ấn mà bóng người trên vách tường kia truyền thụ cho hắn vậy mà mạnh mẽ lạ kỳ, tuy trên biến hóa không bằng Lôi Âm Bát thức của Mã gia, thế nhưng về sức mạnh lại muốn hơn Lôi Âm Bát thức rất nhiều.

Bất quá, chiêu Ma Thần Vĩ Lực ấn này cũng tiêu hao rất nhiều nguyên khí, gấp mấy lần nguyên khí tiêu hao khi sử dụng Lôi Âm Bát thức!

Cái bóng trên tường kia nhúc nhích, phảng phất như bị thứ gì kéo đi, không tự chủ được trở lại bên trong Thiên điện, thở hồng hộc nói: "Sức mạnh của toà Thiên điện này quá lớn, vẫn áp chế ta. Ta không có nhiều thời gian, ngươi xem kỹ, đây là ấn thứ hai, Thiên Ma Tự Tại ấn! Tát ma da!"

Bên trong vách tường, con đường nguyên khí trong cơ thể bóng đen kia lại biến hóa, tuy nhiên trong Thiên điện tối tăm, khoảng cách xa liền không thấy rõ.

Tần Mục phấn chấn tinh thần, không tự chủ được tiến lên trước một bước, cuối cùng cũng coi như thấy rõ hành công cùng biến hóa của nguyên khí của bóng đen trên vách tường.

"Tát ma đa!"

Hắn đọc thầm Ma âm, nguyên khí vận hành, lập tức một loại sức mạnh kỳ diệu khác từ trong cơ thể bỗng nhiên phát ra, thúc đẩy thân thể của hắn làm ra một loại động tác khác.

Khuôn mặt của hắn không tự chủ được lộ ra mỉm cười, ngón tay làm ra hình Niêm Hoa, đánh ra một ấn.

Uy lực một ấn này cũng không quá mạnh mẽ, ngược lại tựa hồ như không có bất kỳ uy lực gì, nhưng mà Tần Mục lại cảm giác được trong Lôi Âm Bát thức có một môn ấn pháp có hiệu quả tương tự Thiên Ma Tự Tại ấn.

Thức thứ năm trong Lôi Âm Bát thức, Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện!

Mã gia truyền thụ cho hắn một chiêu công pháp này, lúc đầu xem ra lực công kích cũng không tính là mạnh mẽ, thế nhưng chỗ tinh túy của chiêu này là ở chỗ công kích hồn phách của thần thông giả!

Bí quyết của Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện ở chỗ nắm tay như vầng mặt trời chiếu trên không, dương lôi luyện hồn phách trong lòng bàn tay!

Mà Thiên Ma Tự Tại ấn của bóng người trên vách tường truyền thụ cho hắn xem ra cũng không có bao nhiêu uy lực, nhưng cũng là nhằm vào hồn phách, tương thông với quyền lý Nhật Chiếu Dương Hồn Không Trung Luyện của Mã gia.

Chỗ không giống duy nhất chính là, Mã gia dùng Đại Nhật Dương Lôi phá hủy hồn phách của đối phương, chí cương chí mãnh, mà Thiên Ma Tự Tại ấn lại kéo hồn phách của đối phương vào trong lòng bàn tay, lòng bàn tay chính là Tự Tại Thiên, tiêu dệt hồn phách của đối phương trong lòng bàn tay, âm hiểm ác độc hơn, khiến người ta khó mà phòng bị.

Chí cương chí mãnh vẫn còn có thể phòng ngự chống đỡ, thế nhưng Thiên Ma tự tại ấn thì lại khiến người ta khó mà phòng bị.

Tần Mục buồn bực trong lòng, ấn pháp của bóng người trên vách tường có nhiều chỗ đối chiếu với quyền pháp của Mã gia, rõ ràng hai người có quyền lý tương đồng, nhưng cách thể hiện quyền lý lại tuyệt nhiên không giống, một cái là chính đạo, một cái là tà ma ngoại đạo.

Còn như loại nào tốt hơn thì Tần Mục không cách nào nói rõ, chỉ có thể nói có sở trường riêng.

Lôi Âm Bát thức của Mã gia thích hợp đối địch chính diện hơn, dùng quyền pháp chí cương chí mãnh đánh đổ đối phương, mà Đại Tự Tại ấn thích hợp sử dụng bất thình lình, giết đối phương trở tay không kịp.

Bóng người trên vách tường lại thu nhỏ mấy phần, tựa hồ khó có thể chịu đựng sự trấn áp của Trấn Ương Cung, thở hồng hộc nói: "Ngươi nhìn cho kỹ, đây là ấn thứ ba, Đại Trí Tuệ ấn... "

Cái bóng trên vách tường mơ hồ không rõ, Tần Mục không tự chủ được lại đi về phía trước hai bước, sắp bước qua cửa Thiên điện. Đột nhiên, hắn dừng lại, không qua cửa, mà khống chế Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn pháp được người mù truyền thụ, trong mắt thêm ra một tầng tròng mắt, cái bóng trên vách tường tuy rằng tối tăm, nhưng ở trong mắt hắn lại trở nên rõ ràng lên.

"Ngươi không tiến vào, sao có thể thấy rõ?" Bóng người trên tường kia hỏi.