Ôi, để không bị đuổi kịp, cô đã chạy hết sức, thực sự mệt mỏi.

Thịnh Chu, Mã thị, Thịnh Khai ba người cũng theo vào sân, vừa gọi tên cô vừa khóc.

Nhà họ Vương đang ngơ ngác mới phản ứng lại, cũng chạy đến giúp bắt Thịnh Mãn Mãn, chưa đợi bị bắt, Thịnh Mãn Mãn đã đột ngột đứng lại, sau đó nhắm mắt ngã thẳng ra sau.

Tất nhiên Thịnh Mãn Mãn không ngã xuống đất, mà được mọi người cùng nhau đỡ lấy.

"Ôi, con bé nhà lão tam sao vậy?"
Có người hỏi.

"Hình như! phát điên rồi?"
"Sao lại phát điên?"
"Tôi nghe nói hôm nay con bé lại ngã xuống nước, cái đầu nhỏ không chịu nổi sự giày vò liên tục, hỏng mất, tự nhiên phát điên.

"
"Sao lại ngã xuống nước nữa? Con bé này sao lại đáng thương thế.


"
Thịnh Mãn Mãn giả vờ ngất xỉu được đưa về nhà phía Tây của Thịnh Gia, những người dân trong làng đứng xem cũng đi theo, vẫn rất quan tâm đ ến diễn biến tiếp theo của sự việc.

Đội trưởng Vương cũng đi theo, ông đã sai con trai đi gọi bác sĩ Cao.

Chuyện lớn như vậy, đội trưởng đã đến, ông già Thịnh Dũng đương nhiên phải lộ mặt, phòng hai nhà Thịnh Gia cũng không tiện phát tác vào lúc này.

Trong đám đông, người nhà Ngưu Lực cũng đến xem náo nhiệt, truyền lại những lời Ngưu Lực nói với Thịnh Phóng vào trưa nay.

Bà Ngưu này cũng không phải muốn giúp nhà Thịnh Chu, bà ta là người không giấu được chuyện, biết chuyện gì là không nhịn được phải nói ra.

Mọi người nghe xong càng bàn tán xôn xao, nói rằng nếu Thịnh Mãn không còn nữa thì đứa nhỏ Thịnh Quốc Phồn này sẽ phạm tội lớn, nhà Thịnh lão tam có thể sẽ liều mạng với nhà Thịnh lão nhị.

Thịnh Ngân và bà vợ dù có thấy con trai mình không sai thì cũng không chịu nổi những lời bàn tán như vậy, cũng sợ thằng ba vốn thật thà chất phác không tranh không giành như lời mọi người nói sẽ vì con gái mà liều mạng, vì vậy hai người không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía Tây, thật lòng hy vọng Thịnh Mãn đừng chết, dù chỉ còn thoi thóp cũng được.

Bác sĩ Cao lại được mời đến, bắt mạch một hồi cũng không phát hiện ra gì, chỉ có thể an ủi người nhà bệnh nhân, cuối cùng vẫn là câu nói đó:
"Đưa đến thị trấn trên xem đi.


"
Lần này bác sĩ Cao không đề nghị phải day huyệt nhân trung, mà nói để bệnh nhân nghỉ ngơi cho khỏe, Thịnh Mãn Mãn liền nhắm mắt nằm trên giường không chút gánh nặng, mãi đến khi đội trưởng Vương và những người khác đều rời đi, trong ngoài nhà hoàn toàn yên tĩnh, cô vẫn kiên nhẫn nằm đó.

Cô cũng không muốn để người nhà trong sách lo lắng buồn phiền nhưng đây chẳng phải là không có cách nào sao.

Một là giả vờ điên giả vờ ngốc thực sự là việc tốn sức, cô thực sự mệt rồi; hai là không thể để hai phòng nhà Thịnh Gia kia thấy cô tỉnh lại quá dễ dàng, như vậy họ sẽ không còn gánh nặng trong lòng, phải để họ lo lắng sợ hãi lâu một chút.

Nếu phòng hai vì thế mà quản thúc đứa con hư hỏng của mình thì càng tốt.

"Mẹ nó, con gái, đừng khóc nữa, chúng ta cũng nên nấu cơm thôi, không chỉ chúng ta phải ăn để có sức đi làm công điểm, Tiểu Mãn tỉnh lại cũng phải ăn nữa.

"
Thịnh Chu khuyên giải những người phụ nữ trong nhà.

Mã thị lập tức lau nước mắt:
"Đúng vậy, cha nó nói đúng, chúng ta không thể nản lòng, chúng ta phải mạnh mẽ, Tiểu Mãn cần chúng ta.

"
Cả nhà liền hành động.