Edit: Ư Ư

Sắc mặt Triệu Tử Yến dần dần trở nên nghiêm túc, "Tô Yên cô nương, nếu không phải bất đắc dĩ, thần cũng không muốn tới quấy rầy"

"Ân?"

"Điện hạ hiện giờ sắp đăng cơ, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ ảnh hưởng tới danh dự của điện hạ, đến lúc đó, sợ là sẽ bị người đời nói là tàn bạo vô tình."

"Ý của ngươi là..."

"Thần muốn Tô Yên cô nương khuyên nhủ điện hạ, hy vọng điện hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."

Tô Yên chớp chớp mắt, im lặng một lúc lâu.

Sau đó giây tiếp theo, lại hơi héo héo.

Nhỏ giọng nói: "Ta đã vài ngày không nhìn thấy hắn."

Còn khuyên nhủ?

Hắn còn đang giận nàng.

Ánh mắt Triệu Tử Yến hiện lên tia sáng, "Tô Yên cô nương cãi nhau với điện hạ?"

"Ta cũng không biết chuyện như thế nào."

Thấy bộ dáng héo héo này của Tô Yên

Y lại nhớ tới mấy ngày nay đi gặp điện hạ, thấy sắc mặt điện hạ càng ngày càng kém.

Lại nhớ đến lúc ra ngoài Nam Đường bảo y tới tìm Tô Yên.

Triệu Tử Yến bỗng nhiên cười.

Điện hạ giận dỗi với Tô Yên cô nương, làm cá trong chậu cũng bị vạ lây?

Không thể tức giận với cô nương, cho nên sắc mặt mới như vậy?

Triệu Tử Yến trong lòng cảm thấy buồn cười.

Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, trong lòng đã có chủ ý, "Tô Yên cô nương, cô nương nhẫn tâm nhìn mấy trăm người bị chém chết sao?"

Trong lòng Tô Yên không có gợn sóng, chỉ im lặng nhìn y.

Triệu Tử Yến lại nói: "Chỉ cần cô nương có thể thuyết phục điện hạ, cứu ba trăm sinh mệnh này, chính là công thần của triều đình."

Tô Yên rối rắm, "Nhưng mà ta không gặp được hắn."

Triệu Tử Yến tỏ vẻ kinh ngạc "Tại sao Tô Yên cô nương lại không gặp được? Điện hạ ngày ngày ở Ngự thư phòng, cô nương muốn gặp tự nhiên có thể gặp được."

Triệu Tử Yến đang làm gì?

Ngày ngày bày mưu tính kế, năng lực tẩy não không cần phải nói, chuẩn cmnr.

Kết quả là, nửa canh giờ sau.

Tô Yên đã ôm một đĩa điểm tâm đang trên đường tới Ngự thư phòng.

Vừa đi vừa lặp lại câu nói, "Điện hạ, nô tỳ mấy ngày này ngày ngày đều nhớ điện hạ, ăn không ngon, ngủ không được, buổi tối nằm mơ đều sẽ mơ thấy điện hạ, nhưng điện hạ lại không tới gặp nô tỳ, nô tỳ chỉ có thể tự tiện tới gặp điện hạ..."

Tiểu Hoa ở trong khuyên tai, dạy dỗ, "Ký chủ, nhất định phải rõ ràng, không được giống như học thuộc."

Tô Yên tạm dừng một chút, "Được."

Tiểu Hoa lại hỏi, "Ký chủ, câu nói Triệu Thừa tướng dạy ngài, ngài nhớ kỹ chưa?"

"Ân, điện hạ, Đại hoàng tử Nhị hoàng tử đã bị chém giết, hai người ý đồ mưu phản tội ác tày trời, nhưng mà thị vệ cung nữ là vô tội, mong điện hạ nhân từ..."

"Ký chủ, ngài quá giỏi luôn!"

Tiểu Hoa nghe ký chủ lặp lại không sót một chữ, nhịn không được cảm thán.

Xuân Hoa đi theo phía sau Tô Yên, tự nhiên nghe thấy hết.

Chỉ đành cố nén không cười ra tiếng.

Nếu để điện hạ biết những lời này là được dạy, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Khi Tô Yên sắp đi đến Ngự thư phòng, lại nghe thấy một giọng nói cách đó không xa, "Công chúa, người phía trước là ai kìa."

Trong ngữ khí mang theo chút châm chọc.

Tô Yên dừng bước, quay mắt nhìn sang.

Đã thấy Âu Dương Linh công chúa Trục Nhật Quốc, mặc bộ đồ đỏ tươi yêu diễm, tiếng lắc chân vang lên, mang theo chút nghịch ngợm.

Hai người phỏng chừng cũng không nghĩ đến lại gặp nhau ở đây.

Âu Dương Linh hai tay ôm ngực, cười lạnh một tiếng, đi về phía Tô Yên.

Xuân Hoa tiến lên phía trước một bước, chắn phía trước Tô Yên, hành lễ với Âu Dương Linh.

Giọng nói ôn hòa, "Công chúa, Tô Yên cô nương muốn đi gặp điện hạ, không thể chậm trễ."