Edit: Thanh Hoa
Beta: Tinh Niệm
Kiêu Lôi cau mày, nhìn Tô Yên cả người đầy máu.

Vừa rồi bị An Túc cùng An Đồng bám lấy, thật vất vả mới có thể thoát thân, lại phát hiện chỉ trong chút ít thời gian này lại xuất hiện một thiếu nữ dám ôm chị gái của hắn.

Bên cạnh, Phi Sắc nâng tay lên, híp mắt hô một tiếng
" Kẻ nào?"
Ngay lập tức, một đám bụi gai liền xuất hiện, trực tiếp hướng tới thiếu nữ áo đỏ kia.

Thiếu nữ này chính là người ở địa lao Minh giới, Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm bắt lấy tay Tô Yên, không chút để ý nói
"Giết ta? Chỉ bằng các ngươi?"
Giọng nói vừa dứt, viên ngọc đen kia đã quay xung quanh Nam Nhiễm cùng Tô Yên, nháy mắt mang hai người bay lên.

Lúc này, viên lam châu vẫn luôn giấu ở bên người Tô Yên như đã chịu tác động, cũng thoáng hiện.

Cùng với viên trân châu đen kia vây quanh hai người không ngừng xoay vòng vòng.

Nam Nhiễm bế ngang Tô Yên lên.

Môi đỏ gợi lên ý cười, đôi mắt sâu kín đảo qua những người ở đây.

"Muốn đánh thì tới Minh giới tìm ta."
Giọng nói vừa rơi xuống, nháy mắt, một cơn gió lốc đen kịt quấn quanh hai người họ, ngay sau đó đã biến mất trước mắt mọi người.

Phanh!

Khi đám bụi gai kia ập tới đã chẳng còn một bóng dáng nào.

Phi Sắc thu hồi tay, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Tại sao đột nhiên lại xuất hiện một nữ nhân như vậy?
Địa lao Minh giới.

Tô Yên nằm trên giường lớn.

Trên người nàng tràn ngập kim quang, thẩm thấu ra bên ngoài.

Giống như lực lượng thuộc về nàng đang thi nhau thoát ra.

Không chỉ vậy, sinh mệnh của Tô Yên cũng giống như cỗ năng lượng kia đang dần dần rời khỏi thân thể.

Nam Nhiễm ở bên cạnh nhìn một màn như vậy.

Hiện giờ, Tô Yên suy yếu đến mức chỉ cần nàng vừa động thủ là có thể bóp chết.

Nam Nhiễm duỗi tay, chọc chọc Tô Yên hai cái.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]
"Không phải nam nhân kia chết rồi nên cô liền muốn đi theo hắn đấy chứ?"
Nam Nhiễm cảm thấy rất có khả năng là như vậy.

Đôi mắt kim sắc của Tô Yên không biết đã biến thành màu đen từ khi nào.

Cả người vẫn còn máu, nằm xuống giường, máu tươi lại chảy ra, như muốn nhuộm đỏ cả chiếc giường vậy.


Nam Nhiễm đặt Tô Yên nằm ngay ngắn trên giường, sau đó rốt cuộc cũng không có động tác gì.

Nàng chán muốn chết ngồi trên vương tọa đầy bụi gai do viên hắc châu biến thành.

Có vẻ Nam Nhiễm không mấy quan tâm đến việc sinh mạng của Tô Yên đang dần mất đi.

Chỉ có một viên lam châu không ngừng quay chung quanh Tô Yên.

Một cỗ lực lượng thanh khiết thẩm thấu dần vào thân thể Tô Yên, giống như đang nỗ lực cố gắng chữa trị cho nàng.

Đáng tiếc, so với lực lượng thoát ra kia thì chút công sức chữa trị này chẳng đáng là bao.

Căn bản chính là như muối bỏ biển.

Cũng không biết qua bao lâu sau, hơi thở của Tô Yên càng trở nên mỏng manh, gần như không thể nghe thấy.

Trên cổ tay nàng xuất hiện viên thủy tinh đỏ, nó chợt sáng lên rồi bao phủ toàn bộ thân thể Tô Yên.

Nam Nhiễm ngồi ở đó nhíu mày một chút.

Sau đó chậm rãi mở miệng
"A, thì ra nam nhân của cô chưa có chết a."
Nam Nhiễm nhẹ nhàng nói, mí mắt Tô Yên giật giật, tựa hồ đã nghe thấy.

Nàng cố gắng mở mắt, gian nan nhìn mọi thứ xung quanh.

Tô Yên nhìn thấy chính mình bị ánh sáng đỏ bao phủ.

Nàng run rẩy nâng tay lên, nhìn trên cổ tay của mình có một sợi dây màu đen.

Cảm nhận được lực lượng đang tiến vào trong cơ thể.

Cho đến khi, hồng quang kia đột nhiên tiêu tán.

Mảnh thủy tinh hình giọt nước trên cổ tay Tô Yên dần nứt ra, chia năm xẻ bảy, cùng với sợi dây đen kia biến mất không còn dấu vết.

Thân thể Tô Yên liền như mất chỗ dựa, lập tức ngã xuống..