Nhưng thoáng cái cậu lại thấy trên mặt đất có một khối rubic.

Một cái rubic bẩn thiểu bị đảo loạn.

Yến Cải im lặng một lát, cúi người nhặt khối rubic lên.

Từ nhỏ cậu còn chưa chơi qua thứ đồ này, chỉ có thể xem người khác chơi, với người khác mà nói đây là thứ đã chơi chán nhưng cậu lại cảm thấy rất mới lạ.

Chỉ là với cậu mà nói một khối rubic vẫn quá đơn giản.

Không lâu sau, cậu đã tìm ra quy luật, khôi phục sáu mặt của khối rubic này về hình dáng ban đầu.

Yến Cải chán ghét đặt khối rubic lên trên bàn, cảm thấy cuộc sống cũng chỉ có vậy, giống như khối rubic này, đối với người khác mà nói là rất phức tạp, cần xem xét nhiều thứ nhưng với cậu mà nói lại rất đơn giản ngắn gọn, chỉ cần suy nghĩ thế nào để sống sót là được.


Cậu lật một mặt khối rubic lên.

Và đúng lúc này, cậu chợt nhận ra, thì ra thứ bẩn thỉu bên ngoài mà mình thấy trước đó cũng không phải là do rubic bẩn mà vì phía trên có vẽ vài thứ.

Những mặt màu sáng được bút đen vẽ lên "Cố lên", "Cuộc sống sẽ tốt hơn", hai mặt màu đậm thì vẽ hình hai nhân vật hoạt hình đáng yêu, đôi mắt cười thành một đường cong cong.

Là đồ vật chẳng ra làm sao.

Nhưng chính là loại vẽ vời đơn giản này lại cắm rễ một cách quái lạ trong lòng Yến Cải, khiến nội tâm lạnh lùng của cậu dần bình thản lại, cũng dần trở nên chua xót, loại cảm giác chua xót này lập tức di chuyển ra khắp người, cậu không thể không giơ tay che trán, để tránh mình biểu hiện ra một mặt yếu ớt.

Ánh đèn ngoài cửa sổ sáng lên, bên trong căn phòng tối đen của Yến Cải cũng dần sáng lên ánh đèn bàn mờ mờ.

Một lúc sau, cậu duỗi ngón tay với những khớp xương rõ ràng nhặt vài tờ giấy từ trong cặp sách ra, mở một trong những tờ bên trong đó ra, bắt đầu so sánh chữ viết của hai bên.

Nhìn vài giây, Yến Cải lộ ra nụ cười nhàn nhạt lại thu tờ giấy về.

Gió mát thổi vào trong phòng, thổi cho những túi nhựa bay phần phật liên hồi.

Mặt mày Yến Cải vẫn bình thản, nhìn về một túi nằm trong góc hẻo lánh kia, đó là lúc đánh cờ ở công viên có người đưa cho cậu.

Cậu đưa tay lấy từ trong túi ra một tờ giấy quảng cáo, lẳng lặng nhìn chữ viết phía trên.

Toàn bộ đều giống hệt nhau.

Mà chữ viết này cậu gần như có thể xác định là đi ra từ chỗ bạn cùng bàn của cậu.

Yến Cải biết mình không nên từ chối lòng tốt này, cậu bình tĩnh trải phẳng tờ giấy quảng cáo, nghiêm túc đọc quảng cáo tuyển dụng bên trên giấy.


Cuốc sống có thể tuyệt vọng nhưng luôn phải tiếp tục.

Vào tháng mười cũng là lúc liên tục có những lần kiểm tra lớn nhỏ diễn ra.

Thành tích của Lam Tiểu Thước từng bước một đi lên, gần như trở thành một kỳ quan cần thí nghiệm của lớp A, rất nhiều người đều chạy đến hỏi cô có phải học trường luyện thi nào không.

Lam Tiểu Thước vội vàng nói: “Không! Thật sự không có!”Bạn học lại nhỏ giọng hỏi: “Vậy chẳng lẽ là Yến Cải lén bổ túc cho cậu?”Lam Tiểu Thước cố ý dựng lên hình tượng chính diện cho Yến Cải, ho hai tiếng rồi nói: “Đúng đó! Thành thích của tớ tốt đều là nhờ Yến Cải, nếu không có Yến Cải thì sẽ không có tớ ưu tú của hiện tại đâu.

”Các bạn học lập tức giải tán: “Tản đi tản đi, thì ra là dựa vào Yến Cải.

”“Con đường tắt này không có cách nào mở rộng rồi.

”“Tuyệt vọng rồi, tớ còn phải tiếp tục đi vào trường luyện thi bên cạnh nữa.

”Lam Tiểu Thước: “.

.


? Các cậu đừng có mà vứt bỏ nhanh thế chứ!”Không riêng lớp bọn họ khiếp sợ mà ngay cả lớp bên cạnh cũng biết chuyện này, rối rít bày tỏ sự bội phục, Bạch Kỳ Kỳ cũng nghe đến chuyện này, ngơ ngác không thôi.

Cô ta chạy đến tìm Lam Tiểu Thước: “Em thi đạt hạng mười?”Thái độ của Lam Tiểu Thước rất tốt, gật đầu nói: “Đúng vậy đó, chị cũng không nghĩ đến đúng không, chính em cũng không nghĩ đến đó.

”Bạch Kỳ Kỳ cảm thấy câu nói này của Lam Tiểu Thước quả thực là đang khoe khoang.

Cô ta nhìn Lam Tiểu Thước càng ngày càng rạng ngời xinh đẹp, thì lùi lại hai bước, không dám tin mà chạy về phòng học của mình.

Bạch Kỳ Kỳ luôn có lòng tự trọng rất mạnh, từ lần trước nhận ra Lam Tiểu Thước trở nên đẹp ra, thì đã bắt đầu học trang điểm, không muốn bị Lam Tiểu Thước cao hơn mình, nhưng bởi vì tốn quá nhiều thời gian vào trang điểm nên hiện tại thành tích của cô ta đã rớt xuống vực sâu, càng không nghĩ tới chính là vậy mà Lam Tiểu Thước lại có thể đứng hạng mười?Chuyện này nhất định là đang nói đùa, Bạch Kỳ Kỳ không muốn tiếp nhận sự thật này.

Quan trọng nhất chính là mấy ngày trước ba mẹ cô ta còn dự định làm khách trong nhà Lam Tiểu Thước, có lẽ sẽ không đến xem thành tích chứ! Bạch Kỳ Kỳ âm thầm cầu nguyện.

.