“Mấy ngày không gặp, sao chị dâu Hai lại trở nên nhanh mồm nhanh miệng thế này rồi?” Tần Thiên Mỹ cười nói, dáng vẻ châm chọc như có như không.

Lần trước ở bệnh viện, là do cô ta quá sơ ý nên mới để cho Đàm Hi có cơ hội được đà lấn tới.

Đến tận bây giờ, chỉ cần ngửi thấy mùi củ cải thôi là cô ta đã thấy buồn nôn, sẽ lập tức liên tưởng đến… rắm.

Tất cả đều là do con đĩ này hại!

Bây giờ đúng lúc có cơ hội, thù này không báo thì còn chờ đến bao giờ?

“Xem ra, bệnh viện đó đúng là có phong thủy tốt, chị dâu Hai vào đó một tuần mà toàn bộ con người cũng thay đổi rồi luôn.”

“Hay là cô cũng vào đó thử xem sao đi?”

“Chị rủa tôi à?”

“Oan uổng quá! Chị còn cứ nghĩ cô nói bệnh viện thành báu vật trên trời, dưới đất không có, cứ tưởng cô muốn vào đó ở mấy ngày xem sao chứ… không ngờ là cô cũng chỉ ngứa mép nói vậy thôi.” Nhún vai, gương mặt tỏ vẻ tiếc nuối.

Tần Thiên Mỹ cười lạnh, “Vừa rồi mới nói chị dâu Hai thông minh ra, sao chớp mắt một cái đã lại hồ đồ thế này rồi? Có một câu nói thôi mà không hiểu sao?”

Cô ta đang khen bệnh viện sao? Đồ ngu!

Đàm Hi nhíu mày, đôi mắt lộ vẻ nghi hoặc, “Chị là người, sao lại có thể nghe tiếng người mà không hiểu được chứ? Trừ khi, mấy lời đó không phải là tiếng người.”

“Chị!”

“Chị nói đúng chứ, Thiên Mỹ?”

“…”

Một cuộc giao đấu, Tần Thiên Mỹ không thể không nhìn thẳng vào người chị dâu đã bị cô ta chèn ép bắt nạt bấy lâu nay, dường như từ lần trước, khi gặp mặt ở bệnh viện, Đàm Hi đã mang lại cho cô ta một cảm giác hoàn toàn khác.

Không chỉ mồm mép linh hoạt hơn rất nhiều mà khí thế trên người cũng thay đổi hoàn toàn.

Biết ngẩng lên nhìn người khác, ngẩng đầu ưỡn cao ngực, đặc biệt là đôi mắt kia, đen láy như mực, không hề ảm đạm như trước, mơ hồ còn lóe lên ánh sáng.

Đàm Hi của trước kia tuyệt đối không dám phản bác lấy một câu, nhưng bây giờ không những không nể mặt cô ta trước mặt người khác mà lời nói cũng mang sự mỉa mai, châm chọc đầy trào phúng.

Lục Thảo và Sầm Vân Nhi kinh ngạc quay sang nhìn nhau.

Mọi chuyện còn chưa dứt, sau khi tranh luận khiến cho Tần Thiên Mỹ không còn lời nào để nói, Đàm Hi đảo mắt, vẻ mặt tươi tắn xán lạn, ai không biết còn tưởng rằng đây là một cô bé ngây thơ rạng rỡ.

Không còn cách nào khác, tuổi tác đã rõ rành rành, đã thi đại học xong, chưa có kết quả nên đương nhiên cũng chưa lấy được bằng tốt nghiệp.

Vẫn chỉ coi như là học sinh trung học mà thôi!

“Thiên Lâm, cô gái này là ai, không giới thiệu một chút sao?” Tuổi vẫn còn nhỏ, khẩu khí không hề nhỏ, giọng điệu của một cô vợ cả cực kỳ đúng mực.

“Chào cô, tôi là Maggie, tên tiếng Trung là Mỹ Kỳ.”

Người bạn gái giành lời trước khi người đàn ông kịp đáp, đôi mắt đẹp hơi híp lại, mơ hồ ẩn hiện ý chiến đấu.

“Ồ, cô Mỹ Kỳ, rất vui được gặp cô.”

“Hình như cô còn chưa giới thiệu bản thân với tôi?” Người bạn gái cười khẽ, tay phải nắm chắc lấy bắp tay người đàn ông, đầu nghiêng dựa trên vai Tần Thiên Lâm.

Rõ ràng là tư thế ra oai.

Lục Chinh không nói gì, ánh mắt lạnh lẽo, giống như đang xem một màn kịch khôi hài.

Dường như tất cả mọi người đều đang ở trong vở kịch, chỉ có một mình anh lạnh lùng đứng xem ở bên cạnh.

Con ngươi co rút lại, ngực quặn đau, giống như bị giáng một búa, Đàm Hi kinh ngạc giật mình.

Sao cô lại có phản ứng như thế này?

Chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, đã thấy ánh mắt giễu cợt của Tần Thiên Lâm, như cười như không.

Lẽ nào…

Cố nén xuống cảm giác thất kinh trong lòng, đột nhiên mỉm cười thật tươi, “Cô có thể gọi tôi là mợ – Tần!”

Vẻ mặt người bạn gái lập tức cứng đờ, đôi mắt dịu dàng e lệ nhìn về phía người đàn ông mang theo vẻ uất ức cam chịu, vô cùng điềm đạm và đáng thương.

Tần Thiên Lâm cũng không phụ sự kỳ vọng của người đẹp, vỗ lưng cô ta an ủi, đang định lên tiếng, không ngờ đã nghe thấy Đàm Hi nói lớn giọng hơn.

“Hình như cô Mỹ Kỳ không tin cho lắm thì phải, ông xã yêu dấu của em, anh nói một chút đi nào?”

Âm cuối réo rắt nhưng lại bao hàm ý tứ sâu xa.

Ánh mắt người đàn ông tối đi, lời nói đã ra đến miệng lại không thể thốt được thành lời.

Ở tình huống như ngày hôm nay, đúng là hắn không thể làm càn được, ít ra thì trong mắt người ngoài, Đàm Hi vẫn mang thân phận là con dâu của Tần gia, nhất cử nhất động đều có liên quan đến bộ mặt của gia tộc.

Hắn có thể chán ghét, ruồng bỏ người vợ này nhưng không thể thể hiện cảm giác chán ghét ấy ra tại đây được.

Huống hồ, bởi vì tin đồn “bạo hành gia đình”, suốt nửa tháng nay, cổ phiếu của Tần Thị liên tục trượt giá, lúc này chính là thời cơ tốt để bác bỏ tin đồn.

Cho dù thế nào cũng không thể tỏ ra xích mích với Đàm Hi trước mặt mọi người.

Đàm Hi nhướng mày cười khẽ, ung dung chắc chắn.

Cô không tin Tần Thiên Lâm dám làm ra chuyện gì bất thường.

Thấy sự do dự và đắn đo trong mắt hắn, nụ cười của người bạn gái cứng đờ lại, phẫn hận trừng mắt lườm Đàm Hi.

Khóe môi anh đào của Đàm Hi hơi nhếch lên, cười đến nghiêng nước nghiêng thành.

Ai cao ai thấp lúc này đã hoàn toàn rõ ràng.

“Thiên Lâm, anh không nói gì sao?” Người bạn gái cắn môi, đôi mắt lộ vẻ ai oán.

Đàm Hi khoanh tay trước ngực, bờ môi đã hiện lên nụ cười trào phúng, không biết là đồng cảm hay là căm hận.

“Xin lỗi.” Đẩy người đẹp trong lòng ra, đôi chân dài sải bước, tới đứng bên cạnh Đàm Hi.

Người bạn gái như bị sét đánh, nước mắt rơi lã chã chực khóc.

“Tại sao chứ? Em mới là bạn gái của anh mà!”

Cánh tay dài duỗi ra, đặt lên vai Đàm Hi, kéo cô lại, đặt cơ thể mềm mại vào trong lòng, thể hiện sự thân thiết thay cho lời nói.

“Nếu bà xã tôi đã trở về rồi thì đương nhiên không cần phải làm phiền cô Mỹ Kỳ nữa.” Ý cười dịu dàng, nhưng lại khó che đậy được sự ngả ngớn, giống như vứt bỏ một thứ đồ cũ đã mặc qua – nhẹ nhàng rũ bỏ.

“Anh… các người… ức hiếp người quá đáng!”

Nói xong, khóc lóc chạy ra ngoài.

Y như phân đoạn nữ chính ngọt ngào ngốc nghếch điển hình trong tiểu thuyết ngôn tình đầy máu chó.

Nhưng đáng tiếc, hiện thực quá tàn khốc, căn bản không có ai đuổi theo cô ta.

Tay Tần Thiên Lâm vẫn còn đặt trên vai Đàm Hi, Lục Chinh thu mắt lại, rồi lại ngẩng lên, sự lạnh lùng đã len lỏi vào tận xương cốt.

Nhưng cô không để ý đến, thậm chí còn quên cả cái chân chó của người đàn ông kia đang đặt trên vai mình, bởi vì, cảm giác hồi hộp hốt hoảng lại một lần nữa bủa vây lấy cô, khí thế ào ạt…

Đặc biệt là khoảnh khắc được Tần Thiên Lâm kéo vào trong lòng, thậm chí Đàm Hi còn nghe thấy cả tiếng nhịp tim đang đập thình thịch của mình.

Giống như… thiếu nữ lần đầu biết yêu vậy?