Trong phòng tắm, An Lai không biết lời nói dối của mình đã bị vạch trần, cô đứng trước gương hít sâu, tự bơm hơi cho mình, chậm rãi lấy tấm khăn phủ trước gương xuống.

Cô đã quyết định đối mặt, thì trước hết không thể tiếp tục từ chối khuôn mặt này nữa.

Cô có thể che tất cả gương trong phòng nhưng lại không thể che gương trên toàn thế giới, cô nhất định phải bước ra.
Trong gương là một gương mặt trắng nõn tinh xảo, còn trẻ hơn cô tưởng tượng.

Nếu mặc đồng phục giả làm học sinh thì tuyệt đối không có người hoài nghi.
An Lai viền theo đường nét trên tấm gương, xúc cảm lạnh lẽo ở đầu ngón tay khiến cô run rẩy.

Cô chớp mắt, người trong gương cũng chớp mắt.

Xem đi, không có gì đáng sợ cả, cô tự an ủi mình như vậy.
Chải tóc xong rồi đi ra ngoài, cô vừa liếc mắt liền thấy lớp đất đã bị gạt ra, Viên Thanh Cử mặt không biểu cảm ngồi trên sofa cạnh bồn hoa hỏi cô: “Anh nghĩ em cần phải giải thích một chút, đây là có chuyện gì?”
Viên Thanh Cử vẫn luôn ôn hòa với cô, cẩn thận quan tâm, đôi khi còn có chút vô lại, nhưng gương mặt âm trầm tức giận này lại nằm ngoài phạm vi lý giải của An Lai.

Đã quen với sự cưng chiều và kiêu ngạo của anh khiến cô cho rằng đó là toàn bộ con người anh, hiện giờ nhìn anh giận mà không phát, cô có chút chột dạ, cũng có chút sợ hãi.
“Sao không nói?”
An Lai im lặng, tuy là cô đứng, Viên Thanh Cử ngồi, nhưng cô lại không có chút khí thế nào.

“Lại đây.”
An Lai chậm chạp bước qua, Viên Thanh Cử kéo cô ngồi lên đùi mình, tựa cằm vào vai cô.

Anh gạt tóc cô ra, vết thương ở gáy đã lên lên da non hồng hồng, nhưng không hề có dấu hiệu mọc ra tóc mới.
Viên Thanh Cử đỡ vai cô làm cô ngẩng đầu: “Sao không uống thuốc?”
An Lai cúi đầu xoắn góc áo anh: “Thuốc này quá khó uống, với lại em cũng đã tốt hơn nhiều rồi.”
Viên Thanh Cử nghe giọng nói ủy khuất của cô, anh dở khóc dở cười, cơn giận chậm rãi tiêu tán, nhưng anh vẫn nghiêm mặt giải cứu góc áo bị cô vò nhăn ra: “Nói chuyện đàng hoàng, không được làm nũng.”
An Lai len lén ngẩng đầu liếc anh một cái, định đứng dậy nhưng thắt lưng lại bị giữ chặt, cô quay đầu nói: “Ai làm nũng với anh chứ!”
Viên Thanh Cử ôm cô gái nhỏ không an phận vào lòng, giải thích: “Em bị thương ở đầu, tuy hiện tại chỉ mất trí nhớ nhưng thời gian dài sẽ có di chứng, nhẹ thì trí nhớ hỗn loạn, nặng thì có thể mất trí nhớ trong thời gian ngắn, sợ là lúc đó em sẽ không nhớ nổi hai tiếng trước đã xảy ra chuyện gì nữa.”
An Lai không cho là đúng, cô nghĩ dù sao cô cũng không phải mất trí nhớ thật sự.
Nhưng Viên Thanh Cử vẫn gọi người mang thuốc lên cho cô lần nữa, tận mắt nhìn cô mặt nhăn mày nhó đau khổ uống hết.

Anh nhận cốc nước trong tay cô đặt lên bàn, thở dài ngồi xuống cạnh cô: “Lai Lai, khi nào em mới chịu lớn lên đây? Uống thuốc cũng phải có người canh chừng, một chút cũng không làm anh bớt lo.”
Nghe anh nói vậy, cô lập tức nghĩ đến một vấn đề: “Năm nay tôi bao nhiêu tuổi?”
Viên Thanh Cử bật cười: “Đúng là quên hoàn toàn rồi, mùa thu năm nay em vừa tròn hai mươi tuổi.”
An Lai sợ hãi kêu: “Hai mươi?” Ban nãy soi gương cô tưởng mình có gương mặt búp bê, không ngờ thật sự nhỏ như vậy.
“Có gì không ổn sao?”
“Rất không ổn!” Cô lập tức hỏi: “Vậy anh bao nhiêu tuổi?”
Viên Thanh Cử không biết vì sao cô đột nhiên phản ứng lớn như vậy, anh nói: “Em đoán xem?”
An Lai săm soi anh một lát: “Ít nhất cũng ba mươi.”

“Sắp ba mươi hai rồi.”
An Lai im lặng, qua một hồi lâu mới nghiêm túc nói với người đàn ông đối diện: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non.”
“Phụt…” Viên Thanh Cử thật sự nhịn không được, còn tưởng cô nói cái gì chứ, hại anh có chút không yên.

Cô gái của anh thật sự là rất đáng yêu, anh hôn lên khuôn mặt trắng nõn kia một cái: “Nếu Lai Lai chịu làm cỏ non thì, anh cũng không ngại làm trâu già đâu.”
Cô gái vẫn nghiêm túc lấy tay lau lau má: “Không được giở trò lưu manh, hiện giờ tôi rất nghi ngờ không biết có phải anh là chồng hợp pháp của tôi hay không.”
“Cái này chỉ sợ là em nghi không được.” Viên Thanh Cử đưa tay mở tủ âm tường bên giường ra.
An Lai nhìn sang: “Cái gì?”
“Tủ bảo hiểm.”
An Lai chưa từng thấy tủ bảo hiểm bao giờ, cô chăm chú nhìn không ngừng.
Lúc Viên Thanh Cử muốn chỉnh mật mã, anh quay đầu lại thấy An Lai vẫn còn nhìn chằm chằm, anh cười ôm cô vào ngực: “Không được xem!”
An Lai lầu bầu: “Đồ keo kiệt!”
Viên Thanh Cử cười khẽ: “Những thứ bên trong rất quý trọng, anh sợ em ăn trộm rồi bỏ trốn mất.” Anh lấy ra rồi ôm An Lai ngồi lại bên giường.
An Lai xếp bằng hai chân nhìn mấy thứ trước mặt: “Hộ khẩu? Giấy chứng nhận của tỉnh? Còn có hôn thú?” Cô ngẩng đầu khó tin nhìn Viên Thanh Cử: “Anh bỏ mấy thứ này trong tủ bảo hiểm? Đừng nói biệt thự này không có trộm, mà cho dù có cũng không lấy cái này mà.”
Viên Thanh Cử nửa thật nửa giả nói: “Sợ em chạy.”
An Lai đang nghiên cứu hôn thú này là thật hay giả, cô thuận miệng nói: “Sợ vợ chạy như vậy, hiện giờ tôi lại nghi ngờ không biết tôi bị anh cướp về làm áp trại phu nhân hay không.”
Người nói vô tâm, người nghe cố ý.
Viên Thanh Cử rút tờ hôn thú trong tay cô ra, dời lực chú ý của cô lên người mình, làm bộ lơ đãng hỏi: “Nếu em thật sự bị cướp về, vậy em định làm sao bây giờ?”
“Vậy còn phải xem ý định cướp người của anh là như thế nào nữa.” Cô nâng cằm phân tích: “Thông thường cướp vợ có hai nguyên nhân, không vì sắc thì chính là vì tình.


Đương nhiên, vì sắc chiếm đa số.” Vẻ nghiêm cẩn này cứ như là họ đang thảo luận học thuật chuyên nghiệp vậy.
“Em cho rằng anh thuộc loại nào?”
“Vì tình.” An Lai đoạt lại tờ hôn thú trong tay anh, cô vẫn nghi ngờ đây là chứng nhận giả.
Cơ bắp căng cứng trên người chậm rãi thả lỏng, Viên Thanh Cử sáp lại gần An Lai thêm một chút, giật lại tờ hôn thú, vô cùng sung sướng nâng cằm cô lên nói: “Vậy à? Sao em khẳng định được? Khuôn mặt này cũng rất xinh đẹp mà.”
An Lai bị anh cướp tới cướp lui có chút không kiên nhẫn, cô hất tay anh ra, chỉ vào phòng nói: “Nếu tôi là đàn ông, tôi cướp phụ nữ vì sắc về mà còn cho cô ta ở phòng lớn như vậy sao, còn kết hôn với cô ta, mỗi ngày ở cùng nhau nữa.

Nếu nhất định phải ở phòng lớn như vậy thì tôi sẽ nhét thêm mấy người nữa, vì cho dù có đẹp thì nhìn mãi cũng thấy chán thôi.

Với lại…”
Viên Thanh Cử khó hiểu nhìn cô: “Với lại cái gì?”
Với lại anh cũng không ép tôi lên giường, những lời này cô không nói ra được, “Không có gì.” Cuối cùng cô bất đắc dĩ phát hiện cô chưa từng nhìn thấy hôn thú, nên không biết tờ chứng nhận này là thật hay giả.
An Lai ỉu xìu được Viên Thanh Cử ôm vào lòng, anh chôn mặt trong cổ cô, cười nói: “Cô bé ngốc, kỳ thực chỉ có con gái mới phân sắc và tình rõ ràng như vậy.”
“Anh có ý gì?”
“Ý của anh ta, thật ra anh một chút làm giống loại vì sắc kia đâu.”
An Lai đỏ mặt, nhận thấy cô muốn chạy trốn, Viên Thanh Cử ôm càng chặt hơn: “Lai Lai, chừng nào em mới để anh ôm một cái được đây?”
“Không phải anh đang ôm sao?” An Lai nghĩ, anh ta bị choáng đầu à? Chẳng lẽ hiện giờ cô đang bị anh bế hả?
Viên Thanh Cử không biết cô giả ngốc hay là bị mất trí nhớ nên biến thành thuần khiết: “Anh là nói, thật sự ôm em, ôm toàn bộ con người em.”
Nghe tiếng hô hấp hơi dồn dập bên tai, An Lai rốt cuộc hiểu ra ý anh là gì.

Cô đẩy mặt anh nói lảng sang chuyện khác: “Râu anh đâm tôi đau quá, anh đi cạo râu đi!”
Viên Thanh Cử sao có thể mắc mưu được, anh thuận thế đè cô lên giường mềm, ánh mắt sáng quắc: “Cạo râu rồi có thể ôm em sao?” Âm cuối lên nhẹ, mang chút tà mị.
An Lai quay mặt: “Anh vô lại, đây là hai chuyện khác nhau, không có quan hệ nhân quả gì hết.”

“Vậy à.” Viên Thanh Cử xoay mặt cô lại: “Nói thế nào thì anh cũng phải có chút an ủi đúng không?”
An Lai tránh không thể tránh, hơi thở nam tính từ bốn phương tám hướng phủ khắp người cô khiến cô hơi choáng váng, sợ hãi.

Lúc môi lưỡi bị xâm nhập, cô lại không bài xích như tưởng tượng, chỉ cảm thấy ươn ướt.

An Lai phân tâm nghĩ: Đây là tương cứu lúc hoạn nạn trong truyền thuyết sao? Nhưng cô vẫn không nghĩ ra được kết quả, cái lưỡi mềm đảo qua khoang miệng mẫn cảm đã đánh tan ý thức của cô thành công.
An Lai không biết cảnh thân mật này kết thúc khi nào, đợi đến khi cô tỉnh táo lại thì Viên Thanh Cử đang nằm nghiêng bên cạnh đùa nghịch tóc cô.

Thấy cô xoay qua, anh nghiêng mình mổ nhẹ lên khóe miệng cô một cái: “Anh biết em không thấy chán ghét.

Ngoan, ngủ đi, anh phải đi cạo râu.”
Tuy Viên Thanh Cử đi rồi nhưng di chứng anh mang đến vẫn còn.

An Lai đè lên trái tim đang nhảy loạn bang bang không ngừng, phiền não vùi đầu vào gối.

Cuối cùng cô giựt giựt tóc đi vào phòng tắm vỗ nước lạnh lên mặt, vừa ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt cô gái trong gương đỏ bừng, môi sưng, sáng bóng oánh nhuận.
Trên giường còn bày một đống giấy chứng nhận, lúc An Lai thu dọn lại phát hiện ngày trên giấy hôn thú giống với ngày sinh nhật trên chứng minh thư của cô.

Cô ôm hai thứ đi đến phòng kế bên tìm Viên Thanh Cử: “Vì sao ngày kết hôn lại giống ngày sinh nhật?”
Viên Thanh Cử đã cạo râu, rửa sạch mặt, anh vừa dùng khăn lau vừa nói: “Chúng ta đi lĩnh chứng vào ngày sinh nhật của em.”
An Lai hoàn toàn im lặng, “Anh lại sốt ruột như vậy, khí tiết của anh đâu?”
“Ha ha, khí tiết không thể làm anh cưới được em.” Viên Thanh Cử không để ý đến lời lên án của cô, anh dắt An Lai qua phòng bỏ giấy chứng nhận vào tủ bảo hiểm: “Hơn nữa, đã yêu thích cái gì thì phải sớm giữ lấy bên cạnh mới tương đối yên tâm.”.