Hôm nay là ngày diễn ra phiên tòa xét xử Lạc Hồ Ưng.
Trương Ý Nhi là nhân chứng quan trọng, cô đã cố gắng hết sức hỗ trợ, kết quả cuối cùng thế nào là dựa vào ý của bồi thẩm đoàn và thẩm phán.
Lạc Hồ Ưng tuy có liên quan đến vụ án nhà rửa tội nhưng xét đến việc y bị cưỡng ép, mọi hành vi là tự vệ cho bản thân và người thân.

Hơn nữa y còn hợp tác phối hợp bắt Lạc Hồ Vận, hỗ trợ đội cảnh sát giải quyết được vụ án nhà rửa tội.

Phán y năm năm tù, hai năm cuối được hưởng án treo.

Đây đã là hình phạt khoan hồng nhất với Lạc Hồ Ưng.
Thời điểm y chuẩn bị được người đưa đi, y dừng bước, ánh mắt giao hòa với đôi con ngươi trong suốt, tinh khôi của cô gái.

Y mấp máy môi: “Tiểu Linh, hãy sống tốt.”
Trương Ý Nhi mỉm cười nhìn y, cô gật đầu: “Anh cũng vậy, cải tạo trong đó thật tốt nhé.”
Khóe môi người đàn ông cong lên, đó là nụ cười chân thật nhất trong suốt mười năm nay, y đã sống dưới lớp mặt nạ giả lâu như vậy, những tưởng sẽ chẳng bao giờ được sống là chính mình, thế nhưng hiện tại y rốt cuộc cũng được giải thoát.

Y thật sự đã cười, là nụ cười mà y dùng khuôn mặt thật của mình.

Mặt trời lặn rồi lại mọc, Lạc Hồ Ưng phóng cái nhìn đến khung cửa sổ của toà án, thấp thoáng vài tia nắng lọt vào, y nhìn thấy những hạt bụi li ti lãng vãng trong không khí.

Tựa như mọi tội ác đã hóa thành hư vô.

Y thầm nghĩ, hãy bay đi thật xa, xa tận đường chân trời không có thực càng tốt.
Tin tức Mai An Yên tự tử trong ngục giam nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội.

Thật ra dù cô ta không tự tử thì cũng sớm bị tử hình, có chăng cô ta muốn tự định đoạt cái chết của mình, giống như Lạc Hồ Vận, cô ta có kiêu ngạo của cô ta, muốn làm chủ lần cuối cùng.
Trương Ý Nhi đang ngồi trên xích đu hóng mát, bên cạnh là Frederick Nhược Đông.

Chuyện của Mai An Yên tuy không còn liên quan gì tới cô nữa nhưng vẫn có chút tò mò, kéo tay hắn hỏi han: “Anh nghĩ có phải cô ta tự tử không?”
Frederick Nhược Đông không đoán được, nhưng hắn vẫn cho cô một đáp án: “Có lẽ cô ta thật sự tự tử.”
Hai ngày sau, Frederick Nhược Đông nhận được một lá thư không in bất cứ vết tích của người nào.
Vỏn vẹn vài chữ: [Lạc, Mạc, Lê, Ám, Frederick.]
Frederick Nhược Đông trầm tư nhìn mảnh giấy vàng úa cũ kỹ, cả vết tích chữ viết cũng cho thấy chúng được viết từ nhiều năm về trước.

Suy đoán của hắn có thể đúng nhưng chắc chắn không sai, hắn cũng không muốn tiếp tục chạy theo phân tích người nọ nữa.
Năm gia tộc lớn nhất suốt mười năm nay, có lẽ… là một sự kết hợp để giải mã bản đồ kho báu.
Người đàn ông đeo một chiếc mặt nạ bình thường không nhìn rõ diện mạo, hắn cao khoảng trên mét bảy, trong ngực ôm một hũ tro cốt màu trắng, đứng trên mui một con tàu lớn, con tàu đã sớm giăng buồm, đang rời xa bến cảng hoang vu.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm đất liền đã trở thành một mảnh mờ mịt không còn rõ bất cứ gì, bàn tay thiếu hai ngón khẽ vuốt v e hũ tro cốt một cách nâng niu.

Giọng hắn khàn khàn khó nghe: “Tiểu Linh… không phải anh buông tha cho chúng.

Chỉ là… sự nhung nhớ của anh đã đến giới hạn.

Muốn gặp em.” Nói rồi hắn xoay người, hắn cùng người yêu đón ánh hoàng hôn đang buông xuống, dịu dàng mà bình yên, bóng hắn thon dài dập dờn trên mặt nước biển mênh mông.


Trước khi bắt đầu hành trình truy tìm kho báu bí ẩn, Trương Ý Nhi phải về Lê gia nhận tổ quy tông.

Cô không phải Trương Linh, không phải Trương Ý Nhi cũng không phải Frederick Ý Ý.

Cô là Lê Ý Nhi.
Nữ chủ nhân tương lai của dòng tộc Frederick, vợ của người đàn ông quyền thế ngập trời Frederick Nhược Đông, cháu gái của Lê Đàm Hoan.

Thân phận của cô đã trở thành đề tài bàn tán trong một khoảng thời gian dài của cư dân mạng.

Từ đây không một ai dám ức hiếp hay khinh thường về xuất thân của cô nữa.
Hôm nay có một buổi họp mặt cả nhóm.

Đã quá lâu bọn họ không tụ tập.

Thương tích của Tiểu Trì đang hồi phục rất tốt.
Tống Gia Minh từ sớm đã được Hứa Hâm đưa vào trong nhóm chat chứng minh anh cũng là một phần không thể thiếu trong buổi họp mặt này.
Chỉ bằng thời gian hơn một năm lại như đã trải qua nửa đời người.

Trương Ý Nhi nhìn từng khuôn mặt quen thuộc đang trò chuyện vui vẻ.

Tuy cuộc đời cô từ khi sinh ra đã nhận phải những lừa dối, toan tính và thương tổn nhưng bọn họ là từng may mắn mà cô có được.

Cô hạnh phúc vì điều đó.

Ánh mắt vô ý phát hiện Lạc Quý Nhân đang say mê nhìn chằm chằm Tống Gia Minh, khóe môi cô hơi nhếch, cô bạn tomboy này rốt cuộc cũng đ ộng tình rồi.

Hy vọng tất cả bọn họ đều tìm được hạnh phúc cho riêng mình.
Ban nhạc dừng lại, Trương Ý Nhi muốn chơi vài bản, tặng cho tất cả những người bạn tốt, tặng cho mấy người Ám Dạ như cũ ngồi tại vị trí trước đây.
Lần đầu tiên cô thể hiện tài năng chơi trống của mình khiến bọn họ há hốc kinh ngạc một trận, hiện tại bọn họ mang tâm trí thường thức hướng đến cô gái trong bộ đầm trắng tinh khiết ngồi giữa sân khấu, một thiên sứ tỏa sáng, sau lưng cô như mọc ra một đôi cánh hư ảo.

Sự trái ngược giữa thần thái và tư thế chơi trống chuyên nghiệp lại hòa hợp như thể cô sinh ra là thuộc về những chiếc trống đầy mạnh mẽ và kiên cường.

Cô mang một trái tim thuần hậu, lương thiện, cô sẽ có chút tinh nghịch, có chút mẹo vặt.

Bề ngoài có vẻ yếu ớt, tay chân mảnh dẻ nhưng nội tâm lại như một dũng sĩ không thua kém bất cứ nữ cường nhân nào.
Đó chính là cô - Tiểu Ý của Frederick Nhược Đông.
Khoảnh khắc cả hai chạm mắt, thiếu nữ như thiên sứ trên sân khấu, người đàn ông tựa đóa hoa anh tức nguy hiểm cũng yêu nghiệt, cách một khoảng không từng lớp không khí bọn họ bày ra toàn bộ nhu tình chỉ nguyện dành tặng cho duy nhất đối phương.

Cuối cùng kết thành nụ cười chỉ thuộc về nhau..