Tim của Tống Vãn Chi bị tin nhắn mời của bạn học kia đưa đến nơi xa vời. Sau khi trở về cạnh bàn, cô càng lúc càng không yên lòng, đến ngay cả trả lời vấn đề của Tống Dục Kiệt cũng chậm hơn nửa nhịp.
 
Có lẽ là Tống Dục Kiệt đã phát hiện ra, đã nói với cô mỗi lần chỉ gặp hai tiếng nên lúc vừa qua bốn giờ ông ta liền dừng lại.
 
Cuối cùng ông đẩy phong bì như da trâu thường lệ qua trước bàn.
 
Tống Vãn Chi không có gì cảm xúc gì nhận lấy, chỉ là sau khi cầm phong bì lên, cô có hơi nhíu mày: "Nhiều vậy?"
 
"Tân sinh viên khai giảng có rất nhiều thứ phải cần dùng đến tiền." Tống Dục Kiệt lại nói thêm: "Lần trước bố đã hỏi mẹ con có thể đến trường xem con được không, biết con sẽ từ chối nên không thể mua đồ cho con, cho nên con cứ tự chuẩn bị toàn bộ đi.”
 
Tống Vãn Chi yên tĩnh nghe xong nhưng lại giống như không nghe thấy một chữ nào liền đáp: "Nhiều gấp đôi, tuần tiếp theo ông không cần cho nữa."
 
Tống Dục Kiệt thở dài: "Vãn Chi, con không cần phải tính toán chi li với bố như thế."
 
Cách gọi tên kia khiến cô bị đông cứng lại một chút, bỗng dưng sắc mặt cũng trở nên tái đi.
 
Không khí trên bàn yên tĩnh đi mấy giây, cuối cùng cô mới chậm rãi buông ra ngón tay đang siết chặt lại, nói khẽ: "Tôi không có tính toán chi li với ông."
 
"Vậy thì cứ nhận tiền rồi cất đi."
 
"Ông đừng hiểu lầm. Ý của tôi là giữa tôi với ông xưa nay không hề so đo nhiều hay ít." Tống Vãn Chi cất kỹ vào balo sau đó đeo lên lưng, chậm rãi đứng dậy, đôi đồng tử màu trà nhạt kia ánh lên, đáy mắt thờ ơ mềm mại lãnh đạm: "Dựa theo hiệp nghị trợ cấp tiền nuôi dưỡng, đó là điều tôi nên hưởng theo lẽ thường chứ không phải là được ông bố thí, cho nên tôi chưa bao giờ từ chối. Và phần dư..."
 
Tống Dục Kiệt dựa vào trong ghế sofa, đặt tay lên gối hơi ngẩng đầu nhìn cô.
 
Cho dù bị nói thành như thế, khoé mắt và ý cười của người đàn ông này vẫn ôn hoà hệt như một người cha hiền vậy.
 
Cái này lại khiến cho Tống Vãn Chi cảm thấy giống như nuốt phải một bụng băng lớn, nó rơi thẳng xuống dạ dày khiến cô lạnh thấu tâm can.
 
Cô buông mi mắt xuống nói tiếp: "Còn lại, nhiều hơn một phần tôi cũng không cần."
 
Giọng nói bình tĩnh rơi xuống đất, bị cô giẫm lên từng chữ.
 
Cảm giác đau ở mắt cá chân đã tăng lên rất nhiều từ buổi trưa hôm nay khiến Tống Vãn Chi đi chậm hơn so với bình thường một chút. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Coco & Killian (LuvEva team) và được đăng duy nhất tại luvevaland.co. Nếu có thắc mắc gì xin nhắn về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé. 
 
Cơn trầm mặc của Tống Dục Kiệt qua đi mới nghiêng đầu hỏi thăm: "Chân còn đau không?"
 
Tống Vãn Chi bên ngoài bàn dừng lại.
 
"Con không nhận nhiều tiền cũng không sao, cứ làm theo lời con nói đi, nhưng việc chữa bệnh liên quan đến cả cuộc đời của con, xin con đừng hành động theo cảm tính." Ánh mắt của Tống Dục Kiệt rơi xuống mắt cá chân cô giấu dưới lớp váy dài: "Bố đã nhờ vài người bạn làm bác sĩ khoa chỉnh hình xem qua hình chụp X quang bệnh tình trước đây của con, bọn họ đều thống nhất một ý kiến, khớp xương của con khôi phục rất tốt, hiện tại còn lại... Chắc hẳn chủ yếu là vấn đề đến từ mặt tổn thương tâm lý."
 
Ngón tay nắm balo của Tống Vãn Chi nhẹ nhàng giữ chặt: "Cho nên." Cô khẽ hỏi.
 

"Khi nào thì con có thời gian, bố muốn đưa con đi gặp người bạn bác sĩ kia của bố để xem bệnh." Tống Dục Kiệt dừng một chút, bổ sung: "Mặc dù chuyện này không phải do bố trực tiếp tạo ra, nhưng nếu như lúc trước bố không hề rời đi, mẹ con cũng không ở bên cạnh cái loại bại hoại kia thì sẽ không đến nông nỗi này. Bố cũng có trách nhiệm với vết thương của con, con đừng gánh nặng trong lòng."
 
"..."
 
Sau một lúc yên tĩnh trầm mặc thật lâu.
 
Tống Vãn Chi không biết hoàn hồn lại từ trong ký ức gì, cô khẽ cong môi dưới, nhưng ý cười không hề xuyên vào cặp mắt màu trà kia được.
 
"Ông cũng có khác gì với loại bại hoại kia đâu chứ."
 
Giọng nói mềm mại mang theo ý cười, nói xong cô gái lạnh lùng, khập khiễng bước đi, lưng eo mảnh mai cũng ưỡn thẳng hơn, đi một mạch ra ngoài chẳng quay đầu lại.
 
Chuông gió trên cửa dao động phát ra âm thanh thanh thuý.
 
Sau khi váy dài trắng lướt qua cửa, tiếng chuông gió càng lúc càng xa, biến thành tiếng dương cầm vờn quanh.
 
Tiếp tục bước ra khỏi cửa kính viền vàng được kéo ra đó chính là hai cái chân thon dài được bao bọc bởi chiếc quần cao bồi màu xanh denim cắt xén.
 
Đêm nay là tối chủ nhật.
 
Cô gái dừng chân bên ngoài phía sau lớp cửa kính đồ sộ kia trông như là ngựa xe như nước, đèn đuốc sáng rực giữa bóng đêm.
 
"Hoan nghênh hạ cố đến thăm."
 
Nhân viên phục vụ đứng trong hành lang được làm bằng đá cẩm thạch phủ hoa văn mở cửa ra, hơi cúi người với cô gái vừa bước vào.
 
"Xin chào." Tống Vãn Chi chần chừ một lúc, ấn mở điện thoại rồi đưa ra, để lộ ra thư mời điện tử ở bên trong: "Xin hỏi..."
 
"Cô muốn tham gia phòng họp lớp của trường trung học An Kiều được đặt trước đúng không?" Nhân viên phục vụ lướt nhìn nhanh qua một cái, liền mỉm cười thẳng người với Tống Vãn Chi: "Rẽ phải bên này là thang máy, bạn học của cô đã đặt trước phòng VIP ở tầng 19 đấy."
 
Đáy lòng Tống Vãn Chi thầm thở ra, nhẹ nhàng gật đầu: "Cảm ơn."
 
"Đừng khách sáo, cô đi thong thả."
 
Lời nói được dùng từ lễ phép theo thói quen.
 
Nhưng sau khi nhân viên phục vụ nhìn thấy bóng lưng đình trệ chướng ngại rõ ràng của cô gái, anh ấy vẫn lộ ra vẻ bất ngờ. Nhưng anh cũng nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm của mình sau đó quay người về phía chính diện.
 
Mái che của chiếc thang máy vắng vẻ được sơn màu vàng thẫm từ trong ra ngoài.
 
Đèn trần chiếu rọi xuống cửa thang và vách tường, sáng đến mức có thể soi gương, Tống Vãn Chi có thể thấy rõ bóng dáng của mình phản chiếu lên đấy.

 
Cô không ngờ đám bạn học trường trung học An Kiều tụ họp lại chọn một nơi chi phí đắt đỏ như thế này, cho dù nghĩ đến cũng chẳng có quần áo gì mà chuẩn bị. Thế là cô gái trong mặt kính vẫn vô cùng mộc mạc, bên trên mặc một chiếc áo dệt bằng vải mỏng màu trắng, một phần thân eo nhỏ gầy thu vào dưới quần dài màu xanh denim, nửa vạt áo khác được thắt một chiếc nơ bướm, móc bên hông hơi lệch về phía bên trái, ôm lấy vòng eo có đường cong xinh đẹp.
 
Lên một chút nữa, mái tóc đen nhánh mềm mại được cột lên đơn giản, rũ xuống sau lưng lộ ra lõm xương quai xanh tuyết trắng cùng với cái cổ thiên nga. Đường vòng cung nhỏ bé trơn trượt một mực kéo dài qua cằm cho đến tai cô gái. Có điều, đôi mắt trắng đen rõ ràng, sạch sẽ xinh đẹp nhất kia lại bị một cặp kính đen che khuất.
 
Toàn bộ thời trung học, Tống Vãn Chi đều mang dáng vẻ thế này.
 
Cô có thể nấp sau tròng kính cùng với khuôn phép học sinh ba tốt gò bó, rời xa tất cả mọi thứ không liên quan đến học tập khiến cô phân tâm. Thật ra không thể xem cô là học sinh ba tốt được, bởi vì quả thật cô không được coi như thích học tập lắm. Chỉ có một nguyên nhân duy nhất khiến cô đặt toàn bộ tâm tư trên vấn đề học tập ngoại trừ chút tâm tư thiếu nữ này là vì: Đối với cô mà nói, học tập là thứ mà cô có thể tiếp xúc được, là trao đổi công bằng nhất trên thế giới này. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Coco & Killian (LuvEva team) và được đăng duy nhất tại luvevaland.co. Nếu có thắc mắc gì xin nhắn về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé. 
 
Người nào đó có cái tên cô giấu dưới tận đáy lòng, đêm khuya nào cũng thì thầm qua đầu lưỡi một trăm lần cũng không đổi được cái gì, anh vẫn là người lạ không liên quan gì đến cô như cũ.
 
Nhưng viết xuống một trăm lần công thức hoặc tri thức thì cô sẽ chẳng quên.
 
Chỉ có bọn chúng mới trải thành thềm đá càng lúc càng cao cho cô.
 
Nếu như nói Tống Dục Kiệt từng giúp gì trong cuộc sống ở quá khứ của cô thì chắc điều lớn nhất chính là dạy cho cô một đạo lý: "Tình yêu không đáng tin, cuối cùng người không thể song hành rồi cũng sẽ bị ném bỏ."
 
Về phần Giang Tứ...
 
Tống Vãn Chi buông ánh mắt, vô thức nhìn về phía cái bóng mắt cá chân bên trái.
 
Trong cuộc đời, cô bị ép phải hiểu chuyện sớm, nghe lời, theo khuôn phép cũ yên tĩnh cứng nhắc lại chẳng có gì thú vị, có lẽ Giang Tứ là bí mật thanh xuân đáng nhớ duy nhất của cô nhỉ.
 
Thời niên thiếu đường hoàng bướng bỉnh lại phóng túng làm bậy là thứ mà cô có với bao nhiêu cũng chẳng tới. Thế là không có cách nào để quên, nó cứ lặng yên dần dần trở thành tình cảm không thể nén nổi. Cô giấu trong tận đáy lòng, chẳng muốn ai biết được.
 
Thang máy dừng lại.
 
Cô không rõ cảm giác mất trọng lượng hiện giờ là đến từ thang máy hay là từ tên của người nào đó. Tống Vãn Chi chỉ cảm thấy tim mình nhẹ rơi một nhịp.
 
"Leng keng."
 
Cửa thang máy mở ra.
 
Cô gái đứng trong cửa khẽ nâng mí mắt, vừa bước ra ngoài thang máy một bước, đột nhiên cô giật mình đứng giữa cửa thang máy.
 
Vách tường đối diện thang máy là nguyên một khối gạch đánh bóng được khắc hoa văn sơn thuỷ, mà một bóng dáng dừng ở giữa thang máy khiến mặt tường chia làm hai đoạn.
 
Bất kỳ ai cũng chẳng cảm thấy chướng mắt cả. Anh nghiêng sườn mặt anh tuấn sắc bén nói cười với người bên cạnh, hàng mi dài đen nhánh tuỳ ý chớp cũng có thể bày ra vài phần cảm giác lười biếng, hôm nay anh mặc một chiếc áo len đen mỏng, rộng rãi, bày ra khung xương thon dài cao ngất của cả cơ thể. Từ bên gáy nhô ra một đuôi gai đỏ nổi bật trên làn da trắng, đẹp đến chướng mắt cũng rất cổ.
 

Tống Vãn Chi không ngờ bóng người một giây trước còn đang trong đầu cô, một giây sau lại xuất hiện trước mặt.
 
Cô ngây người dưới sự chấn kinh quá độ, không phân rõ chân thực và hư ảo mà nhìn qua người kia.
 
Thẳng cho đến khi người kia hơi nâng đuôi mắt bày ra ánh mắt không thèm để ý, lướt qua cô, sau đó ngừng một hai giây, lại hạ con ngươi không thèm để ý xuống.
 
Bốn mắt nhìn nhau.
 
"Tống." Giang Tứ tản mạn dừng lại, dường như hồi ức qua đi, anh lại khàn giọng cười: "Tống Chi Tử?"
 
"..."
 
Bị ánh mắt rất có tính xâm lược của Giang Tứ nhìn chằm chằm, cuối cùng chút đắm chìm của Tống Vãn Chi cũng tiêu tán sạch sẽ.
 
Cô còn chưa kịp phản ứng với sự trêu cợt rõ ràng của anh thì đôi chân dài của người kia bước một bước, hơn đến gần trước mặt cô hơn.
 
Giang Tứ bước đến quá đột ngột.
 
Tống Vãn Chi không chút phòng bị nào mà mơ hồ, cô vô thức cúi đầu nhắm hai mắt lại, chỉ nghe thấy bên tai phịch một tiếng, hương bạc hà mát lạnh hoà với mùi thuốc lá thấm đầy cõi lòng của cô.
 
Trong khi nhắm mắt lờ mờ, Tống Vãn Chi phản ứng được gì đó, cô hơi ngẩng đầu liếc nhìn người bên cạnh một chút.
 
Cửa thang máy bị Giang Tứ nghiêng người ngăn cản không thể đóng lại, bất mãn hừ hừ mà lui về.
 
Vừa rồi Giang Tứ xém chút nữa khiến cô đụng vào ngực mình, lúc này cũng khó khăn đứng trước người cô. Anh không vội vã mở miệng mà chỉ chụp lấy cửa thang máy rồi cúi đầu, ánh mắt áp bách đến mắt cá chân cô dừng ở giữa cửa thang máy.
 
"... Không cần chân thì có thể tặng cho tôi, em đụng vào thang máy làm gì." Giang Tứ lui nửa bước, buông ánh mắt lộ ra vẻ lãnh cảm bức người hiếm thấy. Anh không biểu cảm nắm chặt cổ tay cô gái, kéo người vào giữa thang máy: "Chút nguyên lý cảm ứng của thang máy cũng không biết, em dựa vào đâu mà có dũng khí để báo danh vào khoa tự động hoá của Đại học S vậy?"
 
"..." Tống Vãn Chi chưa từng thấy anh hung dữ với người khác, ngây người hai giây mới hoàn hồn sau đó đỏ mặt cúi đầu: "Thật xin lỗi."
 
Đuôi mắt xinh đẹp tinh tế giấu sau tròng kính uể oải ảo ửng đỏ lên rồi rủ xuống. Sự phát cáu này đến bất ngờ ngoài dự kiến của một người.
 
Giang Tứ cũng quên buông cổ tay cô ra.
 
"Giang Tứ à, học Đại học năm ba rồi sao vẫn còn tính khí thế này vậy, cô gái nhỏ nhìn em đến ngây người đấy không phải là phản ứng bình thường hay sao, kẻ đầu sỏ em đây có gì đáng mà hung dữ với người ta?" Người đứng cạnh nói chuyện với Giang Tứ trước đó mở lời trêu đùa, cắt ngang sự yên tĩnh đến vi diệu này: "Cho dù em lấy công chuộc tội thì cũng không thể cứ thế mà nắm lấy cô gái nhỏ mà chiếm tiện nghi được."
 
"!"
 
Tống Vãn Chi bỗng nhiên hoàn hồn, cúi đầu, cô bối rối rút cổ tay từ trong tay Giang Tứ ra. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Coco & Killian (LuvEva team) và được đăng duy nhất tại luvevaland.co. Nếu có thắc mắc gì xin nhắn về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé. 
 
Sau đó cô cảm thấy như bị bỏng mà nắm chặt lấy cổ tay bị anh đụng vào, Tống Vãn Chi đỏ mặt lùi ra phía sau hai bước, kéo xa khoảng cách giữa hai người ra.
 
Lòng bàn tay bị đầy ngón tay tinh tế bóng loáng của cô gái lướt qua khiến anh cảm thấy vô cùng trống rỗng.
 
Giang Tứ chậm rãi tỉnh táo lại, gần như cắm tay vào trong túi áo: "Nhìn dáng vẻ cô ấy bị em chạm vào chỉ hận không thể quay về rửa ba trăm lần còn nhìn em đến mức ngây người sao."
 
"Hả?" Người đàn ông trung niên nghe được gì đó từ trong giọng nói, ngoài ý muốn hỏi: "Các em quen nhau sao?"
 

"Cùng khoá, bạn nhỏ năm nay mới vào Đại học S." Giang Tứ lười biếng hừ một tiếng bật cười: "Thấy em một lần thì tránh một lần."
 
"Tránh em? Cô gái nhỏ hiếm có như thế cũng không nhiều đâu nhé."
 
Giang Tứ không hề đáp lại, mắt càn rỡ liếc qua hai gò má trắng như tuyết nhuộm ửng đỏ của cô gái, lại ác ý bước lên phía trước một bước, anh cúi đầu hỏi: "Vừa rồi em định ra khỏi thang máy à?"
 
Tống Vãn Chi vô thức lắc đầu: "Tôi ấn sai rồi."
 
"Hả?"
 
"Tôi vốn muốn…" Tống Vãn Chi chột dạ nên giọng cũng càng nhẹ hơn: "Muốn đi lên lầu trên."
 
"..."
 
Giang Tứ khẽ nheo mắt lại.
 
Mặc dù vừa rồi anh có một chút khó chịu không thể hiểu nổi nhưng muốn ức hiếp bạn nhỏ thì cũng phải có nguyên tắc. Cũng không thể cưỡng ép người không liên quan đến cuộc tụ hội của bạn học An Kiều được.
 
Giang Tứ nhắm đôi mắt lại không nói tiếp nữa, chỉ khom người một cái về trước bên cạnh cô, nhấn nút thang máy lên lầu cho cô.
 
Động tác rút ngắn này chọc cho thần kinh Tống Vãn Chi trở nên căng thẳng, cô vô thức ngửa mặt ngước mắt, chỉ nhìn thấy yết hầu trên chiếc cổ thon dài rất gần của người kia.
 
Nó, đang chuyển động?
 
Tống Vãn Chi theo lẽ thường trống rỗng nhớ lại kết cấu của yết hầu trên sách sinh học, liền đối diện với đôi mắt không có dấu hiệu rủ xuống của Giang Tứ.
 
Tối như mực, mang theo một tính công kích khó tả nào đó: "... Nhìn cái gì."
 
Tống Vãn Chi cúi đầu: "Thật xin lỗi."
 
"Xùy."
 
Người kia bật cười một tiếng chẳng nghe rõ cảm xúc, lui vào trong thang máy: "Bằng không từ hôm nay trở đi, tôi gặp em thì tự giác nhượng bộ lui binh nha?"
 
"..."
 
Sắc mặt của Tống Vãn Chi trắng nhợt.
 
Cô muốn giải thích gì đó, nhưng còn chưa nghĩ ra phải nói thế nào, liền nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của người đàn ông trung niên đứng bên cạnh. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Coco & Killian (LuvEva team) và được đăng duy nhất tại luvevaland.co. Nếu có thắc mắc gì xin nhắn về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé. 
 
"Thầy nhớ ra rồi." Người đàn ông trung niên kia ngạc nhiên giơ tay lên: "Em là Tống Vãn Chi sao?"
 
Trong thang máy tĩnh lặng mấy giây.
 
Giang Tứ chậm rãi nghiêng người sang: "Thầy Lâm, thầy quen cô ấy sao?"