CHƯƠNG 29

“Phụt…”

Nhan Nhã Tịnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Cô còn tưởng rằng Lưu Thiên Hàn mắc phải chứng bệnh gì cực kỳ nghiêm trọng, nào ngờ lại là ghen tuông!

Lưu Thiên Hàn nổi máu ghen mà cũng không hay biết. Thật quá… ngây thơ chăng?

Cao Bắc Vinh cũng cảm thấy phấn khích. Lúc Lưu Thiên Hàn trở về, Cao Bắc Vinh có gọi anh ăn cơm nhưng anh nói mình ngực mình bị chua, không muốn ăn. Cao Bắc Vinh còn tưởng rằng anh bị bệnh gì đó khủng khiếp lắm. Cực khổ cả buổi trời, thì ra là ghen à!

Khóe môi Cao Bắc Vinh giật giật, anh ấy cũng muốn cười to thành tiếng nhưng sợ người nào đó sẽ dùng vũ lực quá mạnh đánh gãy luôn một chân còn lại của mình, nên đành phải nhịn cười đến mức cả người co rúm như bị rút gân.

Thấy sắc mặt tối sầm của Lưu Thiên Hàn, Nhan Nhã Tịnh sợ cô mà còn tiếp tục cười nữa sẽ khiến anh tức giận, cô vội bịt miệng lại: “Xin lỗi nhé anh Lưu, tôi không cố ý đâu. Tôi… cổ tôi hơi ngứa, không khống chế được.”

“Anh Lưu, anh không mắc bệnh gì cả. Có lẽ do anh thích người phụ nữ đó, phản ứng này của anh là đang ghen.”

Khóe miệng Nhan Nhã Tịnh ngày càng run rẩy, cô sợ mình kiềm chế không được sẽ lại bật cười khiến Lưu Thiên Hàn thẹn quá hóa giận. Cô thu dọn hòm thuốc, nhanh chóng bước ra khỏi biệt thự.

Đi xuống lầu, cuối cùng Nhan Nhã Tịnh cũng không kiềm chế được nữa mà phá lên cười.

Nhan Nhã Tịnh cười đến mức không cười được thêm nữa, người phụ nữ mà Lưu Thiên Hàn thích là Nhan Vũ Trúc sao? Anh và Nhan Vũ Trúc có vẻ rất thân thiết.

Nhan Nhã Tịnh ấn ngực mình, xem bệnh xong rồi bị lây nhiễm hay sao thế? Hình như ngực cô cũng chua chua thì phải…

Ghen tuông…

Trong đầu Lưu Thiên Hàn là một mớ hỗn loạn, biểu hiện ban nãy của anh hiển nhiên là đang ghen.

Sao có thể như thế được? Cô là người của Trung Văn, là mẹ của các con của Trung Văn mà.

Cao Bắc Vinh kìm nén khổ vô cùng, sau khi Nhan Nhã Tịnh rời đi thì cuối cùng anh ấy không thể kiểm chế được nữa, phá lên cười.

“Ha ha ha! Lưu Cửu, cậu đang hồi xuân đấy à!” Cao Bắc Vinh không sợ chết, lê cái chân gãy đến trước mặt Lưu Thiên Hàn: “Lưu Cửu, nói mau, nói mau, cậu nhìn trúng con gái nhà ai thế? Có muốn tôi lừa con người ta đem đến tận giường cậu không?”

“Câm miệng!” Lưu Thiên Hàn lạnh lùng ra lệnh.

Tình đầu chớm nở của Lưu Thiên Hàn còn lạ hơn cả cây sắt ra hoa. Cao Bắc Vinh tiếp tục không vâng lời, tiến về trước: “Lưu Cửu, chúng ta là anh em, cậu tiết lộ cho tôi một ít đi. Tôi đảm bảo sẽ không nói với bất kỳ người nào khác. Nói mau lên, người lọt vào mắt xanh của cậu là ai thế?”

“Cậu!” Giọng nói của Lưu Thiên Hàn lạnh lẽo như phát ra từ trên đỉnh núi băng, Cao Bắc Vinh không khỏi rùng mình.

Cao Bắc Vinh nghiến răng, cười gượng: “Thế thì thôi đi. Cậu không phải mẫu người mà tôi thích. Cơ thể này của cậu ôm cứng ngắc, cấn người gần chết! Tôi thích con gái trắng trẻo mềm mại hơn. Như bác sĩ Nhan ấy, chắc chắn ôm sẽ rất thoải mái!”