CHƯƠNG 33

Nhan Nhã Tịnh vốn đã choáng váng, sau khi bị sếp Bùi đập đầu thì lại càng mơ màng hỗn loạn hơn.

Cô biết đêm nay sếp Bùi sẽ không tha cho mình. Rất có khả năng là cô còn không thể còn sống sót rời khỏi gian phòng này, nhưng cho dù cô chết thì cũng sẽ không để tên đàn ông này sống khá khẩm!

Còn cả Nhan Thành Lâm và Nhan Vũ Trúc nữa…

Bọn họ đã quyết tâm muốn đẩy cô vào chỗ chết, cô cảm tạ bọn họ, cảm tạ bọn họ đã cắt đứt hoàn toàn chút quan hệ máu mủ cuối cùng giữa cô và họ!

Nhan Thành Lâm, Nhan Vũ Trúc, tốt nhất là các người nên cầu nguyện Nhan Nhã Tịnh tôi sẽ chết ở đây đi. Nếu không, chỉ cần tôi còn một hơi thở thì các người hại tôi một, tôi nhất định sẽ đòi lại nghìn lần vạn lần!

Cơ thể của Nhan Nhã Tịnh bị sếp Bùi quẳng xuống đất. Cô có thể cảm giác rõ ràng là có mảnh kiếng bể đâm vào trên lưng mình, máu me đầm đìa.

Cô đau đớn hít vào một hơi, muốn đứng dậy khỏi mặt đất, nhưng dù đã dùng sức nắm thật mạnh mép giường thì cũng không thể đứng dậy được.

“Con điếm thối, ông chơi chết mày! Chơi chết mày!”

Sếp Bùi chửi thề một tiếng, tát liên tục vào mặt Nhan Nhã Tịnh.

Cơ thể Nhan Nhã Tịnh vô cùng đau đớn nhưng cô vẫn quật cường hất cằm lên.

Cô sẽ không thừa nhận thất bại trước những người cố gắng đẩy cô vào vũng lầy ngàn đời không thể quay đầu lại này!

Cô âm thầm chộp lấy một mảnh thủy tinh, khi cái tát của sếp Bùi lại giáng tới, Nhan Nhã Tịnh gần như đã dùng hết toàn bộ sức bình sinh để đâm mảnh vỡ vào mặt đối phương.

“A a a! Mặt tôi!”

sếp Bùi đau đớn, mặt mày méo xệch biến dạng. Ông ta túm lấy Nhan Nhã Tịnh trên mặt đất đè xuống giường. Nhan Nhã Tịnh tưởng ông ta lại định đánh mình nhưng không ngờ ông ta lại đột ngột quay người lại đi tới đến một góc phòng.

Nhan Nhã Tịnh nắm lấy thành giường, khó khăn bước về phía trước. Cô nghĩ phải rời khỏi cái động quỷ này, chỉ cần cô đi ra ngoài là có thể được cứu. Thế nhưng, cô còn chưa kịp tới cửa thì đã bị sếp Bùi túm trở lại.

Cô biết càng những lúc như thế này thì càng không thể lộ ra vẻ rụt rè của mình, cô ngẩng đầu lạnh lùng nói gằn từng chữ: “Tốt nhất là ông nên để tôi rời khỏi đây! Nếu đêm nay tôi có chuyện gì không hay xảy ra thì ông cứ chờ mà ngồi tù bóc lịch!”

Cứ như thể Nhan Nhã Tịnh đã nói điều gì đó vô cùng nực cười, sếp Bùi không nhịn được mà cười phá lên: “Ha! Vào tù á hả? Trên tay tao có nhiều mạng người lắm, không phải tao vẫn còn khỏe mạnh đứng ở đây chơi chết mày à?”

sếp Bùi lau máu trên mặt, nhe răng cười gằn, ép Nhan Nhã Tịnh vào tường!

Người vừa gọi cho Nhan Nhã Tịnh là Cao Bắc Vinh.

Cao Bắc Vinh vốn muốn gọi để hóng chuyện, hỏi Nhan Nhã Tịnh cảm giác với Lưu Thiên Hàn là thế nào, không ngờ ngay sau khi điện thoại được kết nối thì lại nghe thấy giọng nói hoảng hốt của Nhan Nhã Tịnh.

“Cứu tôi!”

“Alo bác sĩ Nhan, chuyện gì xảy ra ở đó vậy?”

Nhan Nhã Tịnh không nói gì thêm. Sau đó, thứ truyền vào trong tai Cao Bắc Vinh là tiếng điện thoại đập ầm ầm trên mặt đất.