Sau đó hai người hàn huyên chút chuyện vặt trong cung, lại không khỏi nhắc đến cung nữ Lưu Hương Nhi đã chết.

Chung tài nhân đầu tiên là tán thưởng: “Vốn tưởng rằng nhị cô nương giỏi ăn nói thôi, không ngờ lại có bản lĩnh đến vậy, thực khiến cho tần thiếp khâm phục.”

Sau đó đổi giọng, dùng từ ngữ nhỏ nhẹ cẩn thận nói: “Nhưng theo tầm nhìn hạn hẹp của tần thiếp, nương nương không nên xen vào chuyện này.

Mạng của cung nhân đều rất rẻ mạt, ngay cả khi chết đi cũng không dấy lên một chút bọt nước nào.

Năm ngoái một cung nữ dưới trướng Mạnh tần nương nương vô ý làm bẩn xiêm y của Đức phi, Đức phi trước mặt mọi người thì rộng lượng tha thứ cho nàng ta, nhưng sang ngày thứ hai lại phát hiện thi thể của cung nữ đó ở trong giếng…

Rõ ràng Đức phi đã sai người dìm chết nàng ta, nhưng biết vậy thì cũng đâu làm được gì. Mạnh tần nương nương cũng không thể đòi lại công đạo cho nàng ta?

Cho dù Mạnh tần nương nương muốn làm vậy thì nàng ấy cũng nào có năng lực đối đầu với Đức phi quyền cao chức trọng?”

Nói tới đây, nàng ta thở dài, gương mặt tràn đầy lo lắng nói: “Trong cung rất dễ bứt dây động rừng, lỡ đâu hung thủ là các vị phi tần có địa vị cao kia, nương nương ra tay, cũng đồng nghĩa với việc người ném thể diện các nàng ấy xuống đất rồi giẫm nát, các nàng ấy sao có thể nuốt trôi cục tức này chứ?

Không thu được ích lợi gì, lại vô duyên vô cớ thu được một cái cây đầy kẻ địch mạnh, đây không phải là lỗ vốn rồi sao?”

Trang Minh Tâm kiên nhẫn nghe nàng ta nói hết, chưa từng xen ngang vào.

Tuy nàng không đồng tình với quan điểm của nàng ta lắm, nhưng xét về điểm xuất phát là vì lo nghĩ cho nàng, nên ý kiến này vẫn đáng được tôn trọng.

“Những chuyện tỷ tỷ nói, trước khi ra tay ta cũng có lo tới, nhưng trên cả những phân tích về lợi và hại kia, chung quy cũng không bằng hai chữ ‘lương tâm’.” Nàng mím môi cười.

Lời nói vô cùng kiêu ngạo: “Ta làm việc mà con người nên làm, chỉ mong không làm chuyện có lỗi với cái tâm của mình, trong mắt ta thể diện của người khác không quan trọng đến vậy.

Nếu hung thủ quả thật là người nào đó trong số bọn họ, bọn họ không tự coi lại chuyện mình quản thúc không nghiêm cung nhân dưới trướng nên mới xảy ra sai lầm lớn, ngược lại còn giận chó đánh mèo lên người của ta, làm vậy chỉ sợ cũng quá hồ đồ rồi.

Chúng ta không cần nói chuyện với mấy người hồ đồ.”

Thật ra đây chỉ là viện cớ, không liên quan gì nhiều đến việc hồ đồ hay không.

Nhóm cung phi cũng không hẳn sống hòa hợp với nhau, phàm có một người nhận được chút ân sủng, thì mấy người khác còn không phải đều nhìn chằm chằm mong người đó chết cho nhanh sao?

Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay thôi, cũng sẽ có người bám chặt vào chuyện này.

Trong cung có hung thủ giết người, nếu bị ban tội danh “Dưới trị không nghiêm”, không bị người bên ngoài nói móc hơn nửa năm mới là lạ.

Dù ngươi có thông minh đến cỡ nào, chỉ sợ cũng rất khó để không giận chó đánh mèo lên người Trang Minh Tâm vì đã tự ý xen vào chuyện người khác.

Chung tài nhân nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Thế gian này đúng là còn rất nhiều người hồ đồ.”

“Ta biết là tỷ tỷ muốn tốt cho ta, lòng ta đã hiểu rõ, tỷ tỷ cứ yên tâm.”

Tranh Minh Tâm không muốn tranh luận việc này với nàng nữa, dù sao cũng là do Dục Cảnh đế lật tẩy.

Là một hoàng đế trẻ tuổi đầy sinh lực, hơn ai hết hắn luôn sợ vẫn còn một hung thủ vô cùng tàn nhẫn đang nấp trong cung.

Nàng chuyển chủ đề, cười với Chung tài nhân rồi nói: “Tỷ tỷ tới thật đúng lúc, ở nhà bếp mới làm ra một món ăn mới, tên là bánh ngọt, hương vị cũng không đến nỗi khó ăn, chút nữa tỷ tỷ mang về nếm thử.”

Hôm nay nướng tổng cộng được ba cái bánh ngọt, Dục Cảnh đế chiếm mất một cái, một cái chia cho cung nhân ăn, cái còn lại đúng lúc tặng cho Chung tài nhân.

Ngừng một lát, nàng lại hào phóng hứa hẹn: “Nếu thích ăn, cứ sai người sang nói một tiếng, ta lại kêu người làm cho tỷ tỷ.”

Chung tài nhân vội vàng từ chối, sau đó vẫn nghĩ kế giúp nàng: “Vừa làm ra được món ăn mới, sao nương nương không thử dâng một phần cho hoàng thượng?

Hoàng thượng rất thích món lương bì lần trước nương nương làm, khiến một đám người ao ước, hiện tại phòng bếp ở các cung đều đang bận rộn tập trung nấu ra món ăn mới, nhưng món các nàng làm ra vẫn không bằng cái trước.”

Trang Minh Tâm cười nói: “Hôm nay Hoàng thượng ở Chung Túy cung nghỉ trưa mà, tất nhiên là đã dùng qua rồi, tỷ tỷ cứ cầm lấy đi.”

Chung tài nhân lập tức lộ ra nụ cười vui mừng, thay nàng bày mưu tính kế: “Hoàng thượng thích đồ ăn trong cung của nương nương, đây là chuyện tốt, nương nương nên nắm chắc cơ hội, sai người làm nhiều món ăn đa dạng mới mẻ một chút, như vậy cũng dễ níu giữ bước chân của Hoàng thượng.”

Còn lời ‘sớm ngày thị tẩm’ sợ sẽ làm tổn thương đến thể diện của Trang Minh Tâm, nên nàng ta “sáng suốt” không nói ra khỏi miệng.

Trang Minh Tâm chú tâm vào chuyện đồ ăn, chỉ vì thỏa mãn cái khát khao ăn uống của mình, không có chút liên quan nào đến chuyện níu giữ bước chân của Dục Cảnh đế.

Có quỷ mới dám níu giữ bước chân hắn!

Tất nhiên lời thật thì khó nghe, lúc trước nàng đã bị ăn thua thiệt ở chỗ Dục Cảnh đế, nên nàng chỉ nở nụ cười, không đáp lời.

*

Trong Dưỡng Tâm điện, Dục Cảnh đế không ăn trưa, phê duyệt được một nửa tấu chương, thì trong bụng đã đói đến không chịu được.

Nên đã sai Cao Xảo mang một nửa bánh ngọt còn thừa lại giữa trưa mang lên.

Ăn quả thì nhớ kẻ trồng cây, hắn bèn hỏi: “Uyển tần đã biết sai chưa? Chừng nào mới nhận sai rồi cầu xin trẫm tha thứ đây?”

Nếu nhận sai với thái độ thành khẩn và dâng lên một món ngon mĩ vị, hắn sẽ tạm thời cố gắng không lật thẻ bài của nàng.

Vẻ mặt Cao Xảo có chút kỳ quái, ông ta liếc nhìn nét mặt đắc ý của Dục Cảnh đế, do dự một lát, sau đó mới khó khăn đáp lại: “Uyển tần nương nương rất bận, chỉ sợ trong phút chốc không có thời gian rảnh để đến nhận sai cầu xin tha thứ với Hoàng thượng được.”

Dục Cảnh đế ăn một ngụm bánh ngọt suýt nữa bị nghẹn, hắn đặt thìa bạc xuống, đưa tay vỗ ngực thông khí.

Một lát sau, hắn tức giận nói: “Sắp bị biếm vào lãnh cung rồi, mà nàng ta còn có tâm tư bận bịu chuyện khác?”

Thấy Cao Xảo cứ ngượng ngùng không lên tiếng, hắn lạnh lùng hỏi: “Nói, rốt cuộc nàng ta đang bận chuyện gì?”

Cả người Cao Xảo run lên, một năm một mười trả lời: “Đầu tiên nương nương kêu người của Tượng Tác giám dỡ hết gạch đá trong sân sau hậu điện, bảo là muốn đổi thành vườn trồng rau.

Sau đó Chung tài nhân của Hàm Phúc cung đến bái kiến nương nương, nương nương trò chuyện với nàng ta rất vui vẻ, xưng hô tỷ tỷ thân thiết, còn chia một cái bánh ngọt cho nàng ta…”

“Rầm”, Dục Cảnh đế đập một cái lên bàn, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Trẫm mới ăn vài miếng bánh ngọt của nàng ta thôi mà nàng ta đã đau đớn không nguôi như da thịt mình bị cắt, vậy mà với ‘tỷ tỷ’ không có chút máu mủ nào lại hào phóng như thế, chẳng lẽ trẫm còn không quan trọng bằng một tài nhân nho nhỏ?”

Khi chửi ánh mắt có chút mơ màng, hắn nghi ngờ hỏi Cao Xảo: “Chung tài nhân là ai, sao trẫm không có chút ấn tượng gì?”

Trong cung tổng cộng cũng chỉ có khoảng hai mươi vị nương nương và tiểu chủ, chỉ nhiêu đó thôi mà đã không nhớ được, có thể thấy Hoàng thượng thật sự không để tâm tới nữ sắc.

Cao Xảo cũng không biết nên vui hay nên tiếc nuối nữa, ông ta oán thầm một câu, sau đó vội vàng trả lời: “Là tú nữ tiến cung vào năm Dục Cảnh thứ tư, hiện tại đang ở điện thờ phụ phía đông trong Hàm Phúc cung, vẫn chưa được thị tẩm.”

“Tiến cung vào năm Dục Cảnh thứ tư sao?” Dục Cảnh đế nhíu mày suy nghĩ một hồi, nhưng vẫn không có ấn tượng gì.

Hắn nghĩ có lẽ cũng chẳng phải là người xuất chúng gì.

Nhưng sao lại lọt vào tầm mắt của Trang Minh Tâm?

Người như Trang Minh Tâm, hắn hiểu rõ, là người kiêu căng tự cho mình có chút thông minh, tất nhiên sẽ không nhẫn nại xã giao với kẻ ngốc.

Hay vì cả hai đều chưa thị tẩm, nên đồng cảm với nhau?

“Truyền lời đến Kính Sự phòng, hôm nay ta sẽ lật thẻ bài của Chung tài nhân ở Hàm Phúc cung.”

Dục Cảnh đế cười một cách xảo quyệt, hắn ngược lại muốn xem thử chờ khi Chung tài nhân thị tẩm xong, Trang Minh Tâm liệu vẫn không có khúc mắc mà làm tỷ muội với nàng ta không!

Nghĩ đến đây, hắn lại phân phó cho Cao Xảo: “Kêu người lan truyền tin tức, nói trẫm thích ăn bánh ngọt, nhưng Uyển tần làm ra bánh ngọt lại chọc giận trẫm, ở chỗ Chung tài nhân có bánh ngọt do Uyển tần tặng, nên trẫm mới lật thẻ bài của nàng ta.”

Hay cho một chiêu ly gián!

Vì để khiến cho Uyển tần khó chịu, ngay cả thân thể của mình Hoàng thượng đồng ý bán đứng!

Này có được tính là “Tổn thương địch một ngàn, mà tự tổn thương mình tám trăm” không?

Cũng không đúng, đã là tú nữ được lưu lại thẻ bài thì tư sắc cũng không đến nỗi kém, Hoàng thượng triệu Chung tài nhân thị tẩm, cũng không tính là thiệt.

Nhưng so với Uyển tần tướng mạo mảnh mai khiến người ta yêu thương nhưng tính tình như hoa hồng gai khó dây dưa kia, thì vẫn kém một chút, cũng khó trách khiến Hoàng thượng dần dần để tâm như vậy.

Trong lòng Cao Xảo dập dờn sóng gió, nhưng trên mặt lại không chút biến sắc, nhanh chân ra ngoài sắp xếp người.

*

Chung tài nhân sau khi nhận được lời từ Kính Sự phòng truyền đến thì kinh hãi suýt nữa ngất xỉu, may mà có cung nữ Tiểu Lan bóp bóp nàng vài cái, mới ổn định được tâm trạng.

“Tiểu Lan, mau ban thưởng!”

Sau khi hồi phục lại tinh thần, nàng hô to Tiểu Lan thưởng bạc, sau đó lặng lẽ đá mắt với nàng ta.

Tiểu Lan hiểu rõ, nàng ta nịnh nọt thái giám ở Kính Sự phòng, nói lời lôi kéo không ít, lúc sau quay lại bẩm báo với Chung tài nhân: “Nghe nói buổi trưa Hoàng thượng ở chỗ Uyển tần Chung Túy cung ăn bánh ngọt, cảm thấy đồ ăn không tệ, nhưng không biết tại sao Uyển tần nương nương lại chọc giận Hoàng thượng…

Cũng không biết tại sao Hoàng thượng lại nghe được chuyện Uyển tần nương nương cho tiểu chủ bánh ngọt, bèn lật thẻ bài của tiểu chủ.”

Tiểu Lan là cung nữ tâm phúc, nói chuyện cũng không quá do dự, không sợ làm tổn thương đến thể diện của Chung tài nhân, nói thẳng: “Có lẽ là vì bánh ngọt trong tay tiểu chủ mà tới.”

Những mối nghi ngờ đã có lời giải đáp, Chung tài nhân lại thở phào một cái, lập tức nở nụ cười: “Ta đây được hưởng chút hào quang của Uyển tần nương nương rồi.”

“Hên là bánh ngọt còn chưa động vào, nếu không chỉ sợ sẽ chọc giận Hoàng thượng.” Tiểu Lan cũng thở phào một cái.

Nhưng sau đó lại lo lắng nói: “Uyển tần nương nương còn chưa thị tẩm, lại bị tiểu chủ đoạt trước, Uyển tần nương nương có thể vì chuyện này mà giận tiểu chủ không?”

Uyển tần nương nương là một người có bản lĩnh lớn, sau này tiểu chủ của nàng còn phải trông cậy nhiều vào Uyển tần nương nương, nếu vì chuyện này mà bị ghét bỏ, tiểu chủ có thể sẽ gặp khó khăn.

“Sẽ không đâu.” Giọng điệu của Chung tài nhân vô cùng chắc chắn, mặc dù lúc nàng ta còn là khuê nữ chưa tiếp xúc nhiều với Tranh Tĩnh Uyển, nhưng dựa vào cuộc trò chuyện vừa nãy, nàng ta cũng đã hiểu được phần nào tính cách của nàng.

Là một người rộng rãi và bao dung.

Sẽ không đến mức chỉ vì thần xui quỷ khiến bị tước đi cơ hội thị tẩm mà tức giận.

Nhưng cũng không biết nàng đã làm gì chọc giận đến Hoàng thượng, nàng ta không biết có nên hỏi tới hay không.

Nếu bởi vì chuyện khám nghiệm tử thi mà bất đồng với Hoàng thượng, nàng ta rảnh rỗi sẽ cố gắng khuyên nhủ một câu.

*

Dưới sự trợ giúp của Cao Xảo, tin tức Chung tài nhân được lật thẻ bài rất nhanh đã truyền tới Chung Túy cung.

Trần Ngọc Thấm ở điện thờ phụ phía đông tức giận đến nỗi ném bể một bình Ngọc Hồ Xuân được làm từ sứ Thanh Hoa.

Trình Hòa Mẫn ở điện thờ phụ phía tây đang thử y phục mới được một nửa đã mất hứng.

Còn Trang Minh Tâm ở chính điện thì không thèm để ý, chẳng những không để ý, mà trái lại còn vui thay cho Chung tài nhân.

Nàng cảm động nói với Quỳnh Phương: “Chung tỷ tỷ bị ghẻ lạnh ba năm, cuối cùng cũng được ngủ trên giường lò nóng rồi, cũng thật không dễ dàng gì.”

Quỳnh Phương thật sự không biết nên nói gì, bận rộn hơn nửa ngày trời, kết quả lại làm áo cưới cho người khác, người ta vui mừng nhảy nhót đi thị tẩm, còn nàng thì thê thê thảm thảm đi vào lãnh cung.

Đổi lại là người khác thì đã sớm tức chết rồi, nhưng Nhị cô nương lại không có chút so đo nào, bụng bự y hệt như phật Di Lặc tái thế.

Tuy biết có khuyên bảo cũng vô dụng, nhưng trên lưng còn gánh lấy trọng trách mà lão thái gia giao cho, nàng ta vẫn cố gắng hết sức khuyên một câu.

“Nương nương cũng đừng rộng lượng quá, ai biết được Chung tài nhân có phải là kiểu tiểu nhân muốn đem nương nương làm đá kê chân hay không chứ, tốt xấu gì cũng nên có chút đề phòng.”

Trang Minh Tâm nghiêng đầu liếc nàng ta một cái, rồi hừ một tiếng nói: “Ngay cả ngươi bổn cung cũng đề phòng, huống chi là người bên ngoài.”

Quỳnh Phương: “…”

Đúng là chủ tớ có khác biệt nhưng cũng đâu cần phải nói thẳng ra như vậy chứ.