Tin tức Dục Cảnh đề và Uyển tần đi cùng nhau tới trước, đừng nói Uông gia làm thế nào mà lại không biết gì, ngay chính An Ninh trưởng công chúa cũng chẳng hay biết gì.

Chính vì thế khi hắn tự xuống khỏi chiếc xe ngựa đầu bằng dừng bên ngoài cổng trong của Uông gia làm kinh động khá nhiều người.

“Tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Mọi người vội vàng tiến lên trên dập đầu hành lễ tại chỗ.

Không lâu sau, trưởng công chúa An Ninh  và phò mã Hàn Lân nhận được tin từ nội viện cũng vội vàng chạy tới.

Nếu đổi lại là ngày thường, trưởng công chúa An Ninh nhất định phải nói Dục Cảnh đế vài câu, cùng lúc đó sắp xếp người hộ tống hắn về cung.

Nhưng hiện giờ, bà chỉ toàn tâm toàn ý muốn xác nhận nguyên nhân cái chết của khuê nữ, không có lòng dạ quan tâm những khía cạnh khác.

Bà phân phó trưởng quan phủ Công chúa: “Chăm sóc hoàng thượng cho tốt” ròi đích thân dẫn Trang Minh Tâm đi tới trạch viện của quận chúa Ngọc Hinh và quận mã Uông Thừa Trạch ở đằng sau.

Dục Cảnh đế cũng không coi là ngang ngược, hắn chắp tay sau lưng ung dung tự tại bước theo.

*

Uông Thừa Trạch là trưởng tôn phòng lớn của Uông phủ, viện hắn ở ngay phía sau chính viện, là một tứ hợp viện vuông chành chạnh, gian chính diện 5 gian còn hai buồng đông tây mỗi buồng ba gian.

Trang Minh Tâm thuận miệng cảm khái một câu: “Nhà lớn thật, nhìn còn lớn hơn rất nhiều so với các viện ở nhà mẹ tần thiếp.”

Kinh thành tấc đất tấc vàng, một khu nhà kiểu thất tiến giá cao đến mấy trăm ngàn lượng.

Nhiều nhà chủ làm quan hàng đầu đến nay cũng chỉ mua được duy nhất một khu.

Đó là đã dựa vào của cải góp nhặt từ thời tổ tông.

Dẫu sao lượng người trong các đại gia tộc rất lớn, cứ cưới tang gả rồi đưa đi đón về, phí nhà đất không rẻ, số dư hàng năm cũng có hạn.

Thật ra ban đầu nàng cũng có ý tưởng kiếm tiền từ xà bông, thủy tinh và xi măng, cũng úp mở đề cập ý tưởng bằng miệng với tổ phụ rồi.

Chỉ có điều bị tổ phụ cản lại.

Nói bạc nhà mình đủ dùng, không cần phải đi đương đầu với sóng gió.

Dù sao ông cũng là thủ phụ nội các, mọi hành động đều khiến cho mọi người chú ý, ở trên còn có một cấp trên là hoàng đế nhìn mình chằm chằm, nhiều một chuyện chẳng bằng ít một chuyện.

Dù sao nàng bận bịu nghiệm thi tra án cả đêm lẫn ngày không tiêu tiền quá mức cũng không tiêu tốn quá nhiều thời gian nên cũng đành thôi.

An Ninh trưởng công chúa không yên lòng “ừ” một tiếng, cũng không mở miệng thêm câu nào nữa.

Cân nhắc đến tâm trạng của thân nhân người chết, Trang Minh Tâm cũng không tán gẫu nữa, đi thẳng vào trong viện.

Trong viện toàn là lụa trắng, nữ quyến ngồi đầy hai bên linh cữu, ai ai cũng làm ra dáng vẻ đau buồn muốn chết, trong linh đường được dựng lên ở phòng chính viện thỉnh thoảng cũng có tiếng khóc truyền tới.

Chuyện râu ria không nói, chuyện sau khi qua đời của quận chúa Ngọc Hinh vẫn được làm tương đối giữ thể diện.

Trang Minh Tâm lấy rương kiểm nghiệm cùng cái túi vải chuyên dùng để che mũi miệng từ trong tay Quỳnh Phương, nói với nàng: “Ngươi ở lại đây chờ bổn cung.”

“Nô tỳ đi theo để hầu hạ nương nương, sao có thể bỏ mặc nương nương không quan tâm?” Quỳnh Phương vội vàng nói lời phản đối.

Trang Minh Tâm hừ lạnh một tiếng rồi cười: “Ngươi đi theo cũng chẳng thể giúp được gì.

Quỳnh Phương không kiềm chế được nhớ lại chuyện xảy ra ở Ngự Hoa Viên, nhất thời không lên tiếng nữa.

Phải biết ngày hôm đó nàng ta nôn tới mức thần trí điên đảo, suýt nữa phun cả dịch mật ra ngoài, chẳng phải là càng giúp càng thêm phiền hay sao?

Trang Minh Tâm xách rương kiểm nghiệm rồi đi vào bên trong, nàng lại dừng bước chân, nói với An Ninh trưởng công chúa: “Trưởng công chúa điện hạ xin dừng bước.”

Tận mắt nhìn thấy khuê nữ của mình bị mổ bụng moi tim khoét phổi quả thực quá tàn nhẫn.

An Ninh trưởng công chúa vừa muốn mở miệng đã bị phò mã Hàn Lân kéo cánh tay lại, ông nói: “Nghe theo Uyển tần nương nương đi, chúng ta chờ ở đây.”

Nói xong ông nhìn về phía Trang Minh Tâm, chắp tay khom người khẩn thiết nói: “Xin Uyển tần nương nương cố gắng hết sức nhất định phải tra rõ chân tướng cái chết của tiểu nữ, Hàn mỗ ở đây cảm tạ trước.”

Trang Minh Tâm bận rộn lách mình, khó khăn nhận lễ, nói: “Phò mã đừng đa lễ, không cần làm như vậy đâu.”

Ngay sau đó nàng lại nói: “Xin trưởng công chúa và phò mã an tâm, trong phạm vi năng lực của bản thân, ta nhất định sẽ dốc toàn lực.”

Ngoài phạm vi năng lực nàng cũng chẳng có cách nào khác, dù sao nàng cũng không phải người vạn năng.

*

“Ra mắt Uyển tần nương nương, nương nương an khang cát tường.”

Thi thể của quận chúa Ngọc Hinh đã được dời từ linh đường tới gian phía Đông từ trước, lúc Trang Minh Tâm vào gian phía Đông chỉ thấy Vương bà mụ của Đại Lý Tự và Chu bà mụ của Hình bộ đồng loạt hành lễ với mình.

Chu bà mụ không giao thiệp nhiều với nàng, nhưng nàng cực kỳ quen thuộc với Vương bà mụ của Đại Lý Tự.

Lúc trước  nàng tự mình ra tay không ít lần, cũng đích thân dạy bà không ít kiến thức nghiệm thi căn bản.

Vương bà mụ lại là một người có trách nhiệm với công việc, hành lễ xong lập tức sáp tới gần, trên mặt là nụ cười tươi, bà nói: “Thứ cho lão bà tử mắt mù, trước kia hoàn toàn không phân biệt được nương nương với nhị cô nương, đúng là đáng đánh miệng.”

Vừa nói, bà thực sự khẽ đánh vào miệng mình một cái!”

Khóe miệng Trang Minh Tâm khẽ giật một cái, đúng là không nói thì thôi, Trang Tĩnh Uyển nói láo một câu thực sự giúp nàng không ít việc.

Nàng hừ một tiếng: “Nếu dễ dàng bị các ngươi nhận ra thì tỷ muội chúng ta cũng quá thất bại rồi.”

Ngay sau đó, nàng nghiêm trang hỏi Vương bà mụ: “Xác nhận là chết chìm?”

Vương bà mụ tuy không phân biệt được Uyển tần và Trang nhị cô nương nhưng đối với chuyện chính sự bận bịu lại chẳng hề qua loa chút nào.

Bà vội nói: “Toàn thân không có ngoại thương, chỗ miệng mũi có bọt, trong miệng có bùn cát, bên trong tròng mắt có chỗ xuất huyết, môi miệng tím bầm, móng tay đỏ tím, bụng phình chướng… Những dấu hiệu chết đuối điển hình này giống như nương nương và nhị cô nương từng dạy lão bà tử, lão bà tử vẫn còn nhớ, chắc chắn không sai.”

Chu bà mụ đứng bên cạnh không cam lòng bị Vương bà mụ chiếm thế thượng phong, vội vã chen miệng nói: “Lão thân cũng đã đối chiếu lại, quả đúng là như vậy.”

Trang Minh Tâm gật đầu một cái, đặt rương kiểm nghiệm lên chiếc bàn con, lấy đồ che mũi miệng và ba bộ bao tay trong túi vải ra.

Đưa cho Vương bà mụ, Chu bà mụ mỗi người một bộ.

Sau khi mặc bộ đồ kia xong xuôi, nàng đi tới bên giường gỗ đặt thi thể.

Thi thể nằm ngang trên giường gỗ, bởi vì sau khi chết chìm không lâu bị vớt lên, lúc này hiện tượng cương cứng lại một lần nữa xuất hiện ở đáy thi thể.

Trước hết, nàng lật mí mắt của nàng ta một cái, xác nhận trong mí mắt có chỗ xuất huyết, vừa cẩn thận kiểm tra thực hư bên trong miệng môi của nàng, xác nhận không có bất cứ tổn thương do ngoại lực.

Lấy công cụ từ trong rương kiểm nghiệm ra, lại cậy mở hai hàng răng đang khép lại của nàng ta, bên trong thực sự có bùn cát.

Lại kiểm tra cổ của nàng một lần, phát hiện cổ nàng ta cũng không có bất cứ dấu vết tổn thương do ngoại lực nào.

Sau đó lại kiểm tra ngón tay nàng, móng tay đúng là bầm tím.

Trang Minh Tâm nâng cánh tay nàng ta lên, ánh mắt di tới quan sát chỗ bên trong móng tay, lại dùng cái nhíp khua qua một lần.

Lòng Trang Minh Tâm khẽ chùng xuống.

Trên tay không có dấu vết cào bùn cát và bèo.

Nếu như bình thường, người chết chìm trong lúc hốt hoảng chân tay sẽ đạp loạn cố gắng hết sức để có thể túm được cái gì đấy.

Cho nên hơn phân nửa sẽ lưu lại dấu vết cào bùn đất và bèo.

Nhưng móng tay của quận chúa Ngọc Hinh lại sạch sẽ quá mức.

Loại chuyện như thế này kiếp trước nàng từng gặp phải, người chết bị đánh ngất xỉu rồi mới ném vào trong nước cho chết đuối.

Người sau khi ngất đi vẫn còn đang thở, đó cũng là lí do chỗ miệng mũi xuất hiện nấm và bọt, trong miệng, thậm chí còn cả trong khí quản đều có dấu vết của bèo và bùn cát.

Như vậy thì cũng đơn giản đi không ít.

Nàng kiểm tra toàn thân một lần trước, không có ngoại thương gây ra ngất xỉu.

Nếu không có thì lát nữa mổ dạ dày, nhìn bên trong dạ dày có dược vật gây ra hôn mê bất tỉnh hay không là được.

Lúc mổ bụng, tiện xác nhận xem phổi có sưng nước hay không, nhĩ thất của tim có đồng nhất màu sắc hay không.

Nếu làm xong xác nhận được suy đoán không lầm, vậy có thể đỡ bước mổ sọ xác nhận chỗ xương thái dương có đọng máu hay không.

Thật sự không có cưa mổ sọ chạy điện, phải dùng cưa sắt cưa từng chút từng chút một để mở nắp sọ, quả thực rất tốn sức.

Nói là làm, nàng lập tức đưa tay ra di chuyển thi thể, tỉ mỉ tra xét toàn bộ bên ngoài thi thể thêm một lần nữa, kể cả da đầu cũng dùng tay sờ tỉ mỉ.

Chính xác như lời Vương bà mụ, toàn thân không có ngoại thương.

Sau đó nàng lấy dao giải phẫu ra, rạch một đường chữ Y gọn gàng từ ngực tới bụng.

Bộ phận bên trong nhất thời lộ ra ngoài.

Chu bà mụ lần đầu thấy cảnh tượng như vậy hoảng sợ lùi lại liền ba bốn bước.

Vương bà mụ đã thấy rất nhiều lần lập tức ưỡn ngực, tự thấy kiêu ngạo từ tận trong thâm tâm mình.

Trang Minh Tâm không ngẩng đầu, căn bản không để ý tới những biểu cảm có hay không có của những người chung quanh.

Nàng kiểm tra dưới phổi trước, quả nhiên có hiện tượng sưng khí đặc trưng cho úng nước, bên ngoài có những chấm đỏ chết đuối, sờ có cảm giác hơi dinh dính.

Tim cũng lộ ra trạng thái bất đồng về màu sắc.

Sau khi mổ xong dạ dày, phát hiện bên trong tràn đầy nước.

Đến bước này đã có thể xác nhận quận chúa Ngọc Hinh chết do đuối nước.

Sau đó nàng lấy ngân châm thử một chút, ngân châm cũng không chuyển sang màu đen chứng tỏ bên trong không có độc vật lưu hành nhất trong thời cổ đại – thạch tín.

Chỉ có điều…

Nàng hít mũi một cái, dường như ngoài mùi rượu đang xông vào mũi còn ngửi thấy một ít mùi khác, chỉ có điều trong lúc nhất thời nàng không nhớ ra được đó rốt cuộc là cái gì.

Vì vậy nàng lấy đồ che miệng mũi xuống, kéo tới, chuẩn bị xong xuôi định ngửi một cái.

“Nàng lấy đồ che mũi miệng xuống làm gì?”

Chỗ cửa của gian Đông bất ngờ truyền tới một tiếng thét kinh hãi.

Người đi cùng với tiếng thét ấy là Dục Cảnh đế, hắn vừa định thúc giục nàng đeo đồ che miệng mũi lên tránh để mùi của thi thể làm ảnh hưởng, ánh mắt lại lia phải quận chúa Ngọc Hinh nằm trên giường, lồng ngực bị mổ phanh ra.

Hai mắt hắn đảo cái, toàn thân khẽ nhích sang bên rồi ngã xuống.

“Hoàng thượng!” Cao Xảo nhào người lên, muốn trực tiếp đỡ lấy hắn, nhưng người hắn ta gầy đét căn bản không thể đỡ nổi Dục Cảnh đế vừa cao vừa gầy.

Hai người chồng lên nhau như dính lưới bắt chim, đồng loạt ngã ngửa ra đất.

Trang Minh Tâm: “…”

Nàng ngu ngốc, thực sự.

Chỉ biết ngăn Quỳnh Phương và An Ninh trưởng công chúa lại quên mất ngăn tên con ghẻ Dục Cảnh đế mà.

Không do dự thêm chút nào nữa, nàng nhanh chóng bước chân qua đó, dùng hai tay vồ đúng lên trên bả vai của Dục Cảnh đế, lôi hắn dậy.

Sau đó nhanh chóng đẩy bọn họ ra ngoài gian phòng, miệng hô to: “Hộ giá.”

Bên ngoài binh hoang mã loạn một trận nhưng không có tiếng “tùm” truyền tới, hẳn là hắn chưa gục.

Đuổi “những người không có phận sự” đi xong, nàng lại quay về trước thi thể, xít tới thêm lần nữa.

Thức ăn chưa tiêu hóa hầu như không còn mùi vị gì, mùi của cồn trong rượu cùng với mùi nước trong hồ đã trải qua hơn nửa ngày lên men có thể tưởng tượng được nó tiêu hồn tới mức nào.

Giữa chỗ tiêu hồn này còn phải phân biệt mùi vị khiến nàng chú ý đặc biệt, thực sự tương đối khó khăn.

May là trong 16 năm quá khứ, mùi hương có thể khiến nàng chú ý đặc biệt không nhiều.

Vừa ngửi vừa lướt qua tiềm thức, khoảng hai khắc sau, linh quang trong đầu nàng chợt lóe, nàng đã có câu trả lời.

Đây là mùi phấn hoa mạn đà la.

Phấn hoa mạn đà la có rất nhiều tác dụng biến hóa khôn lường, dùng nhiều sẽ khiến người ta hôn mê, trong bột thuốc gây mê cổ đại có một vị thuốc chính là phấn hoa mạn đà la.

Trước ở Đại Lý Tự tra ra một vụ án dùng phấn hoa mạn đà la mà khéo léo qua mắt được, sau chuyện đó nàng cố ý tới tiệm thuốc mua một ít để về nghiên cứu một phen, định thử chế “thuốc nói thật”.

Ai ngờ còn chưa kịp hành động đã bị Trang Tĩnh Uyển gài bẫy phải nhập cung.