*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh




Thấy Lâm Mỹ Quyên khóc, Đồng Đồng cũng đau lòng mà khóc theo.





Tôn Hàn đứng cách đó vài mét, châm một điếu thuốc, không tiến lại gần.





Nhưng ngay lúc đó.



Advertisement






Vì Lâm Mỹ Quyên đột nhiên khóc rống lên nên đã thu hút rất nhiều sự chú ý.





“Đồng Đồng, con xin bố tha cho mẹ đi có được không? Nếu không, cả đời này, mẹ không thể gặp được con nữa”.





“Đồng Đồng, con mau đi xin bố đi, cầu xin bố đi con!”





Đột nhiên, vô số người đứng xung quanh bắt đầu chỉ trỏ Tôn Hàn, nhìn anh như một tên vô lương tâm vậy.






Advertisement



“Chắc là ly hôn rồi, tranh chấp tài sản nên người đàn ông kia muốn đuổi cùng giết tận đây mà!”





“Loại đàn ông gì thế không biết!”





“Đồ đểu cáng!”





Thấy Lâm Mỹ Quyên khóc như mưa, đa phần những người đi ngang qua đều cho rằng cô ta là bên bị hại.





Ánh mắt của Tôn Hàn càng ngày càng lạnh, dập điếu thuốc rồi đi tới: “Lâm Mỹ Quyên, cô có cần khốn nạn đến vậy không, lợi dụng cả con gái mình!”





Lâm Mỹ Quyên giả vờ nghe không hiểu, tiếp tục ra vẻ đau khổ đến tột cùng: “Tôn Hàn, tôi biết mình sai rồi, anh tha cho tôi đi. Tôi không muốn ngồi tù! Cầu xin anh, đừng để ông hai nhà họ Thẩm tới thu công ty và biệt thự. Tôn Hàn, tôi xin anh đấy!”





“Đồng Đồng, con mau cầu xin bố tha cho mẹ đi!”





Đồng Đồng chẳng hiểu chuyện gì nhưng nghe Lâm Mỹ Quyên nói vậy cũng vội vã chạy tới ôm lấy chân Tôn Minh, khóc nức nở.





“Bố, bố tha cho mẹ đi mà, bố…”





Lúc này, người qua đường mới dần dần cảm thấy có chút kỳ quái, có vẻ chuyện nhà của hai người này hơi phức tạp.





Tuy nhiên, vẫn có không ít người cho rằng người đàn ông này muốn đuổi cùng giết tận vợ mình, dùng đến cả thủ đoạn thương trường, đưa vợ vào tù để mưu cầu tài sản. Bọn họ không ngừng dị nghị.





Lâm Mỹ Quyên vừa khóc nức nở, vừa quan sát sắc mặt Tôn Hàn.





Nếu Tôn Hàn vẫn không mềm lòng, cô ta chỉ có thể lấy tin tức về con gái của Liễu Y Y ra như quân át chủ bài thôi.





Nhưng không đến đường cùng, cô ta không muốn dùng đến nó!





Đây là thủ đoạn cuối cùng cô ta dùng để đối phó Tôn Hàn.





“Bố, bố tha cho me đi mà. Đồng Đồng không muốn cả đời này không được gặp mẹ nữa…”





Thế giới của trẻ con luôn đơn giản.





Lâm Mỹ Quyên nói rằng chỉ cần Tôn Hàn tha cho cô ta thì Đồng Đồng sẽ được gặp lại mình, vậy nên cô bé mới cho rằng chỉ cần Tôn Hàn lên tiếng thì mẹ sẽ không rời xa mình.





Nhìn Đồng Đồng đang không ngừng nức nở, cuối cùng Tôn Hàn cũng mềm lòng, ôm cô bé vào lòng: “Đồng Đồng, chỉ cần con vui, chuyện gì bố cũng đồng ý”.





Sau đó, anh đưa mắt nhìn Lâm Mỹ Quyên.





“Lâm Mỹ Quyên, đây là lần cuối cùng!”








20220329054716-tamlinh247.jpg