Tôn Hàn không hề thấy ngại chút nào, anh nói tiếp: "Y Y muốn trải nghiệm cảm giác ngồi siêu xe, là bạn trai thì thế nào cũng phải thỏa mãn cô ấy chứ?"





Tất cả mọi người: "...."






Advertisement



Đúng là như vậy thật.





Thuê sao?





Đúng là đi thuê!





Đôi mắt Lưu Quân và Ôn Phương Phương tỏa ra ánh sáng lấp lánh.



Advertisement






Ôn Phương Phương bất chợt cười nhạo: "Liễu Y Y, bạn trai cậu vì cậu mà nhịn ăn nhịn mặc thuê một chiếc Aston Martin DBS, anh ta tốt với cậu thật đấy! Mọi người phải cẩn thận vào, đừng có làm hỏng chiếc xe này, nếu không e là không đền nổi đâu!"





Những người khác hoàn hồn lại, vẻ mặt họ vô cùng ghét bỏ.





"Đúng là chuộng hư vinh, để ngồi siêu xe mà lại bảo bạn trai đi thuê siêu xe về! Không ngờ Liễu Y Y lại là hạng người như vậy!"





"Lưu Quân năm đó không yêu đương với Liễu Y Y đúng là một quyết định vô cùng sáng suốt".





"Đúng đấy, bạn trai tháng lương chỉ có mấy nghìn tệ, để thỏa mãn lòng hư vinh mà bắt bạn trai phải thuê siêu xe tới đây, đúng là không biết cảm thông cho người ta!"





"Bạn trai? Tôi thấy chắc anh ta là lốp xe dự phòng của Liễu Y Y thôi! E là chỉ cần tên nhà giàu nào đó tùy tiện phất tay là cô ta sẽ vứt bỏ Tôn Hàn ngay".





Những bạn học này lật mặt rất nhanh, y hệt những con tắc kè hoa.





Lưu Quân quay lại rất tự tin, anh ta vênh váo tự đắc nhìn Tôn Hàn, khuyên bảo anh với giọng điệu của người từng trải: "Tôn Hàn à, sống phải thiết thực một chút. Cho dù anh có mặc long bào thì cũng không phải thái tử, dùng tiền lương mấy tháng thuê siêu xe một ngày cũng chỉ là hư vinh nhất thời, tự lừa bản thân mình mà thôi".





Sắc mặt Liễu Y Y tối sầm, cô tức giận trừng mắt nhìn Tôn Hàn, thầm nghĩ biết ngay là không nên tin tưởng anh.





Bây giờ Liễu Y Y đột nhiên cảm thấy, Tôn Hàn đưa cô đến vốn không hề có lòng tốt gì mà chỉ muốn cô mất mặt trước các bạn học.





Nhìn xem những người này đang nói cái gì đi, tức chết cô rồi!





Lúc Liễu Y Y đang định phản bác thì Tôn Hàn lại đưa mắt ra hiệu ngăn cô lại.





Tôn Hàn mỉm cười, nói: "Lưu Quân, đề nghị của anh cũng rất có lý, nhưng tôi có một thói quen hơi xấu, tôi muốn đưa cho Y Y những điều tốt đẹp nhất, dù kém một chút thôi cũng không được".





"Mọi người đã đến đủ chưa, hay là chúng ta đi lên trước đã rồi nói tiếp".





Lưu Quân và Ôn Phương Phương trao đổi ánh mắt, sau đó đưa mấy người lên tầng.





Sau khi đi vào phòng bao, thấy thiết kế xa hoa bên trong phòng bao của khách sạn Thiên Tế, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc, cảm thán liên tiếp.





"Wow, lần đầu tiên tôi đến khách sạn Thiên Tế ăn cơm đấy, đúng là xa hoa lộng lẫy!"





"Khách sạn Thiên Tế, quán bar Hoàng Triều, câu lạc bộ Quân Lâm có thể gọi là ba nơi tiêu xài cao cấp nhất thành phố Giang Châu, cậu nghĩ đó chỉ là nói suông thôi sao".





Có người không khỏi hỏi rằng: "Phương Phương, các cậu đặt bàn một buổi tối ở đây phải mất bao nhiêu tiền?"