*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh





Mặt Ôn Phương Phương co giật. Chu Lão Lục là nhân vật tầm cỡ bậc nào chứ, bố cô ta còn không móc nối được quan hệ thì sao cô ta có thể có số điện thoại?





Nhưng vì giữ thể diện mà cô ta vẫn cười, nói: "Tôi có số của chú Chu, nhưng lúc này thì sợ là chú Chu đang bận, tôi không tiện làm phiền".






Advertisement



Sảnh Chí Tôn đã đủ làm Tôn Hàn mất một đống tiền rồi, còn sảnh Đế Vương là nơi không thể nào với tới được, thế nên Ôn Phương Phương cũng không dám mơ mộng.





"Bận sao? Tôi lại muốn xem xem Chu Lão Lục bận đến mức nào".





Tôn Hàn đột nhiên làm một việc khiến Ôn Phương Phương và tất cả mọi người sững sờ.





Anh lấy điện thoại ra gọi điện, thậm chí còn gọi thẳng tên của ông lớn Chu Lão Lục.






Advertisement



Phải biết là những nhân vật tầm cỡ ở Giang Châu đều kính trọng gọi là ông sáu Chu, hoặc gọi là ông chủ Chu.





Người dám gọi thẳng tên chỉ đếm trên đầu ngón tay.





Tôn Hàn dám gọi thế sao?





Nhưng rất nhanh đầu dây bên kia đã nghe máy.





"Chu Lão Lục, tối nay sảnh Đế Vương có ai chưa?"





"Có người rồi sao?"





Tôn Hàn nhíu mày.





Ôn Phương Phương cảm thấy rằng Tôn Hàn đang làm màu, e là đang gọi bừa cho ai đó. Nghĩ cũng phải, Tôn Hàn sao có thể có số điện thoại của ông chủ Chu được.





Cô ta vẫn đang do dự có nên vạch trần không thì Tôn Hàn lại nói với đầu dây bên kia.





"Giờ không có ai rồi sao. Vậy được, ông giữ chỗ cho tôi, tôi có mấy người bạn muốn qua đó chơi".





"Phải rồi, lát nữa tôi không qua đó, ông phải tiếp đãi bạn tôi tử tế. Ngoài ra có một cô gái tên Ôn Phương Phương chắc chắn là ông quen, lát nữa sẽ gặp".





Cúp máy xong, Tôn Hàn cười híp mắt nhìn những người đang kinh hãi trong phòng bao.





"Đã đặt được sảnh Đế Vương cho mọi người rồi, hãy chơi thoải mái nhé, chi phí không thành vấn đề".





"Tôi và Y Y không đi đâu. Mọi người không biết đâu, cái đó của Y Y đến rồi, phải về nghỉ ngơi sớm".





Liễu Y Y: "...."





Cái đó của cô đến rồi?





Cô chỉ có thể thầm thốt lên một câu, Tôn Hàn, có cái đầu nhà anh ấy!





"Hiểu mà hiểu mà!"








20220330065914-tamlinh247.jpg