Uống hết hơn một nghìn tệ, chi tiêu thoải mái một lần cho sảng khoái!





Vấn đề là, chỗ rượu này hình như không chỉ một nghìn tệ.






vietwriter.vn



"Tôn Hàn à, chúng ta có thể đổi rượu khác được không?", Ngô Tuyết Phong nói ra rất khó khăn.





Cậu ta nghĩ Tôn Hàn vừa mới ra tù, làm sao có tiền được. Hơn nữa cậu ta đã chọn nơi này, thế nên cậu ta cũng đã chuẩn bị tâm lý để trả tiền.





Nhưng cũng phải đủ tiền để trả mới được!





"Đổi cái gì mà đổi, tối nay cậu hãy uống thật sảng khoái đi, những cái khác tôi sẽ phụ trách".






vietwriter.vn



Tôn Hàn tất nhiên nhận ra ngay Ngô Tuyết Phong đang lo lắng điều gì, thế nên liền vẫy tay gọi phục vụ tới.





"Thưa anh, anh cần gì?"





"Mật mã thẻ này là... Anh quẹt mười nghìn tệ trước, nhiều thì trả lại, thiếu thì tôi bù thêm sau". Tôn Hàn lấy thẻ ngân hàng ra để trên bàn để xóa tan sự kiêng dè của Ngô Tuyết Phong, sau đó anh nhìn cậu ta: "Chọn một loại đi chứ?"





"Vậy, vậy uống bia là được, uống bia mới tận hứng!"





"Vậy phiền anh dọn hai loại còn lại xuống!"





"Vâng thưa anh!". Phục vụ dọn rượu Tây và rượu vang xuống, đem thẻ ngân hàng đi. Sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì, phục vụ lại quay lại nói: "Phải rồi thưa hai anh, tôi thấy hai anh chỉ đi hai người, có cần tôi tìm vài cô gái xinh đẹp đến cho thêm phần sôi động không ạ?"





Phục vụ người bình thường đương nhiên sẽ không hỏi điều này, nhưng hai người này hiển nhiên là khách sộp không thiếu tiền, gọi vài em tiếp rượu tới cũng có thể tăng thêm tiền rượu.





"Ngô Tuyết Phong, cậu thấy sao? Không cần tiết kiệm tiền cho tôi đâu". Tôn Hàn thì sao cũng được, anh không có hứng thú đặc biệt với cái này, thế là liền hỏi ý kiến của Ngô Tuyết Phong.





"Không cần đâu, chúng ta nói chuyện đi".





Ngô Tuyết Phong do dự trong chốc lát, nhưng vẫn từ chối. Dù cho lúc này cậu ta đã thực sự cảm giác được, hình như Tôn Hàn đúng là một người không hề thiếu tiền.





"Vâng ạ, hai người cứ từ từ thưởng thức!"





Tôn Hàn vừa bật nắp bia vừa cười nói: "Nhìn cậu trông nhiều tâm sự thế, có chuyện gì vậy?"





"Uống bia đã rồi nói!"





Tâm trạng Ngô Tuyết Phong rất phức tạp, nhưng vẫn chưa muốn trút ra. Cậu ta cụng ly bia đã rót đầy ắp với ly của Tôn Hàn: "Tôi cạn đây, cậu thì tùy!"





Chai bia này là chai nhỏ, hai chai bia mới gần rót đầy một ly bia.





Mà Ngô Tuyết Phong uống một hơi cạn sạch.





Tôn Hàn nhếch miệng, cũng cạn theo.





Nói ra thì Tôn Hàn thấy hơi buồn cười, anh đang rảnh rỗi nên muốn tìm Ngô Tuyết Phong uống rượu, ai ngờ một Ngô Tuyết Phong luôn đem lại cho anh cảm giác cậu ta là một giáo viên chất phác thành thật, giờ đây lại đột nhiên nổi loạn.





Anh không khỏi hoài nghi, có phải anh đã lỡ hẹn một đống phiền phức ra đây không?





Nhưng có nhiều chuyện, đã đến rồi thì chỉ có thể chấp nhận.



Ngô Tuyết Phong cũng tới rồi, anh cũng không ngại uống với cậu ta để giải tỏa nỗi lòng.