"Hồi còn học cấp ba, cậu luôn sợ rắc rối. Nếu có chỗ nào đánh nhau thì cậu luôn là người trốn nhanh nhất. Nếu cậu thực sự dám làm như vậy thì tôi phải nhìn cậu bằng con mắt khác đấy!"





Ngô Tuyết Phong đỏ ngầu hai mắt, nhìn chằm chằm Tôn Hàn mà chẳng nói lời nào.



vietwriter.vn






Tôn Hàn bật cười, anh cũng không để ý, tiếp tục nói: "Nhưng khiến tôi nhìn cậu bằng con mắt khác thì đã làm sao? Tôi chẳng phải là gì đối với cậu, cậu sống có tốt hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Cho dù cậu có đi ngồi tù thì chắc tôi cũng chỉ buồn thương cho cậu một lúc, không phải, cùng lắm là một phút thôi".





"Sau một phút đó thì có lẽ tôi đã quên đi cậu là ai rồi. Thói đời này cũng như vậy đấy, người ta sẽ chẳng nghĩ rằng cậu làm một việc rất đáng mặt đàn ông rồi nhìn cậu bằng con mắt khác. Ngược lại, rất nhiều người quen của cậu sẽ cười nhạo cậu, chê cười cậu ngu".





"Tất nhiên, người nhà cậu nuôi nấng cậu không dễ dàng gì, có lẽ họ sẽ đau lòng vì cậu".





"Nhưng mà, nhưng mà tôi không nuốt trôi cục tức này được!"



vietwriter.vn






Ngô Tuyết Phong đã hiểu ý tốt của Tôn Hàn, nhưng trong lòng vẫn nghẹn một cục tức, mỗi khi nhớ đến cảnh bạn gái lên chiếc xe Mercedes đó là cậu ta sắp ngạt thở đến nơi.





"Có lẽ không chỉ vì bị lừa gạt về mặt tình cảm mà còn vì khoản nợ cậu đang phải gánh đúng không? Vì bạn gái cậu mà tiền trả góp xe và tiền trả góp nhà của cậu ít nhất cũng phải mấy trăm nghìn tệ, gần một triệu tệ rồi".





"Với chút tiền lương ít ỏi của cậu, đợi cậu trả xong thì chắc cũng đến hết đời rồi".





"Thế nên cậu cảm thấy, bạn gái phụ lòng cậu nên cậu không nhìn thấy tiền đồ và tương lai của mình nữa đúng không".





Tôn Hàn không hề nói bừa, hồi còn ở trong tù, lúc nào anh cũng trải qua cảm giác này.





Sáu năm khổ sở trong tù, Lâm Mỹ Quyên chưa từng đến thăm anh lấy một lần.





"Đúng!", Ngô Tuyết Phong dứt khoát thừa nhận.





"Một triệu tệ thực sự rất nhiều sao?", Tôn Hàn đột nhiên hỏi.





"Chẳng lẽ không nhiều sao?"





"Không nhiều".





Tôn Hàn im lặng một lúc, sao đó tháo chiếc đồng hồ trên tay ra quăng xuống bàn: "Một cấp dưới tặng đồng hồ này cho tôi, hãng Omega đấy".





"Ngày mai cậu tỉnh rượu thì cầm nó đến quán đồng hồ mà bán. Nếu như nó không giải quyết được vấn đề kinh tế của cậu bây giờ thì chúng ta không cần liên lạc nữa".





Thực ra anh cũng không định thay đổi cuộc sống của Ngô Tuyết Phong, nhưng vừa hay gặp dịp thế này thì giúp một tay.





Giống như anh đối xử với Trần Thanh Sương vậy, giúp Trần Thanh Sương thay đổi số phận chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay đối với anh.





Ngô Tuyết Phong kinh ngạc, nhưng cũng nửa tin nửa ngờ: "Cậu, cậu không đùa chứ?"





Tôn Hàn bật cười lộ ra hai hàm răng trắng: "Cậu nghĩ tôi đùa cậu làm gì hả Ngô Tuyết Phong!"





"Tối nay số bia mà chúng ta uống cũng phải tầm bảy tám nghìn tệ. Nếu như lát nữa cậu có hứng thú thì tôi còn có thể gọi cho cậu hai cô công chúa để cho cậu giải tỏa. Có lẽ chi phí cũng phải tầm hai mươi nghìn tệ, thậm chí năm sáu mươi nghìn tệ cũng là bình thường".





"Cậu thấy vẻ mặt tôi có đau lòng chút nào không?"



Đúng là không hề đau lòng thật!