"Ồ, bàn về đơn hàng à! Hay là thế này nhé, chúng ta ra quán bar rồi bàn bạc. Chỉ cần tôi vui vẻ thì tôi sẽ ký cho cô đơn hàng một triệu tệ, thế nào?"





Lúc nói chuyện, giám đốc Châu ghé sát vào người Liễu Y Y, muốn ngửi mùi hương trên người cô gái.






Advertisement



Liễu Y Y tránh đi theo bản năng: "Giám đốc Châu, xin ông hãy tự trọng!"





"Tự trọng sao? Xem ra cô Liễu không có ý định bàn bạc kỹ càng với tôi, vậy thì hôm khác bàn tiếp". Giám đốc Châu lập tức thay đổi sắc mặt, không cho cô bất cứ cơ hội nào.





Lúc này một người bước xuống chiếc xe BMW 5-Series, cười ha ha bước tới: "Ông Châu, tôi đến đón ông đi uống rượu đây. Ấy, đây không phải người đẹp bên cạnh Tôn Hàn sao, sao hả, Tôn Hàn bảo cô đến lấy lại hợp đồng à?"





Người này không phải ai khác mà chính là Vương Bách Xuyên đang xin nghỉ bệnh ở nhà. Nhưng lúc này vẻ mặt Vương Bách Xuyên chói sáng, chẳng hề có chút dáng vẻ bệnh tật.



Advertisement






Câu nói của hắn ta toàn là sự châm chọc.





Nhìn thấy Vương Bách Xuyên, vẻ mặt Liễu Y Y và Lý Nghệ đều rất khó coi.





"Ôi, Bách Xuyên này, cô gái này chính là cô chủ nhà họ Liễu vì vào công ty các cậu nên có quan hệ không rõ ràng với Tôn Hàn mà cậu nói sao? Giờ tôi mới biết đấy", giám đốc Châu cười nhạo.





"Sao hả, đừng nói là vì hợp đồng mà đến giao dịch cơ thể với ông đấy nhé? Giám đốc Châu là người ngay thẳng, không thể nào mắc lừa đúng không?", Vương Bách Xuyên cười càng tươi hơn.





Giám đốc Chu lời lẽ vô cùng ngay thẳng: "Tất nhiên là không, Châu Kỳ Hoa tôi đâu phải người như vậy".





"Ha ha, tôi biết là ông sẽ không làm thế đâu! Được rồi, ông lên xe trước đi, hôm nay tôi đã mời mấy ông bạn cũ để mọi người tụ họp!"





Thấy Châu Kỳ Hoa nói vậy Vương Bách Xuyên mới yên tâm. Sợ thì chỉ sợ Châu Kỳ Hoa bị hấp dẫn bởi sắc đẹp của Liễu Y Y.





Châu Kỳ Hoa đi lên xe BMW thì Vương Bách Xuyên mới quay người đánh giá Liễu Y Y mặt đang trắng bệch, giọng điệu không hề che giấu sự châm chọc: "Ông Châu là bạn bè nhiều năm của tôi, Tôn Hàn nếu muốn thuyết phục ông Châu ky hợp đồng của công ty bách hóa Near thì hãy về bảo anh ta xem lại bản thân mình đi, anh ta không có bản lĩnh đó!"





"Ôi trời, Liễu Y Y à, Tôn Hàn cút rồi thì chẳng ai bải vệ cô nữa đâu. Đến lúc đó thì cô phải suy nghĩ cho kỹ, nếu cô hầu hạ tôi tử tế thì không chừng tôi có thể giữ một vị trí trong công ty cho cô, ha ha ha..."





Sau khi đắc ý một hồi, Vương Bách Xuyên liền nghênh ngang rời đi.





Tôn Hàn chỉ là một tên cậu ấm mà cũng muốn đấu với hắn ta, đừng có mơ!





Ba ngày sau, không chỉ vị trí Tổng giám đốc sẽ thuộc về hắn ta mà cô gái xinh đẹp như Liễu Y Y cũng sẽ phải ngoan ngoãn cầu xin hắn ta.





Còn Tôn Hàn thì chỉ có thể chán nản cút về nhà ôm lấy mẹ mà khóc thôi!





"Chị Y Y, chị đừng tức giận, cùng lắm thì từ chức thôi!", Lý Nghệ an ủi cô.





Liễu Y Y bướng bỉnh gật đầu: "Cùng lắm thì lại về bán cá chứ chị không muốn nhìn thấy mặt tên Vương Bách Xuyên này!"





Ngày hôm sau.





Vừa đi làm Liễu Y Y đã đi vào văn phòng của Tôn Hàn, đập mạnh tài liệu chuẩn bị để bàn bạc với công ty bách hóa Near lên mặt bàn.





Cô nói với giọng vừa uất ức vừa tức giận: "Tôi không làm nữa, anh thích tìm ai thì đi mà tìm! Dù sao tôi cũng không làm nữa!"





Chiều hôm qua, những lời lẽ dơ bẩn mà Châu Kỳ Hoa và Vương Bách Xuyên nói với cô khiến cô vô cùng uất ức.