*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh
Tên Tôn Hàn này rõ ràng là đến để bàn về đơn hàng mùa thu hàng chục triệu tệ giữa hai công ty, Châu Kỳ Hoa để cho Tôn Hàn vào gặp Tổng giám đốc của công ty mình mới là lạ.





Ánh mắt Tôn Hàn vô cùng lạnh lẽo: "Ông chính là Châu Kỳ Hoa à?"






Advertisement



"Là tôi đấy, làm sao? Tổng giám đốc Tôn, tôi khuyên cậu nên từ bỏ đi, công ty bách hóa Near chúng tôi sẽ không hợp tác với tên ranh con miệng còn hôi sữa như cậu đâu. Trừ khi Vương Bách Xuyên đến bàn chuyện, còn không thì đừng hy vọng gì vào đơn hàng này nữa!"





Châu Kỳ Hoa vô cùng kiêu ngạo, hoàn toàn không coi Tôn Hàn ra gì.





Nói xong ông ta liền nhìn Liễu Y Y bằng ánh mắt dâm đãng: "Cô Liễu này, Tôn Hàn cũng chỉ là một tên nhà giàu mới nổi vô dụng, miệng hùm gan sứa mà thôi, đi theo cậu ta không có tương lai đâu. Hay là cô đi theo tôi đi, tôi bảo đảm cô sẽ không bao giờ thiếu túi xách, nước hoa hàng hiệu".





Vẻ mặt Liễu Y Y lạnh lùng: "Giám đốc Châu, đây là nơi đông người, mong ông hãy ăn nói tử tế!"






Advertisement



Châu Kỳ Hoa càng ngang ngược hơn: "Ha ha, ăn nói tử tế sao? Liễu Y Y, cô là người như thế nào bản thân cô tự biết rõ, thế mà còn giả vờ thanh cao với ông đây à. Ông đây nghe nói hết rồi, cô bò lên giường Tôn Hàn nên mới được vào công ty thời trang Sâm Uy".





"Liễu Y Y, hầu hạ ai mà không phải là hầu hạ chứ? Nếu muốn chọn thì cũng phải chọn ai có thực lực! Tên vô dụng như Tôn Hàn, đi theo cậu ta thì chỉ có chịu thiệt thôi chứ không được gì đâu!"





"Ông đây nói cho cô biết, Tôn Hàn không ngồi trên ghế Tổng giám đốc được mấy ngày nữa đâu, đến lúc đó cô chỉ có thể đi cầu xin ông đây thôi!"





Liễu Y Y nghe thấy những câu nói khó nghe như vậy, sắc mặt cô càng lúc càng trở nên khó coi, cô thầm hối hận tại sao lại cùng Tôn Hàn tới đây để tự rước nhục vào thân.





Lúc này Tôn Hàn nhìn Liễu Y Y: "Cô đã quên những gì hôm nay tôi dạy cô rồi sao?"





"Cái gì?"





Liễu Y Y không hiểu, nhưng cô đột nhiên nhớ rằng lúc ở công ty Tôn Hàn đã dặn dò cô, bị nói cái gì thì trực tiếp giáng một bạt tai.





Chẳng lẽ...





Bốp!





Liễu Y Y còn chưa kịp đoán thì một tiếng tát vang dội vang lên.





Tất cả mọi người đều nhìn về phía này. Họ thấy nửa bên mặt phải của Châu Kỳ Hoa đột nhiên sưng vù lên, năm dấu ngón tay đỏ bừng vô cùng rõ ràng.





Châu Kỳ Hoa đã hoàn hồn lại từ cơn đau, lửa giận xộc thẳng lên đầu ông ta: "Tôn Hàn, cậu dám đánh tôi à? Cậu không muốn sống nữa rồi đúng không, bảo vệ, bảo vệ đâu!"





Bốp, bốp!





Tôn Hàn lại giáng hai cái tát lên mặt ông ta, nói rất chậm rãi: "Đối với loại người như ông thì đánh ông đã là giữ thể diện cho ông lắm rồi. Thực ra tôi còn sợ làm bẩn tay tôi đấy. Ăn nói toàn những lời lẽ dơ bẩn, công ty bách hóa Near sao có thể để loại người như ông làm giám đốc bộ phận thu mua chứ?"





Còn đánh tiếp sao?!!





Tất cả những người có mặt đều vô cùng sợ hãi.





Lúc này bảo vệ cũng đã xông vào vây xung quanh bọn họ.








20220330142910-tamlinh247.jpg