Ngoài cổng ngăn trở chàng Tiêu,khóc ca uống rượu -Trong hẻm đuổi theo người đẹp,huynh muội thành thù

Vài hôm sau, vào ngày hai mươi chín tháng giêng, người Bắc Kinh nói "Tết cũng qua rồi, năm cũng cũ rồi". Tháng ấy là tháng thiếu, mai là mồng một tháng hai, hôm sau nữa là ngày Rồng ngóc đầu. Vị Lưu thái thái Thái Tương Muội ngụ trong đại viện Hoa viên tuy bị trúng một mũi tên vào bắp chân nhưng vẫn hớn ha hớn hở, vui vui vẻ vẻ, tươi tươi tắn tắn qua hội đèn lồng năm mới.

Nàng cùng lão thái thái mẹ Đắc Lộc và Đắc Lộc tẩu, Nhị tẩu nhà họ Lý, Tam thẩm nhà họ Trương, cô nương nhà họ Mã đánh bài Thoa hồ liên tiếp hơn hai mươi ngày, thắng được khá tiền, so với việc đi dây biểu diễn còn nhiều hơn.

Đồng thời Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo chồng nàng đánh bạc ở ngoài cũng thắng được không ít. Nàng rất sung sướng, mua bức tranh Tết "Thằng nhỏ mập mò cá" dán trong phòng. Nàng hy vọng năm nay sinh được một thằng nhỏ mập mạp đầu to tai lớn, nàng cũng không muốn dời nhà. Vả lại lão thái thái mẹ Đắc Lộc hiện đối xử với nàng rất tốt, còn muốn nhận nàng làm con gái nuôi nữa!

Nhưng buổi sáng trước ngày hôm ấy, Lưu Thái Bảo chồng nàng thấy vết thương ở bắp chân nàng đã lành hẳn, lại đưa cho nàng một sợi dây, nàng theo lối cũ nhảy điệu Bát tiên mừng thọ, kế y nói:

"Ta nói nhé, ờ! Ngày mai chúng ta phải làm việc chính thôi, ngày mai mua chút ít lễ vật, trước tiên tới Cổ Lâu Tây thăm Ngọc tiểu thư. Năm ngoái chẳng phải cô ta đã nói từ nay trở đi cô cũng nên tới phủ đệ cô ta chơi sao ? Vậy chúng ta cứ nhân đó chèo kéo cô ta. Ta cũng không phải muốn lấy lòng Ngọc Phủ, tìm một chức sai sử ở nha môn Đề đốc, mối thù một mũi tên này chúng ta không trả cũng được. Chỉ là chuyện gia gia chết ở Thổ thành thì chúng ta đừng quên. Tới phủ đệ của cô ta quen dần rồi, phải dò xét rõ ràng về Bích nhãn hồ ly và con hồ ly nhỏ kia không đối đầu với chúng ta, chúng ta cũng đừng động thủ mà chuốc khổ vào thân. Nhưng tuy đánh không lại, Lưu Thái Bảo ta cũng còn biết dùng trí để lừa. Vạn nhất mà đặt tiền trúng, con hồ ly nhỏ sập bẫy, chúng ta gỡ lại được chuyện mất mặt năm rồi! Cô nói sao nào? Ngày mai cô chịu khó một lần, bắt cho được con hồ ly nhỏ, chúng ta uy trấn cửu thành, cô xem lúc ấy sẽ có bao nhiêu tiêu điếm mời ta giúp đỡ, bao nhiêu phủ đệ mời ta tới dạy quyền ? Đến tháng năm, cô sẽ mặc quần thêu, anh đào, dâu, chà là thì chúng ta đóng giỏ bán!". Thái Tương Muội nói:

"Ngươi muốn ta theo ngươi kiếm cái ăn mặc à? Được thôi, đừng nói nữa, ngày mai ta đi là được! Ngươi cho rằng chỉ có ngươi nhớ, còn ta thì quên hết cái chết của cha ta à?", nàng cầm chiếc khăn tay lụa mới chấm chấm nước mắt.

Hôm sau, ngày hai mươi chín, buổi trưa Lưu Thái Bảo ra phố mua lễ vật, là hai cân bánh Phúc thọ, một bao trà Long tỉnh, một giỏ quất Phúc Kiến, nửa cân mứt táo. Buổi chiều, Thái Tương Muội trang điểm xong, búi tóc kiểu Bàn long thật khéo, đội một cái khăn hồng lăng, đeo nữ trang, mặc một chiếc áo đoạn thêu hoa, đi một đôi hài Kim phượng hoàng cong vút, tay đeo nhẫn vàng, trước ngực giắt một cái khăn tay lụa hồng, còn có một cái hà bao bằng đoạn màu hoa sen. Soi gương ngắm vuốt, lại mất thêm nữa ngày. Lưu Thái Bảo thuê một chiếc xe trên phố về, đặt lễ vật lên, Thái Tương Muội tha tha thướt thướt ra cửa. Đại cô nương nhà họ Mã ở Nhai phường bên cạnh đang mua hoa trước cổng, nhìn thấy Tương Muội thì cung kính cười hỏi:

"Lưu nhị tẩu người đi đâu vậy?". Thái Tương Muội nói:

"Không phải ! Ta tới Cổ Lâu Tây thăm Ngọc Tam tiểu thư".

Lưu Thái Bảo nói:

"Lên xe mau đi". Tương Muội bước lên bậc thang lên xe, Lưu Thái Bảo cũng nhảy lên càng xe, không buông rèm xe xuống, xa phu cất bậc thang rồi đánh lừa chạy đi. Không bao lâu đã tới Cổ Lâu, Lưu Thái Bảo lại nhảy xuống xe, nói:

"Ta chờ cô ở đây, một mình cô vào thôi! Gặp cô ta ...".

Thái Tương Muội nói:

"Ngươi khỏi phải dặn ta nữa", xe lại lăn bánh về phía tây.

Đến trước gò cao ở Ngọc Phủ, Thái Tương Muội bảo dừng xe. Nàng bước xuống xe, cầm bốn giỏ lễ vật tha thướt đi lên. Cổng lớn Ngọc Phủ đang có bốn người đầy tớ ngồi, trong đó một người vừa thấy Thái Tương Muội vội hoảng sợ nhìn đồng bạn nói:

"Tới rồi! Cô gái bàn chân nhỏ đi dây lại tới rồi! Lạ thật, cô ta lại còn mang lễ vật". Lúc ấy bốn người nhất tề đứng lên khỏi ghế, nhìn chằm chằm vào bộ quần áo lộng lẫy của Thái Tương Muội. Thái Tương Muội bước tới gần chắp tay chào nói:

"Các ngươi báo giùm một tiếng, ta họ Lưu, ở Hoa Viên Đại viện, ta tới ra mắt thái thái và tiểu thư trong này!", nói xong bước vào lan can cổng lớn giao lễ vật cho mấy người kia, họ đều không dám đưa tay ra nhận. Một người lại cung cung kính kính nói:

"Lưu thái thái, xin người chờ một lúc, chúng tôi vào hỏi một câu vì thái thái và tiểu thư đều đang bị bệnh". Thái Tương Muội kinh ngạc nói:

"Đều bị bệnh à? Thế thì ta lại càng phải vào mau để thăm". Người đầy tớ lại cản nàng lại, nói:

"Người cứ chờ ở đây một lúc, thái thái và tiểu thư chúng tôi vì bị bệnh nên đã lâu không tiếp khách! Chúng tôi vào bẩm trước một tiếng, sau đó sẽ ra mời thái thái!". Nói xong một người vội vàng chạy vào trong viện.

Thái Tương Muội đặt mấy giỏ lễ vật lên ghế, đứng trò chuyện với ba người đầy tớ. Ba người đều cung cung kính kính trả lời, nhưng đồng thời đều liếc liếc Thái Tương Muội, đều có chút ngây ngất. Lúc ấy bênh trong có hai bộc phụ và a hoàn Tú Hương đi ra, họ thấy Thái Tương Muội đều nhất tề thỉnh an. Tú Hương bước lên nói:

"Vì thái thái và tiểu thư đều bị hoảng sợ thành bệnh, ở trong phòng dưỡng thần, nên không thể tiếp kiến tất cả khách khứa. Tiểu thư biết Lưu thái thái tới, còn mang theo lễ vật, nên sai chúng tôi nói :

Cảm ơn Lưu thái thái, lễ vật quả thậ không dám nhận. Lưu thái thái đi xe tới phải không ?

Nếu không có xe, chúng tôi sẽ sai người đưa người về. Qua vài hôm, tiểu thư đỡ bệnh rồi, nhất định sẽ tới phủ thăm người". Thái Tương Muội sửng sốt tỏ vẻ không vui nói:

"Các ngươi thấy đấy, ta từ rất xa tới đây!". Tú Hương nói:

"Quả thật là dưỡng thần ở trong phòng, không thể tiếp khách, vì hôm hội đèn lồng thái thái đưa tiểu thư đi xem đèn, buổi tối trở về bọn cướp trên phố lại gây náo loạn một chút nên hai mẹ con đều mắc bệnh, đã vài hôm rồi. Theo lời phu nhân nói, là gặp chút kinh tà". Thái Tương Muội ngẩn ra thở dài nói:

"Người ta không muốn gặp ta, còn lễ vật cũng không dám nhận à? Số lễ vật này quá nhỏ, đây chẳng qua chỉ là biểu thị chút lòng của ta thôi, vì phu nhân và tiểu thư đều đối xử với ta rất tốt. Lần trước nếu không phải chính miệng tiểu thư nói bảo ta trở đi có thời gian cứ tới chỗ cô ta nói chuyện, thì lần này ta cũng không dám tới. Ta đã biết loại người như ta không đáng bước vào cổng cao nhà lớn!". Tú Hương vội nói:

"Không phải thế đâu! Mấy hôm trước tiểu thư của chúng tôi còn hỏi mà, người nói :

Vị Lưu thái thái ấy sao không tới? Không biết vết thương ở bắp chân đã lành chưa, rất là nhớ người. Nhưng hiện đúng là bị bệnh, hôm qua Thiếu phu nhân của Khâu phủ cũng không gặp được!". Thái Tương Muội cắn cắn môi nửa ngày mới nói:

"Ta cũng không thể xông bừa vào, số lễ vật này ta cũng không thể cầm về! Các ngươi nói với tiểu thư, đừng nghi ngờ ta. Hôm nay ta là thành tâm tới thăm phu nhân và tiểu thư, không có chuyện gì khác, cũng không phải chuột vàng tặng gà chúc Tết, chẳng có ý hay!". Hai người bộc phụ đều cười nói:

"Lưu thái thái nói thế, lễ vật người không thể cầm về, vậy thì chúng ta cứ lớn gan thu nhận, quay vào bẩm báo lại với thái thái và tiểu thư!".

Tú Hương trừng mắt nhìn hai người bộc phụ. Thái Tương Muội không còn cách nào khác, bất kể thế nào hôm nay nàng cũng không gặp được Ngọc Kiều Long, chỉ còn cách quay người chép miệng nói:

"Ta thật không ngờ hôm nay lại phí một chuyến đi!". Hai người bộc phụ đưa nàng ra khỏi cổng, đều xin lỗi nói:

"Thật xin lỗi Lưu thái thái! Đợi tiểu thư của chúng tôi khỏi bệnh, chắc chắn sẽ tới thăm người!".

Thái Tương Muội cũng không nói, tha thướt xuống gò, người đánh xe đã để sẵn bậc thang, Thái Tương Muội lên xe. Hai người bộc phụ đứng trên gò cùng nói:

"Lưu thái thái, cám ơn nhiều!". Thái Tương Muội nói:

"Các ngươi nói lại với tiểu thư, vài hôm nữa ta sẽ tới thăm!". Nói xong gật đầu bảo xe đi, lại thấy ở hàng rào phía nam cách đó không xa có một người đứng.

Người ấy cực kỳ khôi ngô anh tuấn, khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc áo dài hẹp bằng đoạn xanh, vai lót nhung đen, đội một chiếc mũ nhỏ, ăn mặc rất sang trọng nhưng đôi mắt lại có vẻ gian tà, không ngừng nhìn nàng từ đầu tới chân.

Thái Tương Muội tức tối mắng qua rèm xe:

"Con thỏ kia, nhìn cái gì ? Chưa thấy bà nội ngươi à?", người bên ngoài nghe thấy nhưng không nói gì.

Thái Tương Muội buông rèm xe xuống, bảo phu xe đi nhanh hơn nhưng người kia lại đi theo,lại hỏi phu xe:

"Mẹ của người trong xe họ gì thế?". Thái Tương Muội tức tối chồm ra cửa sổ mắng:

"Con thỏ kia! Ngươi quản được họ của ta à? Còn hỏi mẹ ta nữa, đồ thỏ mù!". Người bên ngoài cũng nổi giận, lớn tiếng nói "Con đàn bà nhà ngươi đừng chửi người, lão gia hỏi tới ngươi là nâng cao ngươi, yêu thích ngươi đấy!". Thái Tương Muội tức giận nói:

"Hỗn láo!", rồi mở rèm bảo phu xe dừng lại, người kia lại cười nhạt một tiếng, lầm bầm chửi mấy câu rồi bỏ đi.

Lúc ấy Lưu Thái Bảo đã vội tới, thấy vợ đang giật roi của phu xe định đánh người, y vội cản lại, hỏi:

"Chuyện gì thế?". Thái Tương Muội chỉ tay nói:

"Là gã kia, con thỏ kia, y trên ghẹo ta, y hỏi mẹ ta họ gì, ngươi nói có làm người ta tức giận không?". Lưu Thái Bảo trợn mắt nhìn theo lưng người kia hồi lâu, người phu xe cười nói "Có lẽ đó là thằng điên, Lưu nhị gia và thái thái đừng gặp y là được!". Lưu Thái Bảo lại hỏi vợ:

"Cô gặp Ngọc Kiều Long không?". Thái Tương Muội nói:

"Không gặp ai cả, Ngọc thái thái và tiểu thư đều bị bệnh, không tiếp khách. Nói suốt nửa ngày họ mới nhận lễ vật của chúng ta, vừa xuống gò của Ngọc Phủ thì gặp phải con thỏ kia".

Lưu Thái Bảo khuyên vợ trở lên xe, bảo phu xe đi mau, y lại tức giận đuổi theo người kia, chỉ thấy người kia sãi chân đi tới trước Cổ Lâu, nguyên ở cạnh đường có một người mặt đen, trên mặt có hai vết đao chém đang giữ cương một con ngựa Thanh lưu lớn màu đỏ và một con ngựa Thanh thông đứng chờ. Thiếu niên khôi ngô kia cầm cương nhảy lên con ngựa đỏ, quay đầu nhìn một cái. Lưu Thái Bảo bèn sấn tới căm tức hỏi:

"Bằng hữu ngươi khoan đi đã, mới rồi ngươi theo vợ ta hỏi những gì vậy?". Người kia mỉm cười nói:

"Ta thấy cô ta từ đầu tới chân cũng dễ coi, mới hỏi hỏi cô ta ...". Lưu Thái Bảo lúc ấy khí uất trào lên cổ, nói:

"Tiểu tử, ngươi tới Bắc Kinh cũng nên mở to mắt ra, nữ quyến của Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo mà ngươi cũng dám chọc ghẹo à? ... Tiểu tử !", rồi vọt tới định chụp người trên ngựa, không ngờ chưa chụp trúng người kia đã giật cương phóng đi. Người mặt có vết sẹo phía sau phóng ngựa Thanh thông lướt qua, thuận tay quất một roi vào cổ Lưu Thái Bảo. Lưu Thái Bảo mắng lớn, hết sức đuổi theo, nhưng hai người nhất tề hố hố cười rộ, thúc ngựa phóng về hướng nam. Lưu Thái Bảo vốn định năm nay ra mặt cho có thể diện, không ngờ lần đầu ra đường, vợ thì bị trêu chọc, y lại bị mối nhục này, y quả thật tức điên lên, giẫm chân chửi lớn, nói:

"Tiểu tử giỏi lắm, hai người các ngươi hôm nay không trốn khỏi kinh thành đâu. Hôm nay ta mà tìm không ra hang ổ của các ngươi, không đánh các ngươi một trận thì thái gia không phải là Nhất đóa liên hoa!".

Lúc bấy giờ trên đường có rất nhiều người đều xúm lại. Lưu Thái Bảo đứng giữa đám đông vỗ ngực xưng tên. Chợt có người tới, kéo vai Lưu Thái Bảo nói "Lưu nhị gia, ở đây ta có con lừa nhỏ cho ngươi mượn, ngươi đuổi theo hai con ngựa ấy được không?". Lưu Thái Bảo nhìn qua thì đó là một gã lưu manh bản địa tên Hoa bột Đào Cửu, bèn nói:

"Được! Dắt mau lại đây". Hoa bột Đào Cửu chạy đi dắt lừa, ở đó Lưu Thái Bảo lại tức giận nói:

"Chỉ cần đuổi kịp hai thằng tiểu tử ấy, Lưu thái gia quyết không tha chúng! Mấy hôm nay ta vì ăn Tết ở nhà, không muốn rỗi hơi, bây giờ thì không nói thế được! không những bọn ta phải đánh nhau với hai gã ấy, mà còn phải tính sổ món nợ năm ngoái nữa. Các vị biết chuyện Bích nhãn hồ ly không? Bích nhãn hồ ly là bị huynh đệ trừ khử, nhưng con hồ ly nhỏ kia vẫn ẩn núp ở kinh sư, huynh đệ sớm tối gì cũng bắt được nó, dắt ra cho chư vị xem hình thù nó ra sao!". Nói tới đó lại hạ giọng:

"Lưu Thái Bảo ta nếu không phải là nể mặt Ngọc Chính đường thì đã sớm phá được vụ án này rồi".

Người chung quanh vừa nghe Lưu Thái Bảo lôi Ngọc Chính đường ra đều có vẻ sợ tai vách mạch rừng, có người liếc Lưu Thái Bảo nói khẽ:

"Lưu nhị gia, người nói chuyện trên đường phải lưu ý một chút, nếu không gây ra chuyện gì lại không hay". Lưu Thái Bảo lại cười khẽ lắc đầu nói:

"Không sao, Ngọc đại nhân có giao tình với ta, mới rồi ta đưa lễ vật tới y đã thu nhận toàn bộ!". Lúc ấy Hoa bột Đào Cửu dắt một con lừa tới, lại hạ giọng nói với người đội mũ Kim biên ấy mấy hôm nay thường qua lại trước cổng Ngọc Phủ, gã mặt có sẹo thì dắt hai con ngựa chờ y trước Cổ Lâu giống như đợi ai trong Ngọc Phủ ra vậy. Biết đâu chuyện này với vụ án con hồ ly kia có ...". Lưu Thái Bảo vội xua tay nói:

"Lão huynh đệ, xin ngươi giữ kín cho! Ta không cần nhìn tới chỗ đó, ta cũng không cần dùng hai thằng tiểu tử này để hả giận, huynh đệ, xin chào!", nói xong Lưu Thái Bảo nhảy lên con lừa, chắp tay hướng về mọi người một cái rồi vung roi vút vút phóng đi.

Thật ra lúc bấy giờ hai con ngựa kia đã mất hút, nhưng Lưu Thái Bảo căn bản cũng không muốn đuổi theo. Y tới thẳng Toàn Hưng tiêu điếm ở phố Chợ Than. Lúc ấy biểu huynh y là Thần thương Dương Kiện Đường đã về Diên Khánh thăm nhà, Lưu Thái Bảo tới đó lại càng tùy tùy tiện tiện, y bèn dắt bọn Trừng nhãn Tiết Bát, Oai đầu Bành Cửu, Hoa ngưu nhi Lý Thành, Phả thoái Kim cương Cao Dũng và Thiết lạc đà Lương Thất hôm trước bị thương đến nay đã lành, y kể lại chuyện mới rồi, kế nói:

"Người ấy khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, vóc dáng gần giống Ngũ trảo ưng Tôn đại ca, nhưng thân thể to lớn hơn, dáng vẻ rất dễ nhìn, so với anh em ta thì đẹp trai hơn gấp mấy lần. Râu ria cạo rất sạch sẽ, mặc áo đoạn xanh hẹp, trên vai lót nhung, đội mũ nhỏ bằng đoạn xanh, là mũ Kim biên, phảng phất như cố ý làm ra vẻ giàu có. Có điều con ngựa đỏ của y là ngựa Đại Y Lê, các anh em đều ít thấy qua, có thể y từ nơi khác tới. Giọng y giống người Hà Nam, không biết các vị gần đây có gặp người lạ nào như thế ở các khách điếm và tiêu điếm không". Bọn Trừng nhãn Tiết Bát ngẫm nghĩ suốt nửa ngày, đều nói:

"Không để ý thấy ai như vậy". Phả cước Kim cương Cao Dũng lại nói:

"Hiện rất ít người đội mũ Kim biên, chỉ cầm tìm ra cái mũ là tìm được người". Hoa ngưu nhi Lý Thành nói:

"Người giàu có như y không thể không tới Đường tử, tối nay chúng ta tới Bát Đại Hồ đồng có thể tìm ra y. Nhưng vạn nhất lầm người cũng không hay, phải hẹn với Lưu nhị gia xin phép tẩu phu nhân hai ngày, mỗi tối theo bọn tôi tới Nam thành một lần, có thể tìm ra người ấy. Để làm chuyện chính, chắc tẩu phu nhân cũng không chửi anh là bậy bạ". Lưu Thái Bảo cười một tiếng, nói:

"Ta vào thành một lúc, quả là để báo cho vợ ta biết, sau đó ta mới có thể tới Nam thành ở lại năm ngày, không tìm ra được lai lịch của thằng tiểu tử này thì không vào thành!". Lúc ấy mọi người cười rộ, lại nói chuyện phiếm một lúc, Lưu Thái Bảo mới đi. Y không những về nhà nói lại với Thái Tương Muội, mà còn tới Đông thành Tây thành và Bắc thành dặn dò bạn bè nghe ngóng tin tức của người đội mũ Kim biên.

Buổi tối y thay quần áo sang trọng tới Nam thành, cùng bọn Hoa ngưu nhi Lý Thành tới nơi kỹ viện tụ tập ở Bát Đại Hồ đồng tìm người kia.

Lúc ấy ở Bát Đại Hồ đồng vô cùng náo nhiệt, Hàn gia Bảo Hoa ban là nổi tiếng nhất, nghe nói mấy năm trước lúc danh hiệp Lý Mộ Bạch trú ngụ ở kinh, thường tới đó chơi bời. Ở đó có danh kỹ Thúy Tiêm từng cùng Lý Mộ Bạch trải qua một câu chuyện hay, đến nay vẫn có nhiều người kể lại. Ngoài Bảo Hoa ban còn có Kim Phượng ban, Ngọc Hương ban, Hồng Lâm viện, Ỷ La lâu vân vân, đều là tàng hương trữ phấn, người đẹp như mây. Mỗi tối các phú thương đại cổ đều tới đó cưỡi ngựa tìm vui. Có điều nhà Thanh có lệ, phàm người đang làm quan thì nhất thiết không cho đặt chân tới kỹ viện, nhưng một số người làm nha lại, chức vụ tuy nhỏ nhưng kiếm được nhiều tiền, họ ra vào chỗ ấy không hề úy kỵ.

Hôm ấy trong các kỹ viện nổi tiếng lại có một vị "Đại gia" mới tới, người này ăn mặc sang trọng, có lúc còn mang hài quan, tựa hồ là một vị sư gia trong nha môn nào đó, vung tiền như rác, không ai hào phóng bằng y. Chỉ là y tính nết thất thường, làm quen với một cô nương ở Ngọc Hương ban, trò chuyện vài câu lại qua Hồng Lâm viện đối diện, ra khỏi Hồng Lâm viện lại tới Ngọc Hương ban, gặp cô nương vừa chọn lại làm ra vẻ không quen, lại muốn chọn người khác, như thế theo quy củ của kỹ viện quyết không thể được, nhưng y rất chịu bỏ tiền ra, lại rất ương ngạnh không nói lý lẽ, có lúc đám người làm trong kỹ viện cũng phải tìm cách xoa dịu để không gây ra chuyện. May là người này từ khi uống trà không để mất thời giờ, y chỉ nói chuyện với kỹ nữ vài câu là đi, đúng là cưỡi ngựa xem hoa. Có lúc ra khỏi kỹ viện hạng nhất lại vào kỹ viện hạng ba, nên người này mấy hôm nay là một quái nhân nơi kỹ viện.

Bọn Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo, Hoa ngưu nhi Lý Thành giả làm khách chơi vào Hồ đồng tìm gái, hôm đầu nghe nói có quái nhân ấy, hôm sau đã gặp được. Chỗ gặp nhau là trong Ỷ La lâu ở Yên Chi Hồ đồng. Lưu Thái Bảo thấy rõ người kia bước vào, y cũng kéo Hoa ngưu nhi Lý Thành, Trừng nhãn Tiết Bát, Oai đầu Bành Cửu vào. Ba vị tiểu đầu này tuy cùng đều là ma vương trong làng chơi, thường lui tới Bát Đại Hồ đồng, nhưng trước nay chỉ vào các kỹ viện hạng bét. Ngôi Ỷ La lâu này ngoài cửa trang trí rất mới lạ, gạch lát trên tường đều chạm khắc hoa điểu, đèn lồng hai bên cổng chiếu sáng như ban ngày, trước cổng có mấy chiếc xe lớn đổ lại, người ra vào ngoài toàn quần là áo lượt. Trong bốn người bọn họ ngoài Lưu Thái Bảo mặc áo bông bằng the Tây Dương màu xanh, lưng giắt khăn tay thêu hoa, còn ra vẻ một chút, thì ba người còn lại người nào cũng ăn mặc quê mùa, áo thì cả cúc cũng không có, chỉ dùng một chiếc thắt lưng buộc lại, như vậy để tiện cởi áo ra đánh nhau. Hoa ngưu nhi Lý Thành mặt đầy vẻ nghiện ngập, Trừng nhãn Tiết Bát thì không dám trừng mắt, vả lại còn luôn luôn ngậm miệng. Oai đầu Bành Cửu thì đầu tóc quả thật rất khó coi, bốn tên cạo trọc bóng loáng, con ruồi đậu lên cũng phải trượt ngã, ở giữa lại có một bím tóc nhỏ buông xuống như dây thừng, đầu sợi thừng buộc một đồng tiền bằng đồng. Họ cũng biết mình không xứng đáng bước vào Ban tử, nhưng bị Lưu Thái Bảo kéo vào, lại nói "Sợ cái gì? Các anh em là người qua lại giang hồ lâu năm thì còn chỗ nào mà không bước vào? Chẳng lẽ chỗ tiêu tiền cũng không dám bước vào à?". Hoa ngưu nhi Lý Thành đỏ mặt nói:

"Không hay đâu, bọn ta ăn mặc khó coi quá!". Lưu Thái Bảo vênh vang nói:

"Có cái gì mà khó coi? Có tiền là dễ coi tất! Chúng ta tới đây là để phá án, nếu các ngươi quay về thay quần áo thì gian tặc đã chạy mất rồi!". Y vừa nói vừa đẩy cửa bước vào. Bọn giữ cửa thấy họ từ y phục tới thái độ đều có vẻ khác thường, lại nghe họ nói tới đây là để phá án gì đó, ai cũng có chút sợ sệt.

Lúc ấy Lưu Thái Bảo ngang nhiên phân phó Trừng nhãn Tiết Bát đi tuần trong viện, y chọn một kỹ nữ tên Xuân Oanh, dắt Lý Thành, Bành Cửu vào phòng uống trà. Phòng của cô nương Xuân Oanh này tuy vật dùng đều bằng gỗ du sơn đen, nhưng trần thiết cực kỳ hoa lệ, chiếc giường bằng gỗ trầm hương trắng muốt cùng chiếc bàn phấn có tấm gương hình mặt trăng bóng loáng. Oai đầu Bành Cửu không dám tới trước tấm gương nhìn bím tóc nhỏ của y. Cô nương Xuân Oanh lại không hề làm ra vẻ danh kỹ, ăn mặc lộng lẫy, người rất xinh đẹp, lại có chút phong thái của tiểu thư mệnh phụ. Nàng ân cần mời thuốc rót trà, Lý Thành và Bành Cửu đều ngồi đứng không yên, Lưu Thái Bảo thì thái độ lại rất ung dung, y tay cầm chén trà, miệng hỏi:

"Xuân Oanh cô nương, mới rồi ta thấy một vị đại gia giàu có đội chiếc mũ Kim biên màu xanh vào đây, là khách của phòng nào vậy?". Cô nương Xuân Oanh xinh đẹp đứng dưới ngọn đèn bên cạnh tấm gương bèn chỉ chỉ lên trên đầu, nói:

"Đó là khách trong phòng của Tố Nga trên lầu, họ La. Tố Nga kết nghĩa chị em với tôi, cô ta nói người ấy vung tiền không hề tính toán, chỉ là tính nết thất thường, y tới một lần rồi tới lần nữa thì không nhận người quen cũ, lại chọn người khác". Lưu Thái Bảo nhìn Lý Thành một cái, hạ giọng nói:

"Các ngươi nhớ kỹ cho ta! Người ấy họ La". Lại nói:

"Hai người các ngươi ngồi ở đây một lúc, ta ra ngoài rửa tay".

Oai đầu Bành Cửu vốn ngoài cái bím tóc nhỏ có treo đồng tiền thì không mang theo một đồng, nên y sợ Lưu Thái Bảo chơi xấu, bắt y ở lại đó làm con tin. Lưu Thái Bảo vừa bước một chân ra khỏi cửa, y đã ra theo. Lưu Thái Bảo trợn mắt nói:

"Lão Cửu! Đừng sợ sợ sệt sệt như thế, hôm nay chúng ta tới đây là để tiêu tiền, ngươi cũng không phải là đứa trẻ con sáu bảy tuổi về nhà bà ngoại mà phải rụt rè !". Oai đầu Bành Cửu không ngừng lắc lắc cái bím tóc nhỏ có treo đồng tiền của y, nói:

"Ta cũng phải đi rửa tay!". Lưu Thái Bảo xô y trở vào phòng, lại hạ giọng nói:

"Đã thấy đại công sắp cáo thành, ngươi đừng sốt ruột, cứ ở đây cho vui!". Y xô Oai đầu Bành Cửu vào rồi bước ra, Trừng nhãn Tiết Bát đứng ở viện suốt nửa ngày liền bước qua hạ giọng nói:

"Ta nghe ngóng rất rõ, gã ấy đang là khách trong phòng Tố Nga trên lầu". Lưu Thái Bảo nói:

"Ta còn hỏi được rõ ràng hơn ngươi, mau lên bắt thằng đầy tớ ấy cho ta!". Trừng nhãn Tiết Bát vội quay đi. Ở đó Lưu Thái Bảo đứng giữa sân, ánh đèn chiếu lên y, rất nhiều tôi tớ trong kỹ viện đều sán lại gần. Y cởi cái khăn lau mồ hôi ra buộc lên nẹp áo, quấn bím tóc lên đầu, xắn xắn tay áo, chân đứng hình chữ đinh, chỉ chờ người họ La đội mũ Kim biên kia xuống lầu là y sẽ sấn tới đánh. Trong các phòng đều có ánh đèn lay động, tiếng cười nói khe khẽ vang lên, Lưu Thái Bảo đứng ở giữa viện một lúc, Oai đầu Bành Cửu lại từ trong phòng thò đầu ra gọi y. Lúc ấy lại nghe tiếng đàn ông trên lầu cao giọng hát, Lưu Thái Bảo vội xua xua tay về phía Bành Cửu, nghiêng tai lắng nghe tiếng hát trên lầu.

Y nghe không rõ lắm, vì đây không phải là điệu Bang tử xoang, lại không phải là Nhị hoàng mà hơi giống Côn khúc, chỉ nghe văng vẳng lời hát như sau " ... Cha gặp bất hạnh mẹ tự tử; Con côi may được họ hàng thương; Nhà ta gia thế người đều biết; Duy có anh em chẳng tỏ tường; Tên ta là Hổ em tên Báo ...".

Lưu Thái Bảo thầm cười nhạt, nói "Hổ báo gì tới đây thì Lưu Thái Bảo ta hôm nay cũng phải thi triển thân thủ hổ báo". Y bất kể người hát là ai, chỉ cất giọng the thé kêu một tiếng "Hay quá!", kế lại nói "Hay thật đấy!". Hai tên người làm bước tới thỉnh an y, nói:

"Đại gia! Mời người vào phòng ngồi!". Lưu Thái Bảo lắc đầu nói:

"Không, ta cũng ở đây ca hát! Còn y hát mà ta khen hay thì cũng không ai ngăn cản ta được! Y lên tiếng trước mặt cô nương, ta cũng diễn trò!".

Lúc ấy rất nhiều rèm cửa trong các tổ thơm đều mở ra, trên lan can trên lầu có rất nhiều người đổ ra, hoa hồng liễu lục, giọng oanh tiếng én đều nhân ánh đèn nhìn xuống phía y. Lưu Thái Bảo vênh mặt lên lầu vẫy tay nói:

"Các cô nương, hãy mời vị vừa hát tiêu khiển thêm một lúc. Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo ta xông pha khắp núi nam biển bắc, vẫn chưa nghe thấy điệu Bang tử xoang nào kỳ lạ như vậy. Vị kia tiêu khiển xong rồi, ta phải mời một người bạn đội mũ Kim biên diễn trò mãi võ với ta".

Nói tới đó, nghe trên lầu có tiếng người quát vang như sấm "Hỗn láo!". Lưu Thái Bảo nhìn kỹ, thấy một kỹ nữ mặc quần hồng đứng cạnh một đại hán, người này lúc ấy tuy chưa đội mũ Kim biên, nhưng chính là người họ La. Lưu Thái Bảo bèn hô hô cười rộ nói:

"Được! Lưu đại gia tới đây tốn tiền chính là để tìm ngươi, hoa danh của ngươi là gì!". Người trên lầu không hiểu "Hoa danh" là gì, chỉ vỗ ngực nói:

"Ta tên La Tiểu Hổ!". Lại giận dữ nói:

"Ngươi có gan lên lầu không?". Lưu Thái Bảo hô hô cười rộ, nói:

"Có gì mà không dám? Nếu sợ ngươi thì Lưu thái gia ta đã không phải nghĩ trăm phương ngàn kế để tìm ngươi.

Hôm trước ở Cổ Lâu ta đã muốn đánh nhau với ngươi, nhưng ngươi cưỡi ngựa chạy mất. Hôm nay ngươi có cưỡi sư tử ta cũng lôi ngươi xuống!". Nói xong vuốt vuốt áo, nắn nắn cánh tay, chứng tỏ là không có binh khí, chỉ đánh nhau bằng quyền cước. Y từng bước từng bước tiến lên thang, khiến tất cả kỹ nữ trên lầu sợ hãi kêu ầm lên. Vì La Tiểu Hổ rất khỏe mạnh, người khác đều không ai cản trở được nên Lưu Thái Bảo vừa lên lầu, mọi người đều hoảng sợ tránh giạt ra. Lưu Thái Bảo biết gã này ắt có chút thân thủ, nên y lên lầu là tiên phát chế nhân, một quyền đánh thẳng tới ngực La Tiểu Hổ. La Tiểu Hổ hoàn toàn không né tránh, chỉ dùng tay gạt ra, Lưu Thái Bảo thu quyền tránh qua, La Tiểu Hổ lại xông vào tấn công, vươn tay toan chụp cổ tay Lưu Thái Bảo. Lưu Thái Bảo lại khẽ nhích người tránh chậm, chờ cánh tay La Tiểu Hổ sắp chạm cổ tay thì đột nhiên vung tay chém xuống, thế quyền rất mạnh, tay phải đánh vẹt cánh tay La Tiểu Hổ ra, tay trái đập mạnh vào ngực La Tiểu Hổ. La Tiểu Hổ lui lại một bước, sau lưng là lan can. Lưu Thái Bảo một quyền đánh chưa trúng, lại tiến thêm một bước, không ngờ hai tay đã bị La Tiểu Hổ nắm giữ, lại nắm rất chặt, Lưu Thái Bảo trong lòng hoảng sợ tức giận chửi:

"Đây mà là quyền pháp gì !".

Y hai tay dùng sức giằng ra, đầu gối thúc lên, không ngờ La Tiểu Hổ dùng sức rê một vòng, khiến Lưu Thái Bảo chúi người nằm sấp trên lan can. Lưu Thái Bảo lại phóng gót đá vào mặt La Tiểu Hổ, chưa đá trúng thì La Tiểu Hổ đã buông hai tay ra, Lưu Thái Bảo từ trên lầu rơi xuống, đám kỹ nữ trên lầu hoảng sợ la lên "Trời ơi!". Lưu Thái Bảo uốn lưng một cái, thân hình đứng thẳng xuống đất, xua tay nói:

"Đừng sợ, ta chưa ngã đâu!". Bỗng nghe ầm một tiếng, trên đầu có vật gì sang sáng bay xuống, Trừng nhãn Tiết Bát la lớn:

"Không xong!". Lưu Thái Bảo vội vung hai tay gạt ra, một cái đèn pha lê từ trên lầu bay xuống đập xuống đất vỡ nát.

Lưu Thái Bảo lại càng giận dữ, thấy Tiết Bát đã đưa binh khí tới, y bèn nói:

"Đưa cho ta!". Tiết Bát bèn phóng một thanh đơn đao cho y, Lưu Thái Bảo nhẹ nhàng chụp đao, kế chỉ lên lầu chửi "Đồ nhãi ranh! Ngươi dùng Lật thủ ám toán, không phải là bạn tốt! Xuống đây, ta cho ngươi mượn võ khí, chúng ta đao thương cùng đấu để phân cao thấp". La Tiểu Hổ đứng trên lầu nói:

"Ai thèm đấu với ngươi!". Lưu Thái Bảo cầm đao xông lên lầu, nói:

"Ngươi đừng nói khoác! Hôm nay hai chúng ta mãi võ ở đây mà không phân thắng bại thì vĩnh viễn không xuống đài". Y định lên lầu, La Tiểu Hổ bước xuống ba bước, Lưu Thái Bảo vung đao định chém, La Tiểu Hổ né qua một bên, Lưu Thái Bảo đao thứ hai chém tới, lại bị La Tiểu Hổ tránh được, chát một tiếng, chém trúng tay vịn cầu thang. Đám người làm ở dưới nhất tề la ầm lên:

"Ngự sử đại nhân tới tra xét". Bành Cửu, Tiết Bát đều nói:

"Không có đâu, chúng nói bậy đấy! Lưu nhị ca cứ yên tâm làm việc!".

Lưu Thái Bảo phấn chấn tinh thần, đơn đao như điện chớp, dần dần ép tới, La Tiểu Hổ không ngừng lui trở lên, đột nhiên y cũng rút một món binh khí trong bụng ra đỡ đao của Lưu Thái Bảo, choang một tiếng, Lưu Thái Bảo thấy cổ tay nhẹ bổng, giật nảy mình, nửa lưỡi đao bị gãy đã bay xuống lầu, loảng xoảng rơi xuống đất. La Tiểu Hổ vung thanh đoản đao có đeo vòng sấn tới, Lưu Thái Bảo dùng nửa thanh đao gãy đón đỡ, đồng thời quát:

"Thằng đầy tớ giỏi lắm! Trong tay ngươi cũng có bảo đao!". Rồi lật người nhảy xuống thang lầu, Trừng nhãn Tiết Bát vội sấn tới phóng cho y một ngọn thương vào tay, đột nhiên có một ngọn ám khí phóng ra, y vội nghiêng người, Trừng nhãn Tiết Bát cổ tay đã bị trúng một mũi tên, y đau quá kêu ái chà một tiếng. Lưu Thái Bảo sợ nổi gai ốc, nói:

"Ái chà! Té ra ngươi chính là con hồ ly nhỏ!".

La Tiểu Hổ lúc ấy lại quay vào phòng Tố Nga, ném tiền ra bàn, đội cái mũ Kim biên của y lên đầu bước ra ngoài. Bọn Bành Cửu đều đã trốn núp, chỉ còn Lưu Thái Bảo vẫn không nhụt chí, y tay cầm trường thương chặn ở cầu thang, quát lớn:

"Con hồ ly nhỏ ngươi xuống đất, không dùng ám khí, không dùng bảo kiếm, hai chúng ta sống chết một trận. Đi khắp mười dặm không thấy con lừa nào, không ngờ oan gia cũ lại gặp nhau ở đâu, té ra con hồ ly nhỏ nhà ngươi là như thế này, Cao sư nương trong Ngọc Phủ đại khái chính là ...". Y đang gân cổ la ó, La Tiểu Hổ đã xắn áo từ trên lầu nhảy xuống. Lưu Thái Bảo lui lại phóng thương đâm, La Tiểu Hổ đoản đao đón đỡ. Ánh đao bóng thương, một trường ác đấu, kỹ nữ và khách chơi đều núp hết vào phòng. Đám người làm vội chạy đi báo quan, nhưng lúc ấy La Tiểu Hổ đã dùng thanh đao tuy ngắn nhưng rất sắc bén của y chém gãy ngọn thương của Lưu Thái Bảo, thuận thế đá Lưu Thái Bảo tung ra. Lưu Thái Bảo lật người bò dậy vớ cán thương xông vào đánh tiếp. La Tiểu Hổ lại một cước đá Lưu Thái Bảo bay ra, sau lưng lại có một bình hoa do Lý Thành trong phòng ném tới, La Tiểu Hổ cúi đầu, cái bình hoa bay sượt qua mang tay y rơi xuống đất vỡ nát. Có người kêu ầm lên:

"Người của nha môn tới rồi!", La Tiểu Hổ lúc ấy mới quay người bỏ đi, Tiết Bát, Bành Cửu vội đuổi theo, nhưng ra tới cửa lại không dám đi nữa. Lưu Thái Bảo tức giận mắng:

"Các ngươi phải đuổi theo chứ!".

Lúc ấy có hai tên người làm tới thỉnh an y, nói:

"Lưu Thái gia! Mời ngài trở vào phòng Xuân Oanh cô nương ngồi chơi! Chúng tôi không dám không tới báo với nha môn, một lát sẽ có quan quân tới. Người kia bỏ trốn rồi, Lưu Thái gia ngài ...". Lưu Thái Bảo xua xua tay nói:

"Đừng lo, ta ở đây chờ quan quân tới, nếu phải tới cửa quan ta cũng đi!". Đám người làm rối rít nài nỉ, lúc ấy Lưu Thái Bảo mới vào phòng Xuân Oanh cô nương ngồi. Chỉ có Lý Thành bồi tiếp y, Tiết Bát và Bành Cửu đều bị Lưu Thái Bảo sai đuổi theo tìm nơi La Tiểu Hổ trú ngụ.

Một lúc sau, có mấy người ở nha môn Nam thành tới, nhưng tới nhìn qua một lượt, người vung đao đánh nhau đã trốn rồi, cũng chưa gây ra chuyện gì lớn, người trong kỹ viện cũng không dám nói ra tên họ của Lưu Thái Bảo, đám sai quan ngồi ở đó một lúc, chỉ còn cách bỏ đi. Lúc ấy Lưu Thái Bảo đang buồn bã ngồi trong phòng uống trà, nàng kỹ nữ xinh đẹp trước mặt tươi cười trò chuyện với y, Lý Thành hạ giọng thì thào kể lại chuyện mới rồi, y đều không đếm xỉa gì tới. Y buồn bã ngồi suốt nửa ngày mới Mở mâm, chắp tay nói với Xuân Oanh cô nương:

"Xin lỗi, quấy rầy cô lâu quá!". Xuân Oanh cười nói:

"Không có gì, Lưu lão gia khách sáo quá, ngày mai lại tới nhé". Lưu Thái Bảo gật gật đầu nói:

"Được, được, ngày mai sẽ gặp lại". Y cùng Hoa ngưu nhi Lý Thành ra tới giữa viện, lại ôm quyền chào bọn người làm nói:

"Quấy rầy, quấy rầy, huynh đệ là Nhất đóa liên hoa, người ở Nam thành Bắc thành đều biết, Thần thương Dương Kiện Đường ở tiêu cục Toàn Hưng trong Chợ Than là biểu huynh của ta. Về sau vạn nhất có chuyện gì phiền phức, cứ tới Toàn Hưng tiêu điếm tìm ta, đừng khách sáo". Đám người làm đều cung cung kính kính nói:

"Lưu Thái gia ngài không cần dặn dò, tuy ngài không thường tới đây nhưng nói tên ra là chúng tôi đều biết. Từ nay trở đi xin ngài giúp đỡ nhiều cho, có chuyện gì nhỏ chúng tôi không dám làm kinh động ngài, còn chuyện lớn nhất định sẽ tới bẩm báo".

Lưu Thái Bảo vừa chắp tay vừa cùng Hoa ngưu nhi Lý Thành ra cửa, Lý Thành rất vui vẻ nói:

"Quả rất có thể diện! Tên tuổi Nhất đóa liên hoa của Lão Lưu ngươi thật là vang dội". Lưu Thái Bảo nói:

"Còn thể diện gì chứ! Bị người ta xô xuống lầu một lần, bị đá bay ra hai lần, đao thương đều bị người ta chém gãy, còn thế nào mới là mất thể diện? Lưu Thái Bảo ta từ đầu năm đến nay ở Nam thành Bắc thành có thể nói là mất hết mặt mũi! Hừ, không ngờ con hồ ly nhỏ lại là thằng đầy tớ này, bảo kiếm y trả lại rồi, không biết lại ăn trộm ở đâu thanh bảo đao ấy!". Y thở dài một hơi, lại vỗ ngực một cái, nói:

"Bây giờ thì xong rồi! Rốt lại ta cũng đã nhận ra được vóc dáng của y, chỉ cần y không trốn khỏi Bắc Kinh thì dễ tính thôi! Đợi đấy, Lưu Thái Bảo ta phải bày bố thiên hạ địa võng, không bắt được y ta quyết không thôi!".

Hai người vừa trò chuyện vừa trở về Toàn Hưng tiêu điếm, lúc ấy Trừng nhãn Tiết Bát và Oai đầu Bành Cửu đã về tới nơi, họ đều nói không đuổi kịp họ La kia. Trừng nhãn Tiết Bát cổ tay trái đắp một lá thuốc cao, y nhận là thua, liên tiếp lắc đầu nói:

"Chuyện này thì ta không dám giúp nữa! Té ra y là con hồ ly nhỏ thần xuất quỷ nhập, chúng ta có sai một trăm người tới cũng đánh không lại y, không khéo còn không chạy kịp! Ta phải giữ cái mạng của ta thôi!". Lý Thành và Bành Cửu lại đều chủ trương Lưu Thái Bảo mời Thần thương Dương Kiện Đường về, tới Thái Hưng tiêu điếm mời Tôn Chính Lễ bị thương vừa lành ra mặt, lại tới huyện Cự Lộc mời Du Tú Liên ...

Lưu Thái Bảo xua tay lia lịa nói:

"Tính cả rồi, tính cả rồi! Bảo Tú Liên theo con hồ ly nhỏ kia là trẻ con, biết đâu họ lại còn có quan hệ gì đó với nhau!". Nói tới đó y đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nhớ lại lúc giúp đỡ cha con Thái Đức Cương đánh nhau với thầy trò Bích nhãn hồ ly ở Thổ thành, thấp thoáng thấy con hồ ly nhỏ kia vóc dáng nhỏ nhắn, không cao lớn, khôi ngô như gã họ La hôm nay. Chẳng lẽ người sử dụng tiểu nỏ bắn tên trong thiên hạ đều là hồ ly nhỏ sao? Gã họ La này có lẽ là sư huynh đệ với hồ ly nhỏ chăng? Cùng học võ từ một cửa như vậy, tóm lại con hồ ly nhỏ lại mời thêm người giúp đỡ chăng ...?

Nghĩ tới đó, Lưu Thái Bảo bất giác rợn gai ốc, cảm thấy tai họa trùng trùng, đều là tự mình chuốc lấy, bạn bè thì không nhờ được, vợ thì tài nghệ cũng không phải cao cường. Nếu nói không đi thì có thể gã họ La kia lại câu kết với con hồ ly nhỏ, không dám mời Du Tú Liên lại dám tìm kẻ đối đầu với mình. Đã có tiểu nõ tiễn, lại có bảo đao, Ngọc Chính đường còn ngấm ngầm dung dưỡng họ.

Mình thì hiện tại lại là du đãng không nghề nghiệp, vả lại còn là Cọp già trong hang núi, làm không bị thương rất lặng, mấy tháng nay mình cứ một ngày lại rủi ro hơn một ngày. Lưu Thái Bảo nghĩ tới đó, không kìm được đầu óc rối bời, lòng như lửa đốt, lại thổ ra một búng máu tươi, khiến mọi người trong phòng đều hoảng hốt.

Lúc ấy đã quá giờ Tý, đèn lửa ở Bát đại Hồ đồng tuy chưa tắt, nhưng người đã rất thưa thớt, mấy cái quán nhỏ bên cạnh cũng vắng ngắt, nồi chảo lạnh tanh, không ai chiếu cố. Các kỹ viện cũng đã tắt, mặt hoa da phấn như đã chìm hết vào giấc mộng xuân.

Rời Bát Đại Hồ đồng là một con đường lớn, gọi là Tây Châu Thị, ở đó có rất nhiều quán trọ. Khách trong quán trọ lúc ấy đã ngủ say, chỉ còn gian phòng quay ra đường một khách điếm ở phía nam thấp thoáng có ánh đèn, và một giọng ngâm đùng đục khẽ vang lên "Tên ta là Hổ em tên Báo, Còn có em gái tên Anh Phương ...". Lại có tiếng đập bàn, tiếng giẫm chân xuống ván lầu và tiếng thở dài nặng nề. Gian phòng nãy cũng khá rộng rãi, có một cái giường gỗ, một cái bàn Bát tiên, bốn cái ghế. Bán thiên vân La Tiểu Hổ trong phòng đang một mình độc ẩm, toàn thân nóng bừng, cởi trần để lộ xương sống, trên xương sống và trước ngực có mấy vết thương như thú dữ cắn, dưới ánh đèn yếu ớt ánh lên màu đen mờ mờ. Y giống như một con cọp vằn, chồm chồm cũng dữ tợn như một con cọp bị thương. Một mình độc ẩm hát khẽ, lại đấm ngực giẫm chân nói:

"Ngọc Kiều Long, được. Cô quả thật đã trói buộc ta, hại chết ta! Ta phát tài không được à? Còn bắt ta phải làm quan sao? Làm quan à! Hai năm nay ta đã tìm đủ trăm phương ngàn kế, từng bỏ tiền ra hối lộ, từng cúi đầu với kẻ khác, kết quả là không được nửa chức quan mà làm. Ngọc Kiều Long, chẳng lẽ suốt đời ta không làm quan thì suốt đời cô sẽ không gặp ta sao? Cô có một thân võ nghệ như thế, lúc nào cũng có thể tới chỗ ta, nhưng cô không những không tới, mà còn đổi cả phòng ở của cô nữa, khiến ta liên tiếp tới ba lần cũng gọi cô không được!". Y càng nói càng tức giận, gạt cả bầu rượu chén rượu và ngọn đèn dầu xuống đất, lại đá lật hai chiếc ghế, lập tức trong phòng y vang lên tiếng ầm ầm như trời long đất lở một hồi, sau đó y thở dài một tiếng, lên giường nằm ngủ.

Đang mơ mơ màng màng chợt cảm thấy có người bước vào phòng, La Tiểu Hổ giật mình, lập tức rút thanh bảo đao trong bọc ra, người bước vào phòng lại lên tiếng nói giọng phương Nam:

"Ái chà! Thế này thì không được, may mà mình vào xem, nếu không thì không khéo cháy nhà!". Nguyên là ngọn đèn dầu lăn dưới đất vẫn chưa tắt, còn bập bùng trên ván gỗ. Người kia đạp hai cái mới dập tắt được. La Tiểu Hổ dưới ánh lửa nhìn người ấy thấy là một tiểu tử mặt đen khoảng hai mươi tuổi, vóc dáng chắc nịch, nhưng có chỗ hơi giống khỉ. Người ấy đội mũ đạo sĩ, mặc đạo bào ngắn như một tiểu đạo sĩ. Nhớ lại hôm nay đã gặp y trong quán, đại khái cũng là khách trọ. La Tiểu Hổ lúc ấy trong lòng đã rõ, bèn từ từ nhét thanh bảo đao vào bọc, gật gật đầu nói "Cám ơn ngươi, may mà có ngươi đạp tắt lửa, ngươi về đi, không nên làm ta thức giấc". Tiểu đạo sĩ kia không nói gì, quay người bước ra khỏi phòng.

Trong phòng còn mùi dầu nồng nặc, La Tiểu Hổ cũng cảm thấy trong khách điếm này không thể tùy ý nổi nóng, vạn nhất gây ra cháy nhà, cho dù mình không chết cháy, nhưng làm người khác chết cháy cũng không đúng. Y thở dài một tiếng, lại nghĩ tới chuyện gặp phải ở Ỷ La lâu hôm nay. Đao pháp của họ Lưu kia rất giỏi, y với mình rất không biết nhau, vì chuyện gì mà lại phải đánh nhau với mình nhỉ? Người Bắc Kinh quả thật rất khinh người. Nhưng mình tới Bắc Kinh mười mấy hôm, đi khắp ngõ liễu đường hoa, thấy hết thiếu phụ thiếu nữ, mà không có người nào bằng được một phần của Ngọc Kiều Long. Đáng hận thật! Ngọc Kiều Long rất xinh đẹp, rất tàn độc, nếu có ai hoàn hảo như nàng, hoặc cũng một dạng như nàng, La Tiểu Hổ mình với được vào tay là đi ngay, cũng không cần phải làm quan cầu thân, phải lo lắng tức giận thế này!".

Ầm một tiếng, y lại dùng sức đập mạnh xuống giường một cái, vách bên cạnh lập tức có người nói giọng Sơn Tây mắng:

"Con mẹ mày chứ! Không ngủ mà làm gì đấy? Nửa đêm còn rửng mỡ à? Khách điếm không phải nhà riêng của ngươi đâu!". La Tiểu Hổ cả giận, rút thanh bảo đao trong bọc ra định trút cơn giận nhưng lại tự nhủ phải biết điều, vốn không nên gây sự, lại thở dài một tiếng. Người khách Sơn Tây bên kia vách còn lầu bầu mấy tiếng, y cũng nhịn không lên tiếng. Lát sau y cũng thiếp đi.

Hôm sau đến giờ cơm trưa y mới dậy, ở phòng dưới lầu đã có hai tên lâu la của y, một người tên Hoa Kiểm Hoan, một người tên Sa Mạc Thử vào phòng nói:

"Lão gia, hôm nay có sai bảo gì không ?". Nguyên một năm nay La Tiểu Hổ ly khai bọn cướp ở núi Hồng Tùng, chỉ mang theo hai người tâm phúc này, giúp y bán ngựa phát tài, cầu quan. Tuy quan chức thủy chung chưa có, nhưng y bắt hai người luôn luôn gọi y là "Lão gia", hy vọng một sớm một chiều sẽ tìm được công danh, cưới được thái thái, hai người cũng sẽ trở thành quan nhân tùy tùng. Nhưng hy vọng như giấc mộng, không sao đuổi bắt được, thanh bảo đao vẫn còn trong bọc, mình vẫn là Bán thiên vân. Hai người này tuy cũng học nói được mấy câu quan thoại, nhưng Hoa Kiểm Hoan mặt đầy sẹo đao chém, Sa Mạc Thử thì hai con mắt đỏ ngầu, thần khí hung hãn cổ quái, rõ ràng vẫn là dáng vẻ lâu la.

La Tiểu Hổ trong lòng không vui, liền trừng mắt nói:

"Không có sai bảo gì, chỉ có hai việc, một người tới tiêu điếm các nơi nghe ngóng tình hình Nhữ Châu hiệp Dương Công Cửu, một người tới Ngọc gia ở Cổ Lâu Tây, chỉ cần thấy tiểu thư kia ra cửa thì phải bám theo nàng, xem nàng đi tới đâu, rồi phi ngựa mau về báo cho ta biết". Hai gã lâu la đều ưỡn ngực lắc lư đầu cao giọng đáp "Dạ!". La Tiểu Hổ lại nói:

"Lại đi nghe ngóng xem gã Nhất đóa liên hoa Lưu gì đó đánh nhau với ta ở Ỷ La lâu tối qua là loại người nào?". Hoa Kiểm Hoan nói:

"Chuyện đó thì không cần nghe ngóng, người ngoài đường đều biết y, đó là Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo sư phó dạy quyền trong phủ Thiết Bối lặc. Y cũng có chút tiếng tăm ở Bắc Kinh, năm trước vì tróc nã hồ ly trong phủ Ngọc Chính đường nên càng lẫy lừng!". La Tiểu Hổ cả kinh vội hỏi "Chuyện gì! Tại sao Ngọc gia lại gọi y bắt hồ ly !". Hoa Kiểm Hoan nghe ngóng được gì về chuyện này đều kể ra hết, La Tiểu Hổ mới hiểu rõ. Cái gọi là "Hồ ly nhỏ" nhất định là Ngọc Kiều Long rồi! Nàng hiện ẩn danh đóng cửa nhất định là vì bị Lưu Thái Bảo ép tới chỗ không còn cách nào khác, lúc ấy bèn cười nhạt một tiếng, lại tức tối nói:

"Đi nghe ngóng cho ta xem gã Lưu Thái Bảo kia hay lui tới những đâu!".

Hai tên lâu la vừa định quay đi, Lưu Thái Bảo lại nói:

"Đứng lại đã! Còn có chút chuyện !", rồi bảo Sa Mạc Thử mở một chiếc rương để cạnh tường, trong rương đựng đầy vàng bạc châu báu, bạc vụn bạc nén và một xấp ngân phiếu dày, một bọc lớn đựng đầy trân châu, đó đều là số tiền bạc y cướp bóc và buôn bán ngựa trên thảo nguyên sa mạc ba năm nay. La Tiểu Hổ nói:

"Lấy một ít bạc cho tiểu đạo sĩ ngụ ở đây, đêm qua nếu không có y, khách điếm này đã bốc cháy rồi !". Sa Mạc Thử nói:

"Cho y mười lượng". La Tiểu Hổ gật gật đầu, lại hỏi:

"Tiểu đạo sĩ ấy làm gì thế ? Sao y không tìm cái miếu nào mà trú?". Sa Mạc Thử nói:

"Người ấy rất cổ quái, y vốn không phải là đạo sĩ, chẳng qua chỉ mặc quần áo đạo sĩ đi buôn lá thuốc thôi. Y có một cái lục lạc, một tấm chiêu bài bằng vải, có rương đựng lá thuốc, hôm qua y vừa tới, nói là từ núi Cửu Hoa ở Giang Nam tới đây. Y có vẻ rất lưu tâm tới chúng ta, cứ không ngừng hỏi dò xem chúng ta từ đâu tới, lão gia làm quan gì". La Tiểu Hổ cười cười, cũng không để ý, hai gã lâu la bèn ra khỏi phòng. Lại qua một lúc, điếm tiểu nhị trong khách điếm bưng lên cho y một mâm rượu thịt thịnh soạn.

La Tiểu Hổ tới ngày mười ba tháng giêng, ở khách điếm Khôi Thăng này đã hơn mười ngày, y tuy hành vi cổ quái, tính tình nóng nảy nhưng rất trượng nghĩa sơ tài. Trong khách điếm có một cử tử thi rớt, vừa nghèo vừa bệnh, đã thiếu tiền phòng tiền cơm hơn năm mươi lượng bạc, chủ khách điếm không còn cách nào, bắt y phải đi. Nhưng La Tiểu Hổ hôm đầu tới nghe biết chuyện ấy, lập tức thanh toán hết tiền phòng cho y, lại đưa ra năm mươi lượng cho người học trò nghèo khổ kia về quê. Hôm trước trong khách điếm lại có một vị quan nhỏ mưu sự không xong, tiều tụy mà chết, chết trong phòng không sao khiêng ra, để lại vợ góa con côi khóc lóc trong phòng, La Tiểu Hổ lại giúp cho hai trăm lượng bạc, lại tặng đứa nhỏ hai đĩnh Đại Nguyên bảo. Vì thế trong khách điếm bất kể là Chưởng quỹ, người làm và khách khứa thường trú, không ai không nói người đội mũ Kim biên bằng đoạn là một viên quan phóng khoáng, là một thiện nhân, là hiệp sĩ nhiệt tâm khảng khái. Nhưng La Tiểu Hổ suốt ngày vẫn buồn rầu không vui.

Hôm ấy, y ăn cơm trưa xong, lại cưỡi con ngựa to lớn màu đỏ của y đi dạo ngoài phố. Đi qua đi lại, bất giác lại tới Bắc thành, lại nhìn thấy Cổ Lâu nguy nga tráng lệ trước mắt. La Tiểu Hổ không kìm được được mối phiền não trong lòng, thẩn thờ đi về phía Tây, vì cho dù có tới trước cổng Ngọc phủ, cũng chẳng qua chỉ có thể chần chừ ở đó một lúc mà thôi, trong gang tấc mà như chân trời góc biển. Một khu phòng ốc rường chạm cột vẽ to lớn như thế, quả thật lại giống như núi cao vực sâu, Ngọc Kiều Long cũng như bị đè dưới núi cao, không sao cùng mình gặp mặt. Lúc ấy gã lâu la Hoa Kiểm Hoan của y từ một quán rượu cạnh đường chạy ra, gọi:

"Lão gia!". La Tiểu Hổ xuống ngựa bước lên hỏi "Chuyện gì?". Hoa Kiểm Hoan hạ giọng đáp:

"Trước tòa phủ đệ ấy có hai cổ xe đổ lại, có lẽ là từ nơi khác tới, Ngọc tiểu thư vẫn chưa ra cửa, tôi định đợi một lúc cũng có thể nàng ra đưa tiễn khách". La Tiểu Hổ ngẩn người, trong lòng nhớ lại mấy hôm trước đứng nhìn nhìn cô gái nhỏ ấy quả rất đẹp, bèn hỏi:

"Ngươi thấy rõ nữ quyến trong phủ đệ không?". La Tiểu Hổ lập tức đưa dây cương ngựa cho Hoa Kiểm Hoan, đi về phía tây bắc.

La Tiểu Hổ vốn không phải là phường háo sắc, y chỉ là thích chú ý tới phụ nữ, y biết y có một người em gái chưa từng gặp mặt, đại khái tên là "Anh Phương". Chân trời góc biển xa xôi không biết em gái lưu lạc nơi đâu, cũng có thể làm vợ người khác, cũng có thể đã luân lạc vào chốn thanh lâu. Nên y chỉ cần nhìn thấy một phụ nữ trẻ tuổi, là cảm thấy rất có thể đó chính là em gái y, y ắt phải tìm cách hỏi dò tên họ và lai lịch của người ta. Đồng thời y còn có một tâm lý là loại người đa tình mà xinh đẹp như Ngọc Kiều Long thì không thể sống chung sớm hôm với mình, nên y hận là không thể tìm được một người xinh đẹp như Ngọc Kiều Long để thay thế Ngọc Kiều Long.

Lúc ấy y lại tới cổng Ngọc phủ, nhìn thấy ở đó có hai cỗ xe lừa rất bình thường, hai người phu xe đang ngồi trên xe dưới gò uống trà trò chuyện. Lúc ấy đã không còn sớm, ánh nắng chiều chênh chếch soi xuống đường, người đi đường đã không còn nhiều lắm. La Tiểu Hổ đi qua rồi đi lại, đồng thời y cũng có thể nhìn thấy một gã đầu trọc khoảng ba mươi tuổi cầm một cái bình thuốc hít giống như một gã du côn cũng lãng vãng qua lại hai lần, lại đưa mắt liếc y hai cái, sau đó đi vào một con hẻm nhỏ. Tiểu Hổ cũng không chú ý lắm tới người ấy, y chỉ dạo đông dạo tây, nghếch mặt nhìn nhìn lên trời. Trên trời, mây tháng hai bị nắng chiều soi vàng rực ửng hồng, vô cùng đẹp đẽ. Gió chiều từng trận từng trận thổi tới, tuy còn rất lạnh, nhưng không giống như gió mùa đông, có mang theo một chút hơi ấm, giữa ánh ráng hồng quạ bay tán loạn, trên đường đã có người gánh bánh qua lại rao bán. Phong cảnh ở Cổ thành này tuy không có mùi thơm như thảo nguyên ở Tân Cương, cũng không có cảnh lạ như núi cao trên sa mạc nhưng lại có một phong vị riêng, là một phong vị đẹp đẽ hiền hòa xâm chiếm lòng người. La Tiểu Hổ lại không kìm được giẫm chân một cái, hối hận nói:

"Ngọc Kiều Long! Hay là nàng đã thay lòng? Cố ý lấy việc làm quan để làm khó ta?". Lúc ấy có mười mấy con ngựa trước mặt phóng tới, người ngồi trên ngựa đều là sai quan đeo đao, bảo vệ một vị lão tướng mặc áo khoác màu tía, xuống ngựa dưới gò. La Tiểu Hổ nghĩ thầm đây nhất định là Ngọc Chính đường rồi, quả thật rất oai phong!.

Y lại ngần ngừ một lúc, trong lòng vô cùng nôn nóng, đang định rời khỏi chỗ ấy, nhưng trên gò đã đưa khách ra, quả nhiên là một đám phụ nữ, nhưng người tiễn khách đều là bộc phụ, a hoàn, không thấy có tiểu thư Ngọc Kiều Long. Hai vị nữ khách được đưa ra đều ăn mặc theo lối Bát kỳ, một thái thái khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, cung cung kính kính đi cạnh thiếu phụ trung niên, dường như là con dâu. Nàng con dâu trẻ này tuy ăn mặc kiểu người Bát kỳ nhưng dường như có bó chân, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn rất khó coi. Nhưng khuôn mặt nàng thon dài, đánh phấn hồng, hàng lông mày nhỏ xinh đẹp tuy không thể sánh với Ngọc Kiều Long nhưng cũng chỉ thua kém bốn năm phân, mặc quần áo bằng đoạn đại hồng, tuy không hoa lệ bằng Ngọc Kiều Long nhưng cũng rất xinh đẹp. La Tiểu Hổ lập tức hai mắt nhìn chằm chằm. Lúc ấy hai người mẹ chồng con dâu đã dắt đám bộc phụ bước lên xe, xe chạy về phía đông, La Tiểu Hổ chạy mau theo. Đuổi tới trước Cổ Lâu, y tìm Hoa Kiểm Hoan lấy ngựa đuổi theo. Phóng qua rất nhiều đường hẻm, tới tận Đông thành, hai cỗ xe xếp hàng một chạy vào một dãy phố. Con phố này bắt đầu từ một tòa bài phường bằng gỗ, La Tiểu Hổ ngẩng đầu lên nhìn, cũng đọc được bốn chữ viết trên đó là Tam điều Hồ đồng. Đi về phía nam nhìn tới, nguyên là cách đó không xa chính là Đông Tây bài lâu. La Tiểu Hổ thúc ngựa phóng tới, thấy hai cỗ xe dừng lại trước một cánh cổng. Cánh cổng này tuy không to bằng Ngọc phủ, nhưng ít nhất cũng là nhà quan lại. Nàng dâu nhỏ xinh đẹp dưới ánh nắng chiều theo mẹ chồng bước vào trong.

La Tiểu Hổ nhìn nhìn một lúc, giục ngựa định đi, trong lòng vô cùng buồn bã, thầm hối hận "Tại sao những cô gái xinh đẹp như thế đều xuất thân trong các nhà quyền quý, đều làm ra vẻ kênh kiệu không thèm nhìn tới ai! Đáng giận thật!". Rồi giục ngựa ra khỏi hẻm, thuận theo đường lớn đi về phía nam, lại nghĩ "Trong Ngọc phủ viện lạc rất sâu, vả lại canh phòng rất nghiêm mặt, mình muốn tìm cách gửi Ngọc Kiều Long một lá thư mà không làm được. Xem ra phủ đệ mới rồi môn hộ có nhỏ hơn một chút, số người trong nhà nhất định cũng không nhiều. Hai mẹ chồng nàng dâu kia nếu không phải là thân thích thì cũng là bạn bè với Ngọc phủ, chẳng bằng mình gửi gắm họ, nhờ họ đưa giúp một lá thư cho Ngọc Kiều Long, chẳng qua phải nhờ vả họ tử tế. Nếu không họ sẽ không chịu làm, mà còn nhất định không gặp được, nhất định không nói được.

Thế này thì mình phải nửa đêm mang đao vào, tuy có chỗ không biết điều, nhưng ngoài việc nài nỉ họ họ bí mật đưa thư giùm mình không hề có ý gì khác, cũng không có gì quan hệ". Lúc ấy y quyết định chủ ý, bèn trở về khách điếm viết thư.

Ngựa ra khỏi Tiền Môn, sắp qua cầu Chính Dương, chợt nghe sau lưng có một tràng tiếng vó lốc cốc vang lên. Y quay đầu nhìn, nguyên là một con lừa, người cưỡi lừa chính là Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo, mặc quần áo vải xanh ngắn, mang một túi phi tiêu, trên mặt có vẻ hơi gầy. La Tiểu Hổ cười nhạt một tiếng. Con lừa của Lưu Thái Bảo đuổi gấp theo ngựa y, lại nói:

"Họ La kia, ta biết hôm nay ngươi vào thành, ta đã chờ ngươi ở đây suốt nửa ngày rồi. Lưu Thái Bảo ta hiện cầm đầu ra ở tay, muốn húc nhau với ngươi một trận nữa, mà phải húc đến cùng, hai chúng ta cứ tìm quán trọ nào trò chuyện. Ta không sợ, ta biết ngươi càng không thể sợ, một trận đánh nhau ở Y La lâu không đáng gì, không thể vì thế mà kết thành mối thâm thù. Ta cũng biết ngươi không phải là hồ ly nhỏ, nhưng ít nhất thì ngươi cũng là sư huynh đệ của hồ ly nhỏ. Lại đây xuống ngựa đi, chúng ta nói chuyện một lúc, cũng không ngại gì mời vị hồ ly nhỏ kia tới nói chuyện lý lẽ với chúng ta! Sự tình không có gì khó giải quyết, nếu các ngươi đúng là bậc anh hùng hiệp nghĩa thì Lưu Thái Bảo sẽ chắp tay gọi ngươi là lão sư phó, chuyện quá khứ kể như ta sai, ta sẽ dắt vợ đi luôn, vĩnh viễn không trở lại kinh thành. Nếu không thế thì có thể lấy đầu ta làm lễ vật để tạ lỗi với các ngươi. Còn nếu không thế, thì hai người các ngươi cứ nhất tề bắn tên ngầm, Lưu Thái Bảo ta đơn đao đón đỡ, tuy biết rõ có quá nửa là phải thua nhưng ta vẫn không hàm hồ đâu". Con lừa của Lưu Thái Bảo đuổi sát tới đuôi ngựa, miệng y tía lia nói một tràng. La Tiểu Hổ lại hô hô cười rộ, quay đầu nói:

"Lưu Thái Bảo! Ta khuyên ngươi mau rời kinh thành sớm đi, giữa ta với ngươi vốn đã không có thù oán gì, ngươi cũng không cần phải vất vả đuổi theo ta.

Ngươi nói hồ ly nhỏ gì đó, người ấy ta có biết, nhưng ... ta không thể nói cho ngươi biết được, có điều ta biết võ nghệ của ngươi còn kém xa cô ta". Nhưng Lưu Thái Bảo trừng mắt nói:

"Kém xa ta cũng phải đấu, ngươi cứ nói cho ta tên họ chỗ ở của người ấy đi!". La Tiểu Hổ lắc lắc đầu, không có nhiều thời gian trò chuyện với Lưu Thái Bảo, giục ngựa phóng mau, bỏ con lừa của Lưu Thái Bảo rớt lại phía sau. Lưu Thái Bảo phía sau ngoác miệng mắng lớn, nhưng La Tiểu Hổ nén nòng chỉ cười rộ.

Giây lát y đã về tới khách điếm, xuống ngựa vào phòng, sai tiểu nhị dắt ngựa vào chuồng, rồi ầm ầm ầm bước lên lầu. Vừa bước vào phòng y giật nảy mình, té ra đạo sĩ nhỏ bán lá thuốc đang đứng trong phòng y, lấm la lấm lét, dáng vẻ trông rất khả nghi. La Tiểu Hổ trừng mắt hỏi:

"Tại sao ngươi nhân lúc không có người vào phòng ta? Có chuyện gì?". Tiểu đạo sĩ kia ngang nhiên đáp:

"Ta đem bạc tới cho ngươi, hôm qua ta dập tắt lửa giùm ngươi, chuyện đó chẳng đáng gì, ngươi bảo người cho ta mười lượng bạc, ta không thể lấy. Được rồi, bây giờ ngươi về rồi, ta trả cho ngươi đây!". Nói xong y đặt mười lượng bạc lên bàn.

Tiểu đạo sĩ này vì mái tóc rất dài nên khuôn mặt choắt hẳn lại, chứ thật ra y không những không gầy mà hai cánh tay còn rất khỏe mạnh. Nói xong y quay người bước ra.

La Tiểu Hổ chỉ cười cười, nhìn quanh một vòng thấy đồ vật trong phòng không có gì thay đổi cũng không để ý lắm, nằm xuống giường nghỉ ngơi. Trong đầu không kìm được nhớ lại thiêu phụ ăn mặc kiểu Bát kỳ mới gặp vừa rồi, bất giác trong nỗi ưa thích lại dấy lên một mối phiền muộn, thở dài một tiếng, lại đập bàn hát "Nhà ta gia thế người đều biết; Duy có anh em chẳng tỏ tường; Ta tên là Hổ em tên Báo; Còn có em gái tên Anh Phương!". Hát xong lại đi đi lại lại trong phòng, lại gọi tiểu nhị đem giấy bút nghiên mực lên. La Tiểu Hổ lại như tức giận muốn đánh nhau, nắm chặt quản bút viết chữ đại tự trên giấy rằng "Kiều Long hiền thê :

Ta tới kinh đã nửa tháng, chỉ gặp mặt nàng một lần, nàng không cho ta trò chuyện nhiều, lại giục ta đi ngay. Ta trong lòng rất phiền muộn, mấy lần tới tìm nàng, nàng lại đóng chặt cửa phòng, đủ thấy nàng cố ý tránh mặt ta, nàng đã thay lòng đổi dạ rồi! Sau khi ly biệt hơn một năm, ta theo lời nàng bỏ hết bạn bè, thay nghề đổi nghiệp, vả lại còn phát tài lớn. Nhưng quan chức thì chưa tìm được, quả thật khiến kẻ hảo hán đường đường như ta vô kế khả thi, chỉ có cách thở dài mà thôi! Xem tình hình này thì suốt đời ta cũng không làm quan được, chẳng lẽ nàng cũng vì thế mà suốt đời không gặp mặt ta sao? Nàng có võ nghệ cao siêu, cần gì phải làm tiểu thư trong phủ, chịu đựng sự tức giận của bọn tiểu bối như Nhất đóa liên hoa! Ta khuyên nàng mau đi theo ta, chúng ta có tiền, tới nơi nào cũng có thể hưởng phúc, cần gì phải nhất định làm thái thái nhà quan mới được? Xin nàng suy nghĩ kỹ về lá thư này, thu thập hành lý chờ ta, ngày mai ta sẽ đích thân tới đón nàng ...". Viết xong, y dán lại qua loa rồi bỏ vào bọc.

Đột nhiên hai tên lâu la Hoa Kiểm Hoan va Sa Mạc Thử cùng trở về. La Tiểu Hổ cầm mười lượng bạc trên bàn đưa Hoa Kiểm Hoan, nói:

"Tiểu đạo sĩ bán lá thuốc kia rất có khí cốt, y không chịu nhận chỗ bạc này. Cho hai người, các ngươi chia đôi mà tiêu!". Lại hỏi Sa Mạc Thử:

"Nghe ngóng được tin tức gì không?". Sa Mạc Thử nhướng hai con mắt đỏ lên, nói:

"Hôm nay tôi nghe ngóng được rất nhiều chuyện. Người bạn mới của tôi làm công trong Thái Hưng tiêu điếm, y nói với tôi rằng Đại tiêu đầu trong tiêu điếm y là Ngũ trảo ưng Tôn Chính Lễ hiện đã khỏe rồi. Hôm nay Lưu Thái Bảo tới tìm y, nghe nói y chờ sẵn trong phòng hăm hở muốn đánh họ La, muốn bắt hồ ly nhỏ". La Tiểu Hổ khẽ cười nhạt một tiếng, nói "Hôm nay ta cũng đã gặp Lưu Thái Bảo rồi! Thằng tiểu bối ấy tự nói là y giao thủ với ta ắt thua, nên ta cũng không muốn đánh nhau với y". Sa Mạc Thử lại nói "Nhưng nghe người trong Thái Hưng tiêu điếm lại nói sư muội Tôn Chính Lễ là Du Tú Liên sắp tới Bắc Kinh!. La Tiểu Hổ cười nói:

"Cứ chờ nàng ta tới đây, gọi ta tới xem có đẹp bằng người yêu của ta không!".

Sa Mạc Thử nói:

"Dương Kiện Đường có thể cũng sắp về tới, Lưu Thái Bảo lại đi bốn phương tám hướng mời gọi bạn bè, tôi sợ đến lúc ấy chúng ta tay lẻ khó vỗ". La Tiểu Hổ hô hô cười ầm lên, nói:

"Không có gì đáng sợ, ta có bảo đao!".

Đang nói tới đó chợt thấy có người thò đầu vào nhìn, chính là tiểu đạo sĩ kia.

Tiểu đạo sĩ vẫy Hoa Kiểm Hoan cười nói:

"Này, ta mời người uống rượu". Hoa Kiểm Hoan lúc bước ra còn nhìn chủ nhân hỏi:

"Lão gia, tối nay có tới đó không? Tôi đi uống rượu, e trong vòng một giờ không về được". La Tiểu Hổ nói:

"Ngươi không cần lo cho ta, đêm nay ta muốn tới chỗ khác, không cần ngươi đi theo". Y phẩy phẩy tay, cùng bảo Sa Mạc Thử đi ra, một mình y trong phòng suy nghĩ hồi lâu, lại không ngừng cười nhạt. Giây lát tiểu nhị lại mang rượu thịt lên, y ăn cơm nhưng rượu thì không uống một hớp. Lúc lên đèn, La Tiểu Hổ lại ngấm ngầm nai nịt, trước hết lên giường nằm dưỡng thần, lúc tiếng thanh la báo canh hai trên đường vang lên, y bèn trở dậy, lại chuẩn bị một lúc, rồi thổi tắt đèn bước ra khỏi phòng.

Trong các phòng trên lầu, khách khứa có người đã ngủ say, có người còn nấn ná ở Bát đại Hồ đồng chưa về, nên quá nửa các phòng đều không có ánh đèn.

Cầu thang tối om như một cái miệng giếng, La Tiểu Hổ đang sắp bước xuống, đột nhiên một người từ trước mặt chạy tới ầm ầm lao xuống cầu thang. La Tiểu Hổ hỏi:

"Ai?", người kia cũng không đáp, xuống lầu rồi thì không thấy bóng dáng đâu nữa. La Tiểu Hổ tự nhủ:

"Kỳ quái! Hay là ăn trộm?". Y cũng đuổi xuống dưới, chỉ nghe trong phòng lớn có rất nhiều người cười nói, bèn gọi "Hoa Kiểm Hoan!", gọi mấy tiếng liên tiếp Sa Mạc Thử mới từ trong phòng lớn bước ra, cửa vừa mở, nghe bên trong có tiếng gieo xúc xắc. La Tiểu Hổ bèn hỏi:

"Hoa Kiểm Hoan đâu ?". Sa Mạc Thử nói:

"Hoa Kiểm Hoan bị tiểu đạo sĩ kia đổ cho say mèm rồi! Bây giờ đang ngủ trong phòng!". La Tiểu Hổ hạ giọng nói:

"Bây giờ ta phải vào thành làm chút việc, đêm nay có thể không về, phòng trên lầu phải trông nom cho cẩn thận, coi chừng bọn trộm lấy tiền trong rương đấy!". Sa Mạc Thử gật đầu vâng dạ, La Tiểu Hổ bèn đi thẳng ra cửa.

Lúc ấy trên không trăng non treo chênh chếch, người đi trên đường rất thưa thớt. La Tiểu Hổ cũng không cưỡi ngựa, y thong thả bước đi, vào thành đi tới Đông Tứ bài lâu thì đã canh ba. Hai dãy nhà bên đường đều đã đóng cửa cài then như người ta nhắm mắt, chung quanh đều im phăng phắc, không có vật gì hoạt động, tất cả như đều đã ngủ say, chỉ có tiếng thanh la báo canh xa xa văng vẳng tới, giống như tiếng nói mơ. La Tiểu Hổ bước vào Tam điếm Hồ đồng, tới trước cánh cổng kia, đột nhiên y cảm thấy do dự, tự nhủ "Ban ngày mình cũng không nghe ngóng là nhà này họ gì, là nhà quan nào. Mình cứ thế này vào tìm con dâu người ta, tuy không có ý gì mà chỉ là bảo người ta chuyển thư, cũng đã quá mạo muội!". Y quay đi định tới Ngọc phủ tìm cách trực tiếp đưa thư cho Ngọc Kiều Long, không cần vô cớ đụng chạm tới người ta, mang tiếng khinh rẻ thiếu phụ nhà người ta. Nhưng lại dừng chân ngẫm nghĩ một lúc, lại cảm thấy thiếu phụ này quả thật xinh đẹp làm động lòng người, cũng có thể là cô nương chưa lấy chồng, vậy thì mình cứ nửa uy hiếp nửa nài nỉ kết hôn với cô ta. Cho dù Ngọc Kiều Long biết cũng không có gì quan trọng, cho cô ta thấy, mình tuy chưa làm quan nhưng cũng đã có nữ nhân theo mình.

Nghĩ như thế, y lại cởi bỏ chiếc áo khoác dài bên ngoài, cuốn lại cùng đôi hài đặt ở phía sau tấm bia trước cổng, nhún người vọt lên tường. Vừa nhìn xuống dưới, thấy trong các phòng đều có ánh đèn. La Tiểu Hổ không kìm được giật nảy mình, tự nhủ "Có chuyện gì vậy? Tại sao nhà này tới giờ vẫn chưa đi ngủ?". Y từ tường vọt tới sau hậu viện, lại thấy có người cũng từ phía sau tới.

La Tiểu Hổ vội vàng nằm phục xuống đầu tường, lại thấy phía dưới có người như một đầy tớ đi tới bình phong cửa thì đứng lại, gọi vào trong "Đặng má!".

Bên phòng phía tây ánh đèn sáng rực có một người bộc phụ bước ra, hỏi:

"Có chuyện gì vậy?", người đầy tớ trai trả lời:

"Lão gia gọi ta qua nói, không còm sớm nữa, mời Ngũ phu nhân cùng thiếu gia và thiếu phu nhân đi nghỉ. Không đến nỗi xảy ra chuyện gì đâu!". Người bộc phụ bèn nói:

"Ngũ phu nhân rất sợ hãi, thiếu phu nhân cũng không chịu ngủ. Nhưng sự tình cũng không nói trước được! Mấy năm trước lúc ta hầu hạ Du cô nương cũng gặp phải một vụ thế này!

Cũng là có gã đàn ông cưỡi ngựa đuổi theo xe, quả nhiên ban đêm có người vào phủ, nếu không có Du cô nương võ nghệ cao cường thì nhất định đã xảy ra chuyện rồi!". Hai người tôi tớ bên dưới trò chuyện không lớn, nhưng La Tiểu Hổ trên nóc phòng nghe thấy rất rõ. Y trong lòng không khỏi kinh ngạc, tự nhủ "Té ra lúc ban ngày nàng dâu nhỏ kia đã nhìn ra mình rồi, biết đêm nay nhất định mình sẽ tới, biết đâu nàng dâu nhỏ này lại cũng có bản lĩnh như Ngọc Kiều Long? Được! Ta phải gặp cô ta một lần". Lúc ấy bíu chặt trên nóc nín thở không động đậy.

Đến khi người đầy tớ trai quay lưng bước đi người bộc phụ trở vào phòng rồi, La Tiểu Hổ từ nóc phòng nhảy xuống, cũng không thấy động tĩnh gì, trong phòng có người đang nói chuyện, dường như cũng không phát giác ra. La Tiểu Hổ nhón chân đi tới trước cửa sổ, dùng ngón tay thấm một ít nước bọt nhè nhẹ chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ, khom người nhìn vào, chỉ thấy trong phòng tuy không rộng lớn như Ngọc phủ song đồ vật trần thiết mười phần tinh tế, trong phòng không có ai khác, chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi và nàng dâu trẻ ăn mặc theo lối Bát kỳ. Người đàn ông giống một thư sinh yếu ớt, mặc một bộ quần áo bằng lụa xanh, bím tóc cuốn lên đầu, đang nhìn nhìn nàng dâu trẻ tươi cười. Nàng dâu trẻ ngồi quay lưng lại, cũng mặc quần áo màu xanh, tay cầm một thanh đao, hai người như một cặp vợ chồng nhỏ, tình cảnh vô cùng đằm thắm hòa hợp. Tuy trong hoàn cảnh đề phòng gian tặc nghiêm mật, nhưng cặp vợ chồng nhỏ này vẫn cười đùa hạ giọng trò chuyện với nhau. Nàng dâu trẻ kia lại xoay người, ánh đèn chiếu lên nửa mặt nàng, vô cùng xinh đẹp, đúng là người mà La Tiểu Hổ nhìn thấy lúc ban ngày. Nàng vươn vai, lại nhẹ nhàng bước xuống tươi cười nói:

"Ngươi đừng quấy rầy ta, phu nhân lại hỏi này nọ.

Có thể gian tặc sẽ tới ngay đấy!". Thiếu niên kia vẫn tươi cười kéo kéo tay nàng, nàng giơ giơ đao như định chém xuống nhưng lại tươi cười nói:

"Thật quấy nhiễu quá! Văn Hùng đừng quấy rầy ta! Lắng nghe động tĩnh, thằng giặc ngốc kia sắp tới rồi đấy! Nhưng lúc bấy giờ ngươi ngàn vạn lần đừng ra mặt trước, ngươi chưa từng gặp đại địch, ta không yên tâm!". Vị thiếu gia tên Văn Hùng kia cười nói:

"Cô cũng chưa gặp phải đại địch, ta cũng không yên tâm", hai người cùng cười, vô cùng thân thiết. La Tiểu Hổ ngoài cửa sổ trong lòng lại vô cùng ái mộ và ghen ghét, nghĩ thầm người ta có thú vui trong khuê phòng, La Tiểu Hổ mình lại không có được à?". Y trợn mắt nhìn vào trong, quên hết mục đích tới đây để làm gì, nhưng không ngờ chát một tiếng, một mảnh ngói bay tới đánh trúng lưng y. Y không cảm thấy đau lắm, nhưng giật nảy mình, vội vung đao quay lại, đèn trong phòng đột nhiên tắt ngấm. Y nhảy ra nóc phòng giữa viện nhìn quanh, chỉ thấy một màn tối đen không nhìn thấy gì.

Lúc ấy đôi vợ chồng trẻ trong phòng nhất tề xong ra, vung đao xông về phía y. La Tiểu Hổ lui lại vài bước, một tay cầm bảo đao, một tay xua xua, nói:

"Đừng động thủ! Ta tới đây không có ác ý!". Không ngờ chưa dứt lời, Văn Hùng đã vung đao chém luôn mấy nhát, tức giận nói:

"Ban ngày ngươi đi theo vợ ta, buổi tối còn dám tới à, còn dám nói là không có ác ý nữa!". Ngọn cương đao như ánh chớp hạ xuống, La Tiểu Hổ vội vung mau bảo đao đón đỡ. Nàng dâu trẻ kia vội gọi "Văn Hùng mau tránh ra, để ta ...". Đao pháp của nàng dâu trẻ rất tân kỳ, liên tiếp ra tay khiến La Tiểu Hổ không thể không lùi lại, đồng thời La Tiểu Hổ cũng không muốn làm họ bị thương. Y xoay người nhún chân vọt lên nóc phòng phía đông, còn nói vọng xuống dưới:

"Ta tới đây là để xin tiểu tẩu tẩu làm giúp một việc! Ta ở đây có một lá thư ...", không ngờ nàng dâu trẻ đã phi thân lên nóc phòng đuổi theo, ánh đao chớp lên, La Tiểu Hổ vội vung đao đón đỡ, đao chạm đao chỉ nghe loảng xoảng một tiếng, thanh đao trong tay nàng dâu trẻ đã bị chém đứt, nàng hoảng sợ né qua một bên, La Tiểu Hổ cũng lui lại một bước. Không ngờ phía sau có người không biết là ai đá y một cước, La Tiểu Hổ ngã huỵch xuống đất, bên dưới có Văn Hùng vung đao chém tới. La Tiểu Hổ liền gấp rút phóng một cước đá vào cổ tay Văn Hùng, hất bay thanh cương đao ra đồng thời mau lẹ lăn tròn một vòng, vung bảo đao chém tới, chỉ nghe một tiếng kêu thảm, Văn Hùng ngã vật xuống. La Tiểu Hổ giật nảy mình, lúc ấy nàng dâu trẻ kia từ nóc phòng nhảy xuống, thanh đao trong tay tuy đã bị chém đứt một đoạn nhưng nàng vẫn vũ động như bay chém tới tấp vào La Tiểu Hổ. La Tiểu Hổ tức giận đón đỡ hai nhát. Lúc ấy trong phòng có tiếng la thét, bên ngoài lại có tiếng xôn xao, La Tiểu Hổ lại nhún chân nhảy lên nóc phòng.

Không ngờ trên phòng có một người nằm sẵn móc vào chân y, ầm một tiếng, La Tiểu Hổ ngã ngồi trên nóc ngói. Người kia nhảy dựng lên chụp tới, mặt mũi tuy không nhìn thấy rõ nhưng vóc dáng nhỏ nhắn, La Tiểu Hổ vung bảo đao gạt ra hỏi:

"Ngươi là ai ?". Người nhỏ nhắn kia không trả lời một tiếng, chỉ vươn tay ra toan đoạt thanh bảo đao của La Tiểu Hổ. La Tiểu Hổ lăn một vòng trên nóc nhà, hai chân đạp một cái nhảy phắt lên. Đó vốn là viện ngách, trong chính viện tiếng người ồn ào, lại có tiếng khóc lóc của phụ nữ. La Tiểu Hổ vừa định bỏ chạy nhưng cái bóng đen nhỏ nhắn trên nóc nhà lại như con mèo đêm gào lên một tiếng chụp tới. La Tiểu Hổ dùng đao gạt một cái, người kia hụp đầu xuống, lật tay lên định đoạt thanh bảo đao. La Tiểu Hổ thi triển đao pháp đao quang chớp chớp, người kia rút tay về ứng phó, nhảy phải nhảy trái giống hệt một con khỉ, thân thủ cực kỳ mau lẹ. Đao của La Tiểu Hổ tuy không bị cướp nhưng y cảm thấy người này vô cùng lợi hại, nhất là mấy chiêu Tảo đường thoái, giả sử La Tiểu Hổ không có chân công phu thì đã sớm bị y quét ngã rồi. La Tiểu Hổ đao pháp càng lúc càng nhanh nhưng thân hình không ngừng lùi lại, người kia thì quyền cước đánh tới càng lúc càng mạnh, La Tiểu Hổ chém hờ một đao, phi thân vọt lên tường.

Bên kia tường là một gia trang khác, gia trang này cũng bị tiếng ồn ào bên kia làm tỉnh giấc, các viện trong phòng đều thắp đèn, lại có người đứng trên nóc nhìn ra ngoài hỏi "Ai?". La Tiểu Hổ lại nhảy lên phòng ấy, đạp lên mái ngói chạy mau, chạy qua rất nhiều phòng viện, không đề phòng sau người lại có một cái bóng đen nhỏ đuổi theo. La Tiểu Hổ vội từ nóc nhà vọt lên tường, nhảy ra phía ngoài, chỗ đó đã tới đường lớn, là một khoảng đất trống rộng mênh mông tối om. Cái bóng nhỏ kia lại như mũi tên lao ra đuổi theo. La Tiểu Hổ quay người vung đao, tức giận quát một tiếng:

"Ngươi là ai? Tại sao cứ ép ta?". Cái bóng đen kia cười hắc hắc một tràng, cũng không trả lời, lại sấn tới muốn cướp thanh đao của y. La Tiểu Hổ đã vô cùng tức giận vù vù vung đao, cái bóng đen từng bước từng bước đuổi theo.

Đột nhiên La Tiểu Hổ cảm thấy một chân đạp vào khoảng không, té ra sau lưng là một cái hầm sâu. La Tiểu Hổ vừa rơi xuống, trong hầm rất hôi hám đại khái là không ít nước bùn. Người bên trên hô hô cười rộ, La Tiểu Hổ tức giận chỏ lên chửi mấy câu, bên trên cũng không nói gì. La Tiểu Hổ tức giận dưới hầm suốt nửa ngày mới bò lên được, lại nắm chặt thanh bảo đao đề phòng người kia tới cướp, nhưng nhìn bốn bên không thấy cái bóng đen, đại khái người ấy đã bỏ đi rồi. La Tiểu Hổ thở hổn hển một lúc, lê chân bước đi, cảm thấy hai bàn chân ướt át, trong lòng lại không yên tâm về phủ đệ mà mình vừa xông vào gây ra tai họa. Võ nghệ của nàng dâu trẻ kia quả thật không kém. Về lên tới phòng, nghĩ không ngờ trong thành Bắc Kinh chỗ nào cũng có loại kỳ nhân như vậy!

Chỉ là chồng nàng bản lĩnh kém cỏi, bị mình lỡ tay làm bị thương, há lại không khiến nàng đau lòng sao? Hừ, tự mình đã không đúng rồi. Nhưng lại nghĩ tới lúc nhìn trộm tình hình ngọt ngào của họ qua cửa sổ, trong lòng lại càng thấy ghen ghét.

La Tiểu Hổ lại nghĩ "Lúc nào mình mới có thể kết thành vợ chồng với Ngọc Kiều Long? Nàng ở kinh thành trong mấy tháng nay hoàn toàn không phải là an phận giữ mình, không ra khỏi cửa, nàng cũng ăn trộm bảo kiếm, làm gian tặc, nhưng nàng không chịu ra mặt hẹn hò với mình, nàng quen biết nàng dâu trẻ biết võ nghệ kia nhất định nàng còn quen biết không ít người tài giỏi, bất kể là ai cũng không thể chuyển giùm cho nàng một lá thư gửi mình sao? Nhưng nàng không muốn làm thế. Mình chưa làm quan, nàng lại muốn vứt bỏ mình, cô gái bạc tình kia giỏi thật, đêm nay ta không tìm nàng không được!". Lúc ấy La Tiểu Hổ giắt bảo đao vào thắt lưng, trong bóng đêm tối om y nhìn nhận đường đi, chạy tới Cổ Lâu. Lúc ấy trên đường lại có tiếng thanh la khua dồn dập, có tiếng vó ngựa khua ròn rã, dường như là quan quân đi tuần tra ban đêm. La Tiểu Hổ vượt qua hẻm nhỏ quanh co đi tới Bắc thành, kể từ Cổ Lâu đi về phía tây, trong giây lát đã tới trước cổng Ngọc phủ. Ở đó rất yên tĩnh, ngoài tám cây hòe bị gió thổi xào xạc trước cửa, thì ngoài ra không có động tĩnh gì, bên trong dường như cũng không có canh phòng gì nghiêm ngặt.

La Tiểu Hổ tới trước cổng, nằm phục xuống một lúc, vừa định nhảy lên nóc nhà, lại nghe có người thì thào gọi một tiếng! La Tiểu Hổ cả kinh, rút đao ra hỏi "Ai?". Chỉ thấy trước ngực đột nhiên đau nhói một cái, đã bị trúng một mũi phi tiêu. La Tiểu Hổ đau tới mức suýt ngồi phệch xuống đất. Y vừa khom người nhổ mũi phi tiêu, không ngờ một quả Lưu tinh chùy lại đánh tới trúng cổ y, đồng thời trên cây lại có một người nhảy xuống vung đao chém, một ngọn Lưu tinh chùy khác sau lưng lại đập trúng mông y. La Tiểu Hổ vừa vung đao đón đỡ vừa tránh né, ôm vết thương chạy xuống gò, vù vù hai mũi phi tiêu lại từ trên phóng xuống, một mũi đánh trượt, một mũi bị La Tiểu Hổ chụp được. Y không dám tái đấu, xoay người bỏ chạy. Hai người sau lưng lại đuổi riết theo, lại cất tiếng chửi mắng không ngớt, một là giọng phụ nữ nói "Ngươi đứng lại mau, nếu không ta sẽ phóng phi tiêu giết chết ngươi đấy". La Tiểu Hổ vội vàng cúi đầu, nhưng hoàn toàn không có phi tiêu phóng tới, lại nghe một giọng đàn ông nói:

"Bằng hữu, đứng lại đi! Ngươi đã bị thương rồi, còn định chạy sao? Đứng lại đi, chúng ta nói chuyện, ngươi tới đây vì con hồ ly nhỏ bọn ta cũng không việc gì khác, chỉ cần ngươi nói cho bọn ta biết con Bích Nhãn hồ ly nhỏ ấy là người nào trong Ngọc phủ thì chuyện giữa chúng ta kể như xong". Giọng nói ấy vô cùng quen thuộc, là giọng Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo. La Tiểu Hổ bất giác càng tức giận quay lại nói:

"Được! Ngươi cũng dám coi thường ta à?". Đang định quay lại quyết đấu với Lưu Thái Bảo, nhưng phi tiêu của nữ nhân kia lại phóng tới, may mà không trúng. La Tiểu Hổ quay người chạy tiếp, lại hối hận đêm nay không mang theo nỏ tiễn, nhưng dù có mang theo cũng không có bao nhiêu tác dụng, cũng không thể bắn chết người ta.

Y vội vội vàng vàng chạy một quãng xa, hai người phía sau mới không đuổi nữa, y mới thong thả bước đi. Vết thương trước ngực đau buốt, thân thể rã rời nhưng y không hề để ý, y chỉ buồn bã. Vì võ nghệ của mình giỏi nhất là một đao một thương, hoặc là đấu vật tranh đua sức lực, hôm nay lại gặp cái bóng đen nhỏ kia, thần xuất quỷ nhập, không biết sử dụng quyền pháp gì. Y hoàn toàn không cần lấy sự khéo léo để thắng người, lại thêm Lưu Thái Bảo nhân lúc y không đề phòng đánh Lưu tinh chùy ra, phi tiêu của nữ nhân đi cùng Lưu Thái Bảo quả thật khiến y khó đề phòng, khó chống đỡ, khí tức trong lòng y lại trào lên! Trong con đường nhỏ này ở Cổ thành, y cảm thấy đi không được! Y ở giữa sa mạc, trên thảo nguyên là hảo hán vô địch cái thế, nhưng tới kinh thành lại bị một bọn tiểu bối khinh rẻ làm nhục. Y căm tức đi về phía Nam thành tìm một góc tường thành vắng vẻ leo qua, trở về đường Tây Châu Thị.

Khách điếm y trú toàn bộ lầu trên lầu dưới đều không có ánh đèn. Y nhảy qua tường vào, cũng không ai tỉnh giấc, y lại mò mẩm lên lầu. Không ngờ bước lên tới lầu, trước mắt lại có một bóng đen vọt tới định giật thanh bảo đao y cắm trong bụng. Y vội một tay giữ chặt bụng, đánh trả một quyền, người kia né ra, lại ra một chiêu Tảo đường thoái quét trúng nhưng La Tiểu Hổ không ngã. La Tiểu Hổ vô cùng tức giận, quay người chụp tới, lại hỏi "Ngươi là ai?". Cái bóng đen kia không đáp. La Tiểu Hổ quyền đánh chân đá, cái bóng đen ấy cũng vung quyền đón đỡ, nhưng y không chống nỗi sức mạnh của La Tiểu Hổ. Họ đùng đùng ầm ầm đánh nhau một trận ở đó. Người trong khách điếm đều giật mình tỉnh dậy. Có người đằng hắng hỏi:

"Có chuyện gì thế?". La Tiểu Hổ đáp "Có gian tặc!", đồng thời không ngừng thi triển quyền cước. Cái bóng đen kia xoay người nhảy xuống lan can lầu, La Tiểu Hổ định xuống lầu đuổi theo, lại nghe bên dưới có tiếng cười nhạt, cái bóng đen kia đã không thấy đâu nữa.

Lúc ấy trong khách điếm đều thắp đèn lên. La Tiểu Hổ rón rén vào phòng, cài chặt then cửa, lên giường nằm một lúc. Vết thương ở ngực vô cùng đau đớn, trên cổ tê rần, nỗi tức giận trong lòng không sao phát tiết, y căm hận tất cả mọi người. Lúc ấy bên ngoài có tiếng người nhốn nháo, tiếng bước chân chạy thình thịch trên cầu thang vang lên, chủ khách điếm dường như cũng bị đánh thức. La Tiểu Hổ lại nghĩ thầm :

Tính ra thì cái bóng đen bé nhỏ kia thật là đáng ghét, không biết y là ai? Cứ đối đầu với mình từ Đông thành đuổi tới Nam thành, vả lại y lại biết mình ngụ ở khách điếm này, từ nay trở đi chuyện gì cũng sẽ bị y làm khó, cản trở, mình làm thế nào để trừ khử y là hay?

Đêm ấy La Tiểu Hổ trong lòng rối loạn, chỗ vết thương lại đau nhức nên không hề ngủ, đến sáng y mới bằn bặt thiếp đi. Ngủ thẳng đến quá giờ Ngọ, bên ngoài có người đập cửa ầm ầm, La Tiểu Hổ mới nhịn đau ngồi dậy bước ra mở cửa thì thấy bên ngoài là hai gã lâu la Hoa Kiểm Hoan và Sa Mạc Thử mà y mang theo. Hai người này vốn thấy "Lão gia" của họ tới giờ này vẫn chưa dậy, họ rất ngờ vực, bây giờ vừa mở cửa lại nhìn thấy "Lão gia" chân đầy bùn đất, ngực đầy vết máu, họ đều giật nảy mình! Hai người bước vào, tiện tay cài chặt cửa lại. Sa Mạc Thử hạ giọng hỏi:

"Chuyện gì thế, lão gia?". La Tiểu Hổ trừng mắt nói "Đừng có hỏi!". Y cúi đầu nhìn nhìn, thấy vết máu loang đỏ một nửa, y lại tức tối vò nát. Hoa Kiểm Hoan, Sa Mạc Thử đều trố mắt ngẩn người. La Tiểu Hổ vừa thay áo quần và tất, vừa sai bảo:

"Mau ra mua thuốc cho ta, lại mua một thanh phác đao về đây!". Sa Mạc Thử dạ một tiếng quay người bước ra. Hoa Kiểm Hoan lại đóng chặt then cửa, rồi bước tới trước mặt La Tiểu Hổ hạ giọng hỏi:

"Là chuyện đêm qua à!". La Tiểu Hổ xua xua tay, không cho y hỏi nhiều, chỉ nói:

"Các ngươi cẩn thận một chút, bây giờ có rất nhiều người trong bóng tối ám hại chúng ta đấy!". Hoa Kiểm Hoan hạ giọng thì thào:

"Hôm nay bên ngoài đều đồn là đêm qua nhà Thiết thương Đức Khiếu Phong ở Đông thành bị gian tặc đột nhập, làm kinh động thiếu phu nhân, làm bị thương thiếu gia nhà y". La Tiểu Hổ vừa nghe, không kìm được kinh ngạc. Vì Đức Khiếu Phong là người rất nổi tiếng, xưa nay mình vẫn kính phục y, không ngờ nhà đêm qua mình vào lại là nhà Đức Khiếu Phong, lỡ tay làm con trai y bị thương, quả thật rất không phải, trong lòng phiền muộn, lại lên giường nằm. Hoa Kiểm Hoan lại nói:

"Hôm nay trong ngoài thành đều canh phòng rất nghiêm ngặt, các nơi trà đình tửu điếm đầy thám tử của nha môn, trong vòng hai ngày chúng ta đừng ra cửa mới hay". La Tiểu Hổ gật gật đầu, lại thở dài. Hoa Kiểm Hoan đem mớ quần áo dính máu của La Tiểu Hổ giấu xuống dưới gầm giường, đem thanh bảo đao dằn lên.

Lúc ấy bên ngoài lại có người gõ cửa. La Tiểu Hổ vội vàng ngồi dậy, Hoa Kiểm Hoan nhìn y xua tay, bảo y cứ nằm xuống. Lại kéo màn che người y, đá hai chiếc tất dính bùn dưới sàn vào gầm giường rồi mới ra mở cửa, té ra bên ngoài là Sa Mạc Thử dắt tiểu đạo sĩ ngụ cùng khách điếm vào. Tiểu đạo sĩ lưng đeo thùng lá thuốc, miệng cười hì hì. La Tiểu Hổ lại không kìm được giật mình biến sắc. Sa Mạc Thử bước tới gần hạ giọng nói:

"Vị đạo gia này có thuốc rất hay, chuyên chữa vết thương vì đao kiếm, ở Giang Nam y đã chữa chạy cho rất nhiều người". La Tiểu Hổ trừng mắt nhìn tiểu đạo sĩ đột nhiên hỏi:

"Ngươi qua lại giang hồ bao nhiêu năm rồi?". Tiểu đạo sĩ đặt cái thùng lá thuốc lên ghế, bước tới gần nói "Ít nhất cũng hơn mười năm rồi, chúng tôi nhiều đời bán thuốc trên giang hồ, thuốc trong cái thùng này là bí phương tổ tiên truyền lại". La Tiểu Hổ trợn mắt nói:

"Ngươi có biết võ nghệ không?". Tiểu đạo sĩ nhe răng ra cười hì hì như con khỉ, lắc đầu nói:

"Tôi chưa học qua, tôi là người làm ăn, cũng không dùng tới võ nghệ, nhưng tôi thường chữa bệnh cho người biết võ nghệ.

Nhưng hiệp khách, tiêu đầu, đại vương nổi tiếng nhất trên giang hồ bị thương cũng gọi tôi tới chữa. Bổ thiết bình kim tán, Sinh long hoạt hổ cao của tôi đều là nổi tiếng bốn phương!". Nói xong, Hoa Kiểm Hoan lại cài then cửa lại.

La Tiểu Hổ tự mở cúc áo, để lộ vết thương máu thịt bầy nhầy ra. Tiểu đạo sĩ bèn mở rương thuốc của y, lấy ra thuốc cao và một bao thuốc viên. La Tiểu Hổ lại hỏi:

"Ngươi đi lại giang hồ, có biết trên giang hồ ai là người võ nghệ cao cường nhất, nổi tiếng nhất không?". Tiểu đạo sĩ nói:

"Nếu nói về võ nghệ thì ko ai giỏi hơn Giang Nam Nhạn, Lý Mộ Bạch, Hầu Nhi Thủ ba người già trẻ!". La Tiểu Hổ cười nói:

"Hầu Nhi Thủ là người thế nào? Ta chưa từng nghe nói qua, đại khái nhân vật không có gì xuất sắc, võ nghệ không cao cường chăng?". Tiểu đạo sĩ nói:

"Ha ha, là ngươi không biết, tên tuổi của Hầu Nhi Thủ lớn lắm đấy!

Y là thiếu gia của Đàm Viên ngoại ở phủ Phượng Dương, đại đệ tử của Lý Mộ Bạch, ai mà bằng được?". La Tiểu Hổ cười cười, lại hỏi:

"Ngươi có biết một vị tên Cao Lãng Thu không?". Tiểu đạo sĩ lắc đầu nói:

"Chưa nghe nói". La Tiểu Hổ lại hỏi:

"Ngươi đã qua núi Vũ Đang chưa?". Tiểu đạo sĩ gật đầu nói:

"Có đi qua, các đạo sĩ trên núi ấy võ nghệ một đời lại không bằng một đời". La Tiểu Hổ lại hỏi:

"Ngươi biết ở Tân Cương có Bán thiên vân La Tiểu Hổ không ?".

Tiểu đạo sĩ lắc đầu, thắp ngọn nến cháy dở lên hơ hơ hai lá thuốc cao, lại rắc thuốc trong cái bao lên. La Tiểu Hổ lại hỏi:

"Ngươi có biết Dương Tiểu Báo không?". Tiểu đạo sĩ nói:

"Đơn đao Tiểu Thái tuế Dương Báo ba năm trước rất nổi tiếng trêng giang hồ, vào cung ăn trộm hơn bốn mươi viên trân châu, về sau chết ở phủ Bảo Định thì ta có biết, nhưng không nghe nói Dương Tiểu Báo nào cả!". La Tiểu Hổ giật nảy mình, trong lòng nổi lên một mối bi ai, lại trợn mắt hỏi riết:

"Sau khi Dương Báo chết nhà y còn ai không?". Tiểu đạo sĩ cầm lá thuốc cao nói:

"Chuyện xảy ra đêm qua, Dương Lệ Phương con dâu Thiết chưỡng Đức Ngũ gia chính là em gái Dương Báo!". La Tiểu Hổ lập tức ngẩn người.

Tiểu đạo sĩ dán hai lá thuốc cao hơ nóng lên vết thương của La Tiểu Hổ rồi dùng tay ấn mạnh, La Tiểu Hổ lập tức "Ái chà" một tiếng ngất đi luôn, khiến tiểu đạo sĩ giật nảy mình. Hoa Kiểm Hoan và Sa Mạc Thử vội bước qua gọi "Lão gia" tỉnh dậy. Tiểu đạo sĩ kinh ngạc nói:

"Vậy thì thân thể của y bị hư nhược à, ngay cả một chút thuốc cao cũng chịu không nổi sao?". Hoa Kiểm Hoan định tìm giấy để đốt lên cứu, Sa Mạc Thử lại luôn miệng gọi "Lão gia, lão gia, La lão gia!". Tiểu đạo sĩ kia ngẩn người, đột nhiên La Tiểu Hổ hé mắt ra, y vội xua tay ra hiệu cho tất cả mọi người ra ngoài hết, y thì ở đó không kìm được nỗi thống khổ, một vị anh hùng to lớn lại khóc nức nở như một đứa con gái nhỏ.

Từ đó y cũng không ra khỏi phòng, cơm nước cũng biếng ăn, rượu cũng không uống, lại càng ít nghe y hát câu "Tên ta là Hổ em tên Báo. Còn có em gái tên Anh Phương". Đồng thời cũng không biết tiểu đạo sĩ cho y loại thuốc gì, mà vết thương không những không lành, lại càng sưng vù lên!

Qua ba bốn hôm, trong ba bốn hôm ấy bên ngoài tiếng đồn râm ran, đều nói trong kinh thành có đại đạo ẩn núp. Nha môn Đề đốc trong thành, nha môn Ngự sử ngoài thành đều đang phái sai quan đi khắp nơi điều tra lai lịch của những người khả nghi. Lại nói Nhất đóa liên hoa Lưu Thái Bảo, Thần thương Dương Kiện Đường, Ngũ trảo ưng Dương Chính Lễ hiện đang ngày đêm đi khắp trên phố, họ nhất định phải bắt được tên gian tặc giết chết Đức đại thiếu gia mới cam tâm.

Ngoài Sa Mạc Thử thường ra ngoài đi nghe ngóng tin tức, Hoa Kiểm Hoan trên mặt có vết sẹo cũng không dám ra cửa. Y suốt ngày đánh bạc với tiểu đạo sĩ, bao nhiêu tiền "lão gia" cho y đều bị tiểu đạo sĩ thắng hết. Tiểu đạo sĩ không những giỏi đánh bạc, mà kiến văn về giang hồ rất rộng rãi, nhưng họ rốt lại không đoán được tiểu đạo sĩ là loại nhân vật nào.

La Tiểu Hổ ở trên lầu tuy bị trọng thương, vả lại lòng tàn ý lạnh nhưng vẫn cẩn thận gìn giữ thanh bảo đao trên chuôi có vòng của y. Y biết có người đang muốn lấy thanh bảo đao này, vả lại người ấy đại khái cũng đang ở đây. Vì hàng đêm y biết ngoài cửa có tiếng động, chỉ là người ấy chưa thể đắc thủ, y ngờ tiểu đạo sĩ kia là người trong bọn lục lâm. Nhưng nhìn kỹ lại thì lại không giống, sai bọn Sa Mạc Thử, Hoa Kiểm Hoan thăm dò, cũng chỉ là một chút dấu vết khả nghi cũng không tìm ra.

Trời ấm dần, vết thương của La Tiểu Hổ dán hai lá thuốc cao cũng ngày càng nặng. Hôm ấy chẳng qua chỉ mới đến canh hai, đột nhiên có một người bước vào phòng y, trong phòng y vẫn còn ngọn nến sáng rực trên bàn. La Tiểu Hổ nghe tiếng bước chân vội vàng nhịn đau trở dậy, đồng thời nắm cái bọc, trên cái bọc chính là thanh bảo đao kia. Y trợn tròn mắt, nhìn thấy dưới ánh đèn người đứng ở đầu giường là một thiếu niên mặc quần áo bằng đoạn xanh, vóc người nhỏ nhắn, khuôn mặt tuấn tú! Ái chà, không phải là đàn ông, té ra chính là người yêu Ngọc Kiều Long của y! Y nói "À, cô vừa tới à?".

Ngọc Kiều Long lại nhìn y xua tay, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như làn sương thu, không có chút nào ấm áp, không có chút nào nhu mì, chỉ bước tới một bước cúi xuống nghiêm khắc hỏi y, âm thanh cực nhỏ, nói:

"Ngươi tới Bắc Kinh là có ý gì ? Tại sao bấy nhiêu ngày ngươi không tới? Ngươi tới nhà họ Đức gây ra chuyện gì ? Ngươi có biết Dương Lệ Phương là em gái ngươi không ? Ngươi giết Đức Văn Hùng là giết em rể ngươi, ngươi quả thật là cường đạo, lúc trước ta nhìn lầm ngươi rồi !". La Tiểu Hổ trong lòng như đao cắt, y lật người ngồi lên định phân trần, Ngọc Kiều Long không cho y trả lời, lại tức giận nói "Ngươi ở đây vài hôm nữa nhất định sẽ bị bắt. Ta bây giờ không có cách nào cứu ngươi, ta tự cứu ta còn chưa xong. Ta chờ ngươi ba năm, hy vọng ngươi có chỗ xuất thân, không ngờ đều thành ảo mộng. Ngươi ngày càng rơi rụng thành kẻ hạ lưu, cha mẹ ta hiện đã hứa gả ta cho Lỗ Hàn lâm Phủ thừa phủ Phụng Thiên, ta không có cách nào trái ý. Hôm nay ta tới để nói câu này với ngươi, là trách ngươi tự mình không có chí khí, chứ không phải ta vô tình!". La Tiểu Hổ vội xua tay nói "Kiều Long!". Ngọc Kiều Long cũng không thèm nhìn một cái bước ra khỏi phòng. La Tiểu Hổ lại buồn thảm kêu một tiếng "Kiều Long, hiền muội!".

Ngọc Kiều Long đã bước được hai bước chợt dừng chân quay lại, ý tứ của nàng tựa hồ muốn quay lại nhìn vào phòng, nhưng lúc ấy đột nhiên có một người từ sau lưng nàng vọt tới. Ngọc Kiều Long vội vàng nghiêng người tránh ra, người ấy như một con khỉ, rất nhỏ bé, hai tay vung lên chụp nàng. Ngọc Kiều Long mau lẹ tránh ra, đồng thời phóng chân đá người ấy ngã lăn xuống, người ấy lăn một vòng rồi đứng dậy. Ngọc Kiều Long lại đá một cước, người ấy lăn lông lốc xuống cầu thang. Ngọc Kiều Long không dám ở lại đó lâu, bèn từ lan can nhảy xuống lầu, người như con khỉ kia lại nhào tới chụp, đánh rơi chiếc khăn xanh trên đầu Ngọc Kiều Long xuống đất. Ngọc Kiều Long tức giận một chưởng đánh ra, người kia lui lại hai bước, Ngọc Kiều Long vội phi thân vọt ra ngoài.

Lúc ấy ở quầy có mấy người chạy tới, Ngọc Kiều Long đã ra cổng. Nhưng nàng vừa ra khỏi cổng, không ngờ bên ngoài có hai người bước vào, một người tay cầm hỏa tập tùng hương đánh lên. Ngọc Kiều Long thấy trước mắt có tia lửa lóe lên vội nghiêng người tránh qua, lúc ấy người đánh hỏa tập kia cũng giật mình nhảy dựng lên, kinh ngạc nói:

"Ái chà, té ra là cô ta! Hôm nay Lưu Thái Bảo ta có nằm mơ cũng không nghĩ là cô ta". Ngọc Kiều Long cả kinh quay người dùng Liên châu nỏ tiễn bắn một phát vào người đang nói, người đi cùng Lưu Thái Bảo trúng tên khuỵu xuống, người trong khách điếm la hét ầm ĩ, trên phố cũng còn nhiều nhà chưa đóng cửa. Ngọc Kiều Long bèn chạy mau qua phía đông. Lúc ấy trời đã tối dần, tiếng trống báo canh đã khua ba hồi, Cổ thành cao cao đã rơi vào màn đêm tịch mịch. Ngọc Kiều Long vượt thành lén trở vào phủ, trong lòng vô cùng lo lắng.

Lưu Thái Bảo vốn là dắt theo Hoa ngưu nhi Lý Thành, đêm nào cũng tới khách điếm La Tiểu Hổ trọ để dò xét, hôm nay không ngờ lại dò xét ra một chuyện mà y không ngờ, khiến y hoảng sợ ngẩn ra! Hai người chạy theo về phía đông, Hoa ngưu nhi Lý Thành vì mông trúng một mũi tên, nên chạy không nổi, thở hổn hển nói:

"Đứng lại đi, đứng lại đi! Rốt lại thằng đầy tớ vừa rồi ngươi đánh hỏa tập soi vào mặt là ai thế? Thằng đầy tớ ấy sao lại lợi hại thế, không nói gì đã phát tên!". Lưu Thái Bảo thì nói:

"Đó là con hồ ly nhỏ, ta thật không ngờ là thị ! Chẳng trách gì trước đây Du Tú Liên không chịu nói rõ với ta. Bây giờ, bây giờ thì chuyện này ngay cả vợ ta cũng không thể nói cho biết được, bây giờ biết y thị là ai, mới là khó đây!". Hai người cứ thế trở về Toàn Hưng tiêu điếm.

Lúc ấy La Tiểu Hổ trên phòng đập phá một trận. Tiểu đạo sĩ bán thuốc bị người ta đánh sưng mặt nhưng y nhặt được một cái mũ nhỏ. Chưởng quỹ thì nhảy nhót hò hét như sấm, chỉ tiểu đạo sĩ mắng "Không lạ gì khách điếm của ta mấy hôm nay thường có chuyện, khiến khách khứa không được yên, té ra ngươi không phải là người tốt, ngươi cút đi ngay, nếu không ta sẽ bắt ngươi giao cho quan đấy". Tiểu đạo sĩ ôm mặt nén giận, cũng không nói gì, sau cùng có người khách già thường ở đó và tiên sinh kế toán khuyên giải Chưởng quỹ, nói "Đừng làm ầm lên! Bây giờ ngoài phố đang có chuyện, cứ để y ở thêm một tối, sáng mai nhất định bảo y đi là được". Chưởng quỹ đến lúc ấy mới không thể không nén giận, lại nói với tiểu đạo sĩ "Ngày mai mời người đi cho! Người còn thiếu bao nhiêu tiền chúng tôi cũng không cần! Xin người đừng gây chuyện cho chúng tôi nữa! Chúng tôi ở đây là mua bán ngay thẳng!". Tiểu đạo sĩ gật gật đầu.

Lúc ấy Sa Mạc Thử đã chạy lên lầu báo lại với La Tiểu Hổ, nói "Tiểu đạo sĩ kia té ra là gian tặc, mới rồi bị người ở ngoài vào đánh cho". La Tiểu Hổ tựa hồ không nghe thấy câu ấy, y chỉ nằm ngửa mặt lên trời, trợn tròn hai con mắt ngây dại! Hai mắt của y bị ánh lửa chiếu vào đỏ rực, đỏ đến phát sợ! Sa Mạc Thử sợ quá vội vàng lùi lại. Từ nửa đêm trở về sáng trong khách điếm không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm hôm sau, tiểu đạo sĩ kia cùng cái rương thuốc của y đột nhiên không thấy đâu, cửa phòng vẫn không mở, không biết y đi lúc nào. Ở bức tường vôi trắng cạnh cửa có mấy câu viết bằng than đen "Ta là Giang Nam đại hiệp Hầu nhi thủ Đàm Phi, sau khi ta đi rồi, trong khách điếm vẫn có gian tặc, nhất định còn gây ra chuyện, xin nhà chủ phải cẩn thận đề phòng".