Từ lúc Minh đại phu nhân nói, mặt Minh lão phu nhân luôn trầm như nước, mãi đến khi Minh Lạc vén rèm bước vào, thấy cách ăn mặc của nàng, sắc mặt mới nới lỏng, đến khi Minh Lạc nở nụ cười tươi đẹp cực điểm, Minh đại phu nhân trong lòng có quỷ, cảm thấy là yêu tinh phụ thân, nhưng trong nháy mắt vẻ mặt lo lắng của Minh lão phu nhân lại dãn ra.

Minh Lạc đến gần, Minh lão phu nhân không để ý Minh đại phu nhân, gọi Minh Lạc đến trước mặt, cầm tay nàng nhìn qua: “ tốt, tốt, quả nhiên sắc mặt tốt hơn nhiều, Lạc nha đầu, ngày thường nên mặc những bộ như thế này, tinh thần phấn chấn, lão bà này nhìn cũng vui vẻ.”

Minh Lạc thi lễ nói “ ân, hôm nay tôn nữ phải vào cung, cô mẫu luôn lo lắng cho thân thể tôn nữ, cho nên cố ý ăn mặc để cô mẫu an tâm.”

Minh lão phu nhân liên tục gật đầu: “ đúng, nên như vậy.”

Minh Lạc dỗ Minh lão phu nhân vui vẻ, liền quay đầu nhìn Minh đại phu nhân, hơi nghiêng mình hành lễ với Minh đại phu nhân “ A Lạc thỉnh an đại bá mẫu.”

Lúc này Minh đại phu nhân đã điều chỉnh xong sắc mặt, tỏ vẻ ôn hòa thân thiết nói “ ai, Lạc tỷ nhi đừng đa lễ. Mẫu thân đừng nói người, vừa nãy Lạc tỷ nhi bước vào làm con dâu giật cả mình, khí độ này, dung mạo này, nhìn xa còn tưởng là thái hậu nương nương hồi nhỏ, chẳng trách mẫu thân và thái hậu nương nương đề yêu thích nàng.”

Minh đại phu nhân thật sự là bị giật mình, nhưng không phải vì Minh Lạc giống thái hậu nương nương- thật ra tướng mạo của nàng kế thừa ưu điểm của phụ mẫn nên xinh đẹp hơn, không giống tướng mạo của thái hậu- tướng mạo điển hình của Minh gia. – mà là vì cách ăn mặc của Minh Lạc, còn có nụ cười kia, từ ca nhìn lại rất giống Dung thị, điều này mới làm Minh đại phu nhân chấn kinh.

Nhất là trâm trân châu trên đầu Minh Lạc, chính là di vật của Dung thị- loại vật nhỏ nhiều năm này, Minh lão phu nhân sẽ không nhớ rõ nhưng Minh đại phu nhân sẽ không không nhớ rõ. Mà Minh Lạc cười, trâm trân chấu đùng đưa, làm Minh đại phu nhân bừng tỉnh

Minh đại phu nhân lấy lại bình tĩnh, cố ý tránh cây trâm trên đầu nàng, nói “ Lạc tỷ nhi hôm nay đến thật sớm. bọn tỷ muội khác còn chưa tới, chắc là lại vụng trộm lười biếng.”

Minh Lạc cười một tiếng, nói “ ngày trước a Lạc đến thỉnh an tổ mẫu sẽ đi cùng tỷ muội, chỉ là hôm nay có việc muốn với bá mẫu và tổ mẫu, cho nên cố ý đến sớm.”

nói xong thu nụ cười, nghiêm mặt nói với Minh lão phu nhân và Minh đại phu nhân “ Tổ mẫu, bá mẫu, hôm đó trong yến tiệc ở phủ trưởng công chúa, nhị ca tìm a lạc nói chuyện. Hỏi a Lạc có thể nhớ kĩ công ơn dưỡng dục của gia tộc, tương lai xuất giá, khắp nơi phải đặt lợi ích cảu nhị tỷ lên đầu tiên- lúc đó đang ở phủ đại trưởng công chúa, tai vách mạch rừng, thời gian địa điểm không phù hợp, a lạc sợ mang lại tai họa cho Minh gia, đành nghiêm mặt bác bỏ nhị ca- không biết việc này bá mẫu có biết không.”

“ Hôm đó thân thể a Lạc khó chịu, không thể đi chính viện thỉnh tội với bá mẫu và nhị ca, là a lạc khôngđúng, cho nên hôm nay trước khi tiến cung, a lạc muốn nói với bá mẫu một tiếng- tránh cho bá mẫu hiểu lầm, làm nhị ca cảm thấy a Lạc ovng ân phụ nghĩa, bất kính huynh tỷ..”

Minh Lạc càng nói, dáng vẻ tươi cười của Minh đại phu nhân càng cứng ngắc, bà ta muốn bác bỏ Minh Lạc, nhưng bà ta vẫn còn lý trí, sắc mặt nặng nề của bà mẫu ở trên bà ta vẫn cảm nhận được. vì vậy dù trong lòng xấu hổ, lúc a Lạc càng nói càng ‘ không hợp thói thường” thì cắt nàng, vừa thẹn vừa thân thiết nói “ Lạc tỷ nhi, ai, đứa nhỏ này nói thỉnh tội gì chứ, đại bá mẫu vừa nói chuyện này với tổ mẫu con, đều là nhị ca con không biết dùng từ, rõ ràng là có tâm lại nói thành như vậy, làm con hiểu lầm, hôm đó bá mẫu nghe nói đã trách nó một phen. Nhưng Lạc tỷ nhi, nhị ca con lỗ mãng, con đừng để trong lòng. Đợi ngày nó hưu mộc, liền để nó dẫn mấy tỉ muội lên TRường Mai sơn chơi, coi như bồi tội, được không?”

Minh Lạc lắc đầu cười nói “ nhị ca nói như vậy là do quá mức quan tâm nhị tỷ, quan tâm sẽ loạn, trái lại a Lạc vì sợ tai vách mạch rừng, nói chuyện quá mức cứng nhắc, lý lẽ, cẩn thận- vốn là a Lạc sai, sao có thể để nhị ca bồi tội.”

Dù sao lý cũng ở phía ta, không sai lầm, không cho các người mặt mũi.

Minh Lạc và Minh đại phu nhân lời nói sắc bén, nhưng Minh lão phu nhân không nói gì, không hòa giải cũng không đứng về bên nào.

Chỉ là sau khi dùng thiện, Minh đại phu nhân đề xuất đưa tỷ muội Minh Lạc vào cung lại bị Minh lão phu nhân giữ lại.

Cho người hầu lui ra, lão phu nhân lãnh đạm nói với Minh đại phu nhân “ ta biết các ngươi đang khẩn trương cái gì, không phải sợ nếu Lạc tỷ nhi gả cho Túc vương sẽ không chịu nghe các ngươi an bài sao,, thuận theo các ngươi, giúp đỡ Tú tỷ nhi? Các ngươi không nghĩ một chút, tượng đất còn có ba phần thổ tính, Lạc tỷ nhi chỉ là bé gái mồ côi, dù tâm địa lương thiện, sống tình cảm cũng không chịu đượcc các ngươi giày vò như vậy.”

“ các ngươi không đối với nàng thật tình, chỉ biết uy hiếp lợi dụng, chẳng lẽ còn trông chờ nó thật tình đối đãi với các ngươi? Ta ngược lại không biết các ngươi nắm được cái gì, để cảm thấy chắc chắn có thể nắm chắc nàng? Coi như hôm nay các ngươi tố đến chỗ thái hậu, thử nghĩ kết quả chưa? Còn có tâm tình chơi tâm kế với cháu gái mồ côi, dùng lời nói sắc bén, sao không nghĩ cách đối xử với nàng thật tốt, để tương lai nàng nhớ rõ ân tình của các ngươi?”

nói một hồi làm mặt Minh đại phu nhân lại đỏ tận mang tai, nghĩ muốn giải thích, nhưng mắt Minh lão phu nhân như có thể nhìn thấu lòng người, cuối cùng bà ta không nói gì thêm.

trên xe ngựa tiến cung, Minh Lạc sờ trâm trân châu, nghĩ đến Minh đại phu nhân cứng nhắc khi nhìn thấy mình mặc bộ đồ và cài trâm này, trong lòng nàng phát lạnh

** ** **

Mấy ngày sau, hoàng cung, Dung Xuân viên.

Minh Lạc đứng trên bậc thang của Dung Xuân Viên, nhìn bầu trời đen nghịt, gió từng đợt, mỗi trận quét tới đều mang theo mưa nặng hạt, cóng đến người khẽ run rẩy. hành lang tuy có mái che nhưng ba mặt đón gió, căn bản không ngăn được loại mưa to này.

Đại cung nữ lâm Lang nhìn Minh Lạc bám chặt váy, bị mưa gió làm cho 10 phần chật vật, cẩn thận khuyên “ tam cô nương, vẫn là nên vào điện tránh một chút- thân thể ngài còn chưa tốt hắn, nếu lại bị bệnh, sợ là nô tỳ sẽ bị thái hậu đuổi ra khỏi cung.”

Minh lạc không nói gì, nàng vất vả nhị xuống cảm xúc muốn phân tích bieeyr hiện của Lâm Lang- nàng không biết tình huống hiện giờ là vô tình hay cố ý sắp đặt, nhưng ở trong cung này, dù là ngoài ý muốn cũng sẽ bị xem là sắp đặt- huống chi nàng cũng cảm thấy đây không phải là điều trùng hợp.

Đại điện sau lưng nàng lúc này không phải của ai khác mà chính phu quân trước, không trượng phu kiếp trước của nàng, Túc vương Triệu Thành.

Sao nàng lại lạc đến chỗ này?

Dung Xuân Viên không thuộc vườn hậu cung đông tây, mà thuộc nam vườn tiền điện.

Hôm đó thái hậu triệu nàng vào nói chuyện, nói cho nàng biết thế tử Tây Phiền vương phủ- Cảnh Hạo và Túc vương Triệu Thành đồng thời xin tứ hôn với nàng, sau đó phân tích cho nàng lợi và hại của hai mối hôn sự này, thái hậu không tiện quyết định nên để nàng suy nghĩ- sau đó cho người mang mộtchậu tiểu bạch tử ra, bảo nàng đưa đến Ngưng Tú các của Cảnh thái phi.

Cảnh thái phi xuất thân Tây Phiền vương phủ, là hậu phi của Thành Võ đế, bà cũng là cô tổ mẫu của Cảnh Hạo, đại trưởng quận chúa Tây Phiền vương phủ, vì thân phận tôn quý nên không bị đuổi đến bắc vườn vắng vẻ, mà ở một góc trong nam vườn, năm đó Cảnh Hạo vào cung, tiên đế còn đặc ân cho Cảnh Hạo theo Cảnh thái phi mấy năm.

Minh thái hậu để Minh Lạc đến tâm sự với Cảnh thái phi, nói chút chuyện xưa của Tây Phiền vương phủ, ý gì không cần nói cũng biết- dù Minh Lạc đã quyết định sẽ gả cho Triệu Thành, nhưng nàng cũng không bài xích việc nói chuyện với mấy lão nhân gia này- chuyện Tây Phiền vương phủ, lịch sử ghi lại rất ít, hiểu rõ Tây Phiền vương phủ rất có ích cho việc phá giải bố cục tây bắc Đại Ngụy.

Vì muốn hiểu rõ tình huống của phụ thân ở tây bắc năm đó, những ngày này nàng lật rất nhiều tư liệu lịch sử, nhưng ghi chép trong tài liệu lại có hạn.

Minh Lạc bồi Cảnh thái phi nói chuyện hồi lâu, khi về gặp trận mưa to- mùa này thời tiết luôn thay đổi thất thường, lúc đó cách Dung Xuân viên gần nhất nên cung nhân đưa nàng đến đây tránh mưa, nàng cũng không để ý. Dĩ vãng nàng vào cung chỉ ra vào Từ Thọ cung của thái hậu, nhiều nhất cũng chỉ đi lại ở hậu cung, căn bản ít khi tới nam vườn, cho nên không quen thuộc.

Nàng nhìn thấy Triệu Thành mới mơ hồ nhớ, Dung Xuân viên rất gần tiền điện của Khánh An đế, Càn Nguyên cung, năm đó khi Triệu Thành chưa liền phiên, đây là tẩm cung của hắn- như vậy giờ hắn ở đây cũng là tự nhiên.

Ngược lại nàng, ai sẽ tin là nàng không phải cố tình đến? còn quần áo không chỉnh tề, bộ dáng này- nóikhông chừng còn bị nói thành, đặc biệt nghe ngóng Triệu Thành ở chỗ này nên tận lực câu dẫn Triệu Thành.

Lâm Lang nhìn Minh Lạc, thở dài nói “ Tốt a, tam cô nương, vậy ngài chờ ở đây, nô tỳ vào mượn cây dù, chúng ta tranh thủ về Từ Thọ cung.”

“ không cần.” Minh Lạc nói.

Nàng hít sâu- nếu đã đến, dù hiện tại quay đầu đi cũng chỉ có vẻ già mồm cãi láo- nàng bây giờ còn có gì không thông suốt? câu dẫn thì câu dẫn đi.

Nàng nói xong, quay người đi vào trong- mà lúc này Triệu Thành ở bên trong từ khi nàng bước vào đây luôn một mực nhìn nàng, thấy nàng không chịu tiến vào, hắn nhìn nàng bị xối trong lòng rất khó chịu nhưng hắn lại là người giỏi chịu đựng, tâm tư cũng hung ác- nàng không vào thì hắn cứ ở bên trong xem đến cùng nàng muốn thế nào- mà hướng nàng vừa đi tới là Ngưng Tú các, hắn liền biết nàng điđâu.

Nàng không bỏ đi suy nghỉ gả cho Cảnh Hạo sao?

Tác giả có lời muốn nói: a Lạc: Liền xem như bị xem như câu - dẫn thì thế nào?

Túc vương: Chẳng ra sao cả, trái lại cũng được