Lăng Thiếu Phong mặc kệ lời nói của cô, bế cô ngồi lên ghế. Dịu dàng lau đi những giọt lệ trên má:" Cô có sao không?"

" Lăng Thiếu Phong... tôi xin anh đừng nói cho Diệp Tử Hàn biết được không, được không? Tiểu Nặc đã rất đáng thương, anh đừng đừng làm như thế. "

Anh mỉm cười nhìn cô gái đang khóc lóc phía trước, không ngừng gật đầu.

°°°

" Uống,uống nữa. "

Đường Noãn vòng hai tay qua cổ Lăng Thiếu Phong, tựa đầu vào người anh.

Không biết từ lúc nào, đôi môi hai người dán chặt nhau. Lăng Thiếu Phong bế cô lên giường.

Tay lớn túm chặt cằm cô, môi mỏng bao trùm ở trên môi cô. Đầu lưỡi linh hoạt xâm nhập vào khoang miệng của cô giống như một con sói lớn tham lam cắn lấy con mồi.

Nụ hôn dần tụt xuống, cuồng nhiệt hôn lên xương quai xanh nhỏ nhắn ấy.

Cánh tay anh quấn chặt vòng eo mảnh khánh của cô, một cánh tay khác đặt ở trước ngực không ngừng vuốt ve.


" Ngô... ''

Không khí trong phòng tăng lên, quần áo hai người lần lượt rơi xuống.

Mồ hôi trên trán chảy liên tục, bàn tay vô thức bấm lấy lưng anh. Những nơi mà anh vuốt ve dường như bị điện giật, khiến cô run rẫy không ngừng.

" A ưm! ''

Khi vật to lớn xâm nhập vào *** *****, phía dưới đột nhiên co rút kịch liệt.

" Mau ra, huhu... "

Lăng Thiếu Phong chau mày nhìn cô, cuối xuống hôn lấy đôi môi anh đào kia.

Những tia sáng lấp lánh chiếu vào căn phòng, chiếc điện thoại không ngừng reo lên. Lăng Thiếu Phong mơ màng tỉnh dậy, mò theo tiếng nhạc với lấy chiếc điện thoại.

" Lăng tổng, đã một giờ hơn rồi, cuộc họp sắp bắt đầu rồi, các vị cổ đông đều đã tới, ngài đang ở đâu ạ?"

Lăng Thiếu Phong xoa xoa thái dương, liếc nhìn căn phòng trống rỗng, anh cầm chiếc khăn tắm quấn lấy hong, đi xuống nhà nhưng vẫn không thấy bóng hình ấy.


Mọi chuyện tối hôm qua dường như một giấc mộng, anh chạy lên phòng thay quần áo, đập vào mắt là một vết máu trên ga giường, vô thức mỉm cười.

Không phải mộng.

" Lăng tổng, Lăng tổng? "

Lăng Thiếu Phong nhanh tay mặc áo vào, chạy xuống lầu.

" Cô chuẩn bị tài liệu cho tôi, mười phút nữa tôi sẽ đến. "

*Biệt thự Diệp gia.

Trương Tiểu Nặc đứng ở bếp làm thức ăn, hôm nay cô làm rất nhiều món bởi vì có người không mời mà tới, bảo là nhớ cô.

" Món thịt kho phải bỏ nước dừa sao?"Đường Noãn đứng bên cạnh dắt cam, có phần tiều tụy.

Trương Tiểu Nặc bỏ thêm vài trái ớt vào, liếc nhìn cô nàng:" Hôm nay cậu đóng cửa sớm thế, đã nóng rồi còn mặc áo len nữa. "

Đường Noãn mỉm cười, chột dạ nhìn sang nơi khác. Cả tủ áo chỉ có áo len này mới che được cái cổ a! Sai một bước là tiêu tan cả cuộc đời.


Đường Noãn a Đường Noãn, mày chết rồi!

" Cậu làm thức ăn sớm thế? " Cô chuyển qua đề tài khác, cả người nhức mỏi không thôi.

Trương Tiểu Nặc đậy nắp nòi lại, bắt đầu lặt rau lan.

" Cũng ba giờ hơn rồi, làm xong cũng năm giờ. Cậu... không có chuyện gì thật sao?"

" Không! Không không có. "

Tâm tư chợt rối loạn, Đường Noãn rút chiếc điện thoại ra khóa luôn máy, bỏ vào trong túi xách.

" Tiểu Nặc, cậu chấp nhận Diệp Tử Hàn rồi?"

Đường Noãn nhìn lên nhìn xuống, khẳng định trong nhà không có người mới dám mở lời.

Trương Tiểu Nặc sững người giây lát, mím môi gật đầu.

" Tớ muốn muốn thử một lần, cho anh ấy một cơ hội, cho chính bản thân tớ một hội. "

Đường Noãn ôm lấy cô bạn, nỗi day dứt trong lòng cũng được buông xuống phần nào.

" Nếu như không phải vì tớ thì mọi... Xin lỗi."
" Xin lỗi gì chứ, mấy năm nay cũng nhờ cậu chăm sóc tớ. Cũng nhờ cậu, bán hết trang sức để duy trì quán coffee, giữ lại kỉ niệm của tớ và anh ấy. "

Trái tim chợt nhói lên, tai nạn năm ấy chợt hiện lên trước mặt, máu không ngừng chảy xuống gương mặt anh, cả người đầy vết thương.

Cô biết Diệp Tử Hàn gặp tai nạn, cả người lặng đi, hốt hoảng, sợ hãi. Khi bác sĩ bảo đã bình an vô sự, trái tim cô mới bình yên trở lại.

Nhưng giây phút đó cô lại nghĩ, nếu như Thiên Ca cũng may mắn như anh, cũng được cứu sống thì sẽ như thế nào?

Nếu như thế, có lẽ Diệp Tử Hàn là ai cô cũng không muốn biết, cũng không cần tiếp cận để làm quen, càng không trở thành Diệp phu nhân.

Định mệnh, không ai đoán trước, không ai biết được.

Chiếc xe màu trắng Bugatti phóng nhanh trên con phố, Lăng Thiếu Phong chạy tới quán coffee nhưng không thấy người. Anh chạy qua căn hộ của Đường Noãn nhưng vẫn không có ai ở nhà.
Nhóc con, muốn trốn tôi? Đợi đủ cánh bay ra khỏi thành phố này rồi hẳn làm.

Chiếc điện thoại trong túi vang lên, Trương Tiểu Nặc?

" Chị dâu, em nghe đây. "

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nước chảy:" Hôm nay làm rất nhiều món, qua đây dùng cơm nhé?"

Lăng Thiếu Phong liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay, do dự nhưng nghĩ tới các món ăn thì không nhịn được nuốt nước bọt.

" Được. "