NGƯỜI NỐI NGHIỆP CHÂN CHÍNH (P190)

Tác giả: Hà Phong Xuy

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang

Soái Ninh cũng tiện tay vơ một nắm thức ăn quăng vèo xuống giữa ao.

“Tin chúng ta xem mặt vừa mới lọt ra, tôi đã nhận được rất nhiều thư từ nặc danh. Tất cả đều nói anh vốn không thích gái, vừa ẻo vừa dâm, cuộc sống cá nhân hỗn loạn, lấy anh rồi chỉ tổ thành quả phụ.”

Khuôn mặt tuấn tú của Tô Ngọc Phong đỏ bừng. Anh ta căm ghét những lời lẽ xúc phạm kia cực kỳ nhưng vẫn hừ lạnh, thừa nhận: “Chúng nó nói không sai. Tôi đúng là đồng tính thật, cũng chính vì thế mà tôi mới có năng khiếu nghệ thuật hơn người, mới có thể trở thành họa sĩ. I’m proud of my sexual orientation (Tôi tự hào về xu hướng tính dục của mình).”

Soái Ninh gật đầu: “You are really something (Anh cũng ra gì phết). Nhưng anh không tò mò bắn tin cho tôi là những ai à?”

Tô Ngọc Phong lắc đầu thoáng đạt: “I can’t say I’m really interested. I think they are both sort of boring.” (Tôi chả nói được rằng tôi thực sự quan tâm. Tôi nghĩ chúng nó đều là dạng rảnh háng.)

“Nếu bọn rảnh háng này bao gồm người thân của anh thì sao?”

Soái Ninh nhẹ nhàng xé bỏ sự thờ ơ của anh ta, vừa chìa thức ăn nhử lũ cá, vừa hé tin tình báo nhử anh ta.

“Chuyện này ba tôi và tôi chưa hề lộ ra. Bà Văn làm mối cũng rất kín miệng. Theo như bà ấy nói thì bác Tô chỉ từng bàn bạc với hai bà chị anh và chồng các bả. Tin tức chỉ có thể rò rỉ từ phía họ. Tôi không tin lắm chuyện người bắn tin là Lôi Phong sống, sợ tôi bị thiệt nên mới có lời nhắc nhở. Khả năng cao là chị gái anh rể anh không muốn hai nhà chúng ta kết thông gia, muốn ngăn cản chuyện cưới hỏi này. Mục đích của họ là gì, hẳn anh rõ hơn tôi.”

Hoàn cảnh nhà họ Tô, cô cũng tạm hiểu rõ, cũng là thể loại phim tranh đoạt hào môn xuất sắc. Hai bà chị cùng coi Tô Ngọc Phong như cái gai trong mắt. Anh ta nhờ ông bố che chở mới có thể sống vô tư lự. Anh ta không có năng lực kế thừa cơ nghiệp, Tô Vĩnh Phúc thiên vị đến mấy sau này cũng phải giao lại quyền hành cho con gái con rể. Chờ đến sau khi lão Tô hai năm mươi, cậu cả vô công rồi nghề là anh ta liệu còn có thể nhởn nhơ như bây giờ hay không cũng khó nói.

“Tầm này mọi việc không rời được tiền. Mở triển lãm tranh lưu động khắp cả nước, mời các họa sĩ trong và ngoài nước ra mặt, nhờ người sưu tập mua giá cao tác phẩm của mình để bơm thổi danh tiếng, tất cả đều cần nguồn kinh phí lớn. Bác Tô sẵn sàng lấy tiền đắp cho con trai, nhưng sau này các tiểu thư nhà họ Tô đồng ý mỗi năm vứt đi hơn trăm triệu chỉ để hỗ trợ cho sự nghiệp của em trai hay sao?”

Quan hệ của Tô Ngọc Phong và các chị chẳng tốt đẹp gì. Anh ta thuộc nằm lòng suy nghĩ của họ. Dẫu bị lời nói của Soái Ninh gợi lên nỗi lo lắng, anh ta vẫn khăng khăng giữ gìn thể diện.

“Tôi có cổ phần ở Kiến Uy, cổ tức cũng đủ ăn hết đời.”

Soái Ninh cất lên một tràng cười giòn giã làm anh ta lạnh cả người: “Anh đúng là không biết gì về chuyện làm ăn. Người nắm quyền kiểm soát thực tế của công ty có rất nhiều chiêu trò, tước đoạt cổ phần của cổ đông ngon ơ. Hai bà chị anh và ông xã họ đều là người tài giỏi hiếm gặp, đã bắt rễ sâu rộng ở Kiến Uy. Anh xác định có thể thắng các bả trong cuộc chiến tranh giành tài sản sau này? Tôi coi bộ đến tự bảo vệ bản thân còn khó á.”

Đây toàn là những lời than phiền mà Tô Ngọc Phong chỉ dốc bầu tâm sự với bạn thân, gái này tuôn ra từng chữ một chứng tỏ đã dò xét mọi nhẽ về anh ta.

Anh ta đúng là rất dè chừng các chị, sợ sau này bị họ cướp mất cái bát vàng không thể ngồi mát mà ăn chơi hưởng lạc được nữa. Anh ta cũng đang sốt sắng muốn tìm một chỗ dựa mới thay thế người cha dần dần già yếu. Nếu nhà họ Soái thực sự có thiện chí, bợ được cái mông voi mang tên Soái Quan Vũ này, anh ta chẳng những giữ được cuộc sống giàu sang mà khéo còn có cơ hội đánh bại chị gái anh rể, lên làm thái tử của Kiến Uy.

“Giao thiệp nông không nói chuyện sâu. Nói mấy thứ này cho đối tượng xem mặt vừa quen biết, cô không thấy bản thân đường đột quá ư?”

Soái Ninh kệ cho anh ta ra vẻ, cười bảo: “Tôi không coi anh là đối tượng xem mặt mà là một đối tác làm ăn rất có giá trị. Hôm nay anh cũng không đến đây với ý định xem mặt cơ mà? Nếu không thì vừa rồi trong phòng khách cũng chả cư xử với cha tôi và tôi với thái độ đó.”

Tô Ngọc Phong trừng mắt nhìn cô, chợt cười tươi rói, thần thái bỗng dưng trở nên xinh xắn dễ thương.

“Tôi không muốn kết hôn với gái, bố tôi cứ bắt tôi đến. Vừa rồi làm vậy là để bố con cô biết khó mà lui.”

“Vậy bây giờ thì sao? Giữa chúng ta có khả năng hợp tác không?”

“Cô đã nói rõ hết cả. Chỉ nói chuyện làm ăn không liên quan tình cảm thì tôi nghĩ tôi có thể chấp nhận được.”

“Yên tâm, tôi chưa từng muốn lãng phí tình cảm của nhau.”

“Thế thì được rồi. Tôi cũng không định làm lỡ tuổi xuân của cô, sau này chúng ta chơi riêng theo ý mình nhé. Việc gì quan trọng cần tôi ra mặt, tôi sẽ hợp tác nghiêm túc. Nếu muốn có con thì đi thụ tinh ống nghiệm, tôi cho tinh cô cho trứng, rồi ra nước ngoài thuê người mang thai hộ. Sinh thêm vài đứa rồi cho một hai đứa theo họ của cô.”

Soái Ninh cười ha hả khen anh ta biết nghĩ cho người khác, trong bụng lại mô phỏng cảnh tượng huơ dao chém xác tanh bành.

Cái ngữ nhiễm sắc thể loại kém như mày mà đòi làm ô nhiễm nguồn gien ưu việt của chụy? Chụy chẳng qua chỉ nhờ mái hiên của mày trú mưa chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện vào ở hẳn trong căn phòng nát nhà mày đâu!

Sau đó cô lại nghĩ: “Nó đồng ý vui vẻ gọn ghẽ như vậy chứng tỏ con người nó vẫn tương đối đơn giản hào sảng. Nếu mình mượn cơ hội cưới nó xông vào nhà họ Tô, lật hết công chúa phò mã, nói không chừng có thể tiện thể thâu tóm luôn Kiến Uy. Thế chẳng phải một mũi tên hạ hẳn hai con chim?”

Cô là con rắn độc không ngại nuốt voi, cũng cho rằng việc đấu đá tranh giành rất phê, nhưng ý đồ này hiển nhiên sẽ bị trời phạt, chỉ có thể dùng để chóp chép tự sướng thôi.

Thỏa thuận xong xuôi, hai người trở vào phòng khách. Thái độ Tô Ngọc Phong tươi tỉnh hẳn lên, thay cha tiếp đãi khách nhiệt tình.

Tô Vĩnh Phúc kết luận Soái Ninh đã bỏ bùa mê thuốc lú cho Tô Ngọc Phong nên hơi sinh nghi trong lòng, nhưng con trai chịu gật đầu với việc cưới xin là có bảo đảm cho tương lai, lại còn có thể nuốt không mấy trăm tỷ hồi môn của nhà gái. Đối mặt với món hời khổng lồ, ba cái chuyện lẻ tẻ khỏi cần suy tính cho khỏe.

Hai tuần sau, Soái Ninh và Tô Ngọc Phong tổ chức lễ đính hôn nhỏ gọn xa hoa ở khách sạn Waldorf Astoria (Oan-đóp Át-xto-ri-a) trên Bến Thượng Hải. Cả hai nhà quyết định giữ kín, mãi đến ngay trước hôm làm lễ mới công bố tin tức.

Trước lễ đính hôn, Soái Quan Vũ và Tô Vĩnh Phúc ký thỏa thuận hợp tác thành lập một nền tảng thương mại điện tử, giao hẹn sẽ đầu tư năm tỷ nhân dân tệ trước tháng 7 năm sau.

Soái Ninh cũng ký thỏa thuận tiền hôn nhân đầu tiên trong đó quy định cô và Tô Ngọc Phong phải đăng ký kết hôn trước cuối tháng 10 năm nay; trong vòng 15 năm sau khi cưới, nếu đằng gái đưa đơn ly hôn hoặc mắc sai lầm dẫn tới ly hôn thì phải trả cho đằng trai bao nhiêu khoản bồi thường kếch xù.

Người đứng đầu của hai công ty nổi tiếng kết thông gia. Con gái nhà giàu hàng đầu, KOL siêu đẳng gả vào hào môn. Trong tuần này, tin tức số một cả nước ấy khiến dư luận sôi sục, bao trọn các cuộc trò chuyện trà dư tửu hậu của mọi người.

Dân tình đều thấy rõ Soái Quan Vũ gả con gái lúc này chỉ để mượn sức Tô Vĩnh Phúc. Phe Cảnh Hâm vốn chiếm thế thượng phong trong vụ thâu tóm Quan Vũ, giờ đây lão Soái lại giành được phiếu của Tô Vĩnh Phúc, hươu chết về tay ai[1] còn chưa nói chắc được.

Điều khiến cư dân mạng lấy làm lạ chính là cô nàng Nháo Nháo vốn luôn tỏ rõ tư tưởng độc lập cấp tiến ấy thế nhưng lại chịu chấp nhận cuộc hôn nhân này. Một số người cảm động vì quyết định “hiếu thảo”, “bán mình cứu cha” của cô, chúc mừng cô và Tô Ngọc Phong “người có tiền cuối cùng sẽ được bên nhau”[2]. Cũng có kẻ anti đến cùng lêu lêu cô rằng trước kia ra vẻ quá đà, rốt cuộc cũng phải rạp mình vì tiền như ai; rằng cậu cả nhà họ Tô là gay, chẳng bao lâu cô cũng sẽ được nhắc tới với tư cách “vợ gay”.

Hôm sau lễ đính hôn, Soái Ninh về Bất động sản Quan Vũ giải quyết công việc thì chạm mặt Vạn Hồng Ba trong thang máy. Vạn Hồng Ba trao đổi với Tô Vĩnh Phúc nhiều lần, đã chắc mẩm sẽ kéo được đối phương về phe mình, nào ngờ con vịt nấu chín rồi còn bay sang nồi kẻ địch. Lão không khỏi tự trách chính mình vì đã xem nhẹ giới hạn thấp hèn của Soái Ninh, càng hận cái thói cởi truồng còn thắt cổ, chết rồi vẫn không biết xấu hổ của cô hơn nữa. Lão cố nhịn mà nỗi căm ghét tận xương tủy vẫn tuôn ra theo hơi thở.

“Mày cũng oách thật, vì đạt được mục đích mà đến cả bản thân cũng bán đứng được.”

Lão chủ động chìa mặt ra, Soái Ninh không vả thì phí phạm, cười nói: “Ông ghen tị vãi ra rồi phải không? Vậy thì có thể học theo á, chọn lấy một thằng con đi dụ dỗ Tô đại thiếu, bảo đảm còn hiệu quả hơn tôi á.”

Vạn Hồng Ba quay ngoắt lại, trên trán hằn lên ba tầng nếp nhăn như thể con hổ đang lồng lộn.

“Mày đúng là xấu xa đến chảy mủ!”

Lão hối hận vì không nhìn thấu bản chất của con ranh này sớm hơn. Nó mới là nhân vật ác độc tàn nhẫn nhất nhà họ Soái, hội đủ mọi tính cách xảo quyệt đê tiện của hai thằng anh. Hồi trước lão khinh địch làm nó né thoát hết lần này đến lần khác, giờ đây rốt cuộc lại trở thành mối họa lớn cho lão.

Thấy kẻ địch thẹn quá hóa giận, Soái Ninh giống như nếm thử món khai vị của chiến thắng, đáp sắc lẹm: “Không xấu chút thì làm sao đối phó được loại độc ác tim gan đầy dòi như ông?”

“Mày cho rằng bên mày có thể lật ngược tình thế thật?”

“Không phải cho rằng mà sự thật nhất định sẽ như vậy.”

Khí độ tự tin thành thạo của cô lại ghi điểm. Cô giống như người chơi game dễ dàng lên bài, vênh váo bước ra khỏi cửa thang máy vừa mở.

Xuống bãi đỗ xe, cô nhận được cuộc gọi của Lư Bình.

Người này cuối cùng cũng đến đòi tính sổ, không biết có thể nghe hiểu lời giải thích của mình không đây.

Cô vào xe nghe điện thoại, bảo tài xế và Trần Kiệt ra ngoài chờ.

Giọng Lư Bình thật bình tĩnh nhưng rất có thể là kiểu yên tĩnh trước cơn bão.

“Giờ em có ở Thượng Hải không? Tối nay anh muốn lên gặp em.”

“Tối nay? Ngày mai anh không đi làm?”

Sức hành động đáng ngạc nhiên của anh làm Soái Ninh giật cả mình. Người lâu nay vốn luôn vững vàng phải nóng nảy, đủ thấy cú sốc phải chịu mạnh đến nhường nào.

“Lát nữa đi làm về anh sẽ ra sân bay ngay, sáng mai bay chuyến 5h30 về lại Đông Hưng, sẽ không chậm trễ công việc.”

“… Có cần thiết phải gấp vậy không? Hay là…”

Cô định đổi sang thời điểm thong thả hơn để anh hạ nhiệt đầu óc.

Lư Bình dứt khoát ngắt lời cô và cũng dứt khoát theo ý mình: “Rất cần thiết! Nếu tối nay em có hẹn quan trọng thì cứ giải quyết xong rồi gặp, anh chờ.”

“… Được rồi, lát nữa anh gửi số chuyến bay cho em, em ra sân bay đón anh.”

Cúp máy xong, tâm trạng Soái Ninh ngổn ngang như những sợi đan trên thảm. Cô suy đoán cuộc gặp gỡ tối nay liệu có phải là một màn kịch đấu khẩu cẩu huyết (éo le) hay không.

Cô quyết định bày tỏ lập trường bằng thái độ thành khẩn, coi đây như một cách đánh giá tuyển dụng chính thức. Nếu Lư Bình cũng theo quan điểm của đám đông, không hiểu cách làm của cô, thì bụp phát giải tán cũng chẳng đáng tiếc.

Nếu anh thấu hiểu… Vậy thì cô sẽ thực sự cân nhắc việc ký hợp đồng dài hạn cho anh làm lao động chính thức.

(Hết phần 190, xin mời đón đọc phần 191. Nếu muốn đọc các phần trước, xin mời click vào dòng chữ Album Tiểu thuyết “Người nối nghiệp chân chính” phía trên!)

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang (FB/VerandadeJulia)

- -----

Chú thích:

1. Thành ngữ ban đầu được dùng với nghĩa “chưa biết ai sẽ giành được chính quyền”, ngày nay được dùng theo nghĩa rộng là chưa biết người chiến thắng chung cuộc.

2. Câu này chế từ một thành ngữ bắt nguồn từ “Tây sương ký”, câu gốc là người có tình rồi sẽ cưới nhau, câu chế thay tình bằng tiền.