NGƯỜI NỐI NGHIỆP CHÂN CHÍNH (P198)

Tác giả: Hà Phong Xuy

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang

Đến chiều, thuộc hạ ở lại Thâm Quyến báo là đã có khám nghiệm tử thi của Đới Đại Siêu. Nguyên nhân chết là bệnh tim cấp tính, xét nghiệm thì phát hiện lượng adrenalin trong máu anh ta cao hơn người thường 30 lần, rõ ràng là bị đưa từ ngoài vào cơ thể. Pháp y tìm được một vết kim bé tí ở động mạch cổ của anh ta, bước đầu nhận định là anh ta đã bị ai đó tiêm adrenalin liều cao khiến tim quá tải dẫn đến tử vong. Hung thủ thành thạo kỹ thuật tiêm, hẳn phải trải qua quá trình đào tạo chuyên môn lâu dài.

Người điều khiển xe máy tông chết cô vợ vẫn trốn. Cảnh sát đã tìm kiếm qua hệ thống camera của thành phố và khoanh vùng một số mục tiêu khả nghi.

Vụ hỏa hoạn ở nhà Đới Đại Siêu là đáng ngờ nhất. Căn hộ bị hư hại nặng nề sau đám cháy, không đồ đạc vật dụng nào nguyên vẹn. Nhân viên điều tra cháy đã phát hiện dấu vết của thuốc nổ trong bếp – nơi phát sinh vụ nổ, suy đoán hỏa hoạn là sự kiện cố ý đặt bom.

Vụ việc nghiêm trọng, công an Thâm Quyến thành lập tổ chuyên án chịu trách nhiệm điều tra. Vì Thôi Minh Trí là người sau cùng mà Đới Đại Siêu liên hệ khi còn sống, lại dẫn con gái duy nhất của anh ta là Đới Khang Khang đi mất, hắn nhanh chóng nhận được thông báo của cảnh sát đề nghị đưa đứa bé về Thâm Quyến phối hợp điều tra.

Theo chỉ thị của Soái Ninh, hắn vờ ốm nằm viện ở Thượng Hải, còn bảo Đới Khang Khang đang được bà ngoại trông nom, đứa bé đang bị hoảng loạn, cần tĩnh dưỡng, mời cảnh sát Thâm Quyến cử người đến Thượng Hải lấy lời khai. Tóm lại là cố gắng hết sức trì hoãn qua dịp Quốc khánh.

Soái Ninh cũng báo cáo tình hình với cha, khó nén ưu phiền trước mặt ông.

“Ba, Đới Đại Siêu bị diệt khẩu. Con vẫn chưa nắm được bằng chứng Quảng Hạ lừa vay. Kế hoạch bán khống có tiến hành chắc cũng không thể thuận lợi được như mong đợi.”

Cô cho rằng cha sẽ lại trách cô vì tự tin mù quáng, chém gió văng mạng, nên có cảm giác như đứng cạnh vạc dầu, dù chưa rơi vào đã bị dầu sôi bắn rộp rát cả mặt.

Soái Quan Vũ quay lưng lại với cô, chìm đắm trong suy nghĩ sâu xa một lúc lâu rồi thở dài: “Từ Càn làm việc này quá đáng rồi. Quan niệm về giá trị của mỗi cá nhân vênh lệch nhau. Có người bán đứng lương tâm vì tiền, những người khác cũng chỉ có thể lên án, nhưng việc gì cũng có giới hạn thôi, sao lại đi giết người bừa bãi cơ chứ? Lão quả thực không coi luật đời luật trời ra gì mà!”

Soái Ninh nhắc nhở: “Giờ chúng ta đang chiến đấu với bọn không coi luật đời luật trời ra gì này. Nếu thua, rất có thể bị chúng nó đuổi cùng giết tận. Hy vọng ba chuẩn bị sẵn sàng trước ạ.”

Soái Quan Vũ quay lại nhìn cô chăm chú, cười nhẹ một cái: “Con sợ rồi à?”

“Không ạ.”

“Thế mày nghĩ ba sẽ sợ chắc?”

“…”

“Con bé này mày coi thường ba mày quá.”

Soái Quan Vũ cười mỉm mỉm lại gần, không hề có vẻ cóng vì phải đối đầu với kẻ địch mạnh.

“Mày cho rằng sự nghiệp của ba làm nên nhờ ăn may hết à? 40 năm trước, ba rời xưởng dệt ở Yết Dương, vác một túi lương khô nhảy xe lửa ra Thâm Quyến kiếm sống, trong túi chỉ có 20 đồng bạc. 20 đồng ấy chính là tất cả vốn liếng lập nghiệp của ba. Thời đó đầy rẫy cơ hội, cũng đầy rẫy cạm bẫy, có những nơi loạn lạc đến mức mày không tài nào tưởng tượng được. Ba dựng nghiệp một lèo từ đôi bàn tay trắng, cũng giống như Đường Tăng đi thỉnh kinh, đã trải qua chín chín tám mốt khổ nạn, đầu trâu mặt ngựa gì chẳng gặp rồi. Thương trường như chiến trường, thắng bại là chuyện thường của nhà binh. Mặt biển gió lặng sóng êm không rèn ra thuyền trưởng ưu tú, hoàn cảnh thuận lợi quá mức không luyện ra người tài kiệt xuất. Mày muốn làm người nối nghiệp của Quan Vũ thì phải có ý thức giác ngộ, nếm trải một lượt những khổ nhọc mà ba đã nếm trải, kể cả bắt đầu từ con số 0.”

Bát súp gà này tuy không tính là tươi ngon nhưng lại mang ý nghĩa phi phàm, trực tiếp thừa nhận địa vị người thừa kế của Soái Ninh.

Cô mừng rỡ khôn cùng, bắt lấy tay áo cha bằng cả hai tay, vẻ mặt cương nghị như lưỡi lê được mài nhẵn.

“Ba, lần này chúng ta chiến trực diện với họ, thua chỉ coi như xả thân vì nghĩa, thắng là thay trời hành đạo.”

Những lời này cực hợp với suy nghĩ trong lòng Soái Quan Vũ, ông vịn vai trái cô, bày tỏ: “Nói hay lắm. Trên đời còn rất nhiều điều ý nghĩa hơn tiền bạc. Bây giờ chúng ta dùng tiền làm vũ khí để chiến đấu vì những điều ý nghĩa ấy!”

Giống như khi chơi Vương Giả Vinh Diệu có được trang bị hạng nặng của bá vương, ý chí chiến đấu của Soái Ninh dâng cao, nào ngờ lại bị một kẻ mật báo kéo tụt cả khí thế.

Kẻ mật báo này tên là Dương Thanh, là trợ lý tài vụ riêng tư của Vạn Hồng Ba, chuyên giúp lão xử lý các khoản chi phí sinh hoạt thông thường. Một năm trước, anh ta bị Soái Ninh mua chuộc, khá được việc. Thông tin về Tô Tử San mới đầu cũng từ chỗ anh ta mà ra.

“Ninh tổng, tôi phát hiện một chuyện kỳ quặc, nói sợ chị không tin.”

Soái Ninh không định buông tha bất cứ động thái nào của Vạn Hồng Ba, giục: “Anh cứ việc nói, chỉ cần là chuyện thật thì tôi tin tất.”

Dương Thanh ấp úng vài giây như thể phải mạo hiểm ghê lắm, nghe Soái Ninh thẳng thừng bảo cứ ra giá, anh ta hoảng hốt nói: “Tôi không có ý đó, chỉ là chuyện này kỳ quặc quá mà lại liên quan đến Thôi Minh Trí…”

“Ảnh làm sao?”

Từa tựa khoang thuyền thủng lỗ, Soái Ninh không cầm lòng được, siết chặt nắm tay.

Dương Thanh rón rén nói: “Tối qua Vạn Hồng Ba quẳng cho tôi mấy cái tài khoản sai tôi chuyển khoản, trong đó có một tài khoản thẻ tín dụng của CCB (Ngân hàng Kiến thiết Trung Quốc - China Construction Bank). Chủ tài khoản tên là Thôi Minh Trí, mở thẻ ở chi nhánh Thượng Hải. Số tiền chuyển là tám triệu. Tôi cũng không xác định có phải trợ lý Thôi Minh Trí hay không, cũng có thể là trùng họ tên, dù sao tên anh ta cũng thường gặp…”

Hầu như những ai quen biết với Soái Ninh đều biết rằng Thôi Minh Trí là cấp dưới cô quý nhất. Dương Thanh sợ cô chửi, mách xong lại tìm cớ nói đỡ cho Thôi Minh Trí nhưng kỳ thật đang mong cô nhanh chóng tỉnh lại và trừng trị kẻ phản bội.

Soái Ninh hỏi anh ta số tài khoản kia, gọi điện nhờ bạn ở ngân hàng kiểm tra hộ. Đó đúng là tài khoản của Thôi Minh Trí, thời gian mở tài khoản là ngày 17 tháng 8 năm nay.

Cô nén một bụng cơn điên đến bệnh viện tư nơi Thôi Minh Trí đang “điều trị”, hỏi hắn có thẻ tín dụng của CCB hay không.

“Tôi chỉ có thẻ tín dụng của ICBC (Ngân hàng Công thương Trung Quốc - Industrial & Commercial Bank of China) và mấy ngân hàng thương mại tư nhân, chưa làm thẻ bên CCB bao giờ.”

Soái Ninh ném tờ giấy có viết số thẻ tín dụng cho hắn. Nhìn dãy số xa lạ kia, Thôi Minh Trí ngơ ngác không hiểu, nghe sếp trầm giọng nói: “Tôi check rồi. Cái thẻ này đứng tên anh. Hôm nay Vạn Hồng Ba chuyển vào đấy tám triệu.”

Hắn giống bị truy sát đột ngột, chật vật lăn khỏi giường bệnh, để chân đất nhảy dựng lên: “Sao lại có chuyện này chứ? Ninh tổng, tôi thật sự không biết gì hết ạ!”

Hôm trước vợ chồng Đới Đại Siêu vừa gặp nạn, hôm sau Vạn Hồng Ba đã chuyển món tiền khủng vào tài khoản hắn. Ai cũng sẽ nghi ngờ hắn lá mặt lá trái, thông đồng với địch bán đứng chủ.

Hắn chỉ từng thấy kế ly gián thâm độc như thế trong phim, mếu máo bày tỏ sự trong sạch với Soái Ninh, bị cô quát cho té tát.

“Anh coi tôi có ngu không mà để cái mánh lởm đó nó lừa?”

Phần lớn sự phẫn nộ của cô nhằm vào những kẻ bày ra âm mưu này. Thôi Minh Trí chỉ lăn lộn theo cô vài năm là có thể kiếm được khối tài sản trăm triệu, đần nữa cũng sẽ không tham bát bỏ mâm, phá chùa Thiên Vương đi xây miếu Thổ Địa. Vạn Hồng Ba cho rằng dùng tám triệu cỏn con là có thể khiến người ta tin Thôi Minh Trí sẽ làm phản, điều đó cho thấy lão nghĩ cô chỉ ki bo keo bẩn thế thôi, không đáng để cho thuộc hạ bán mạng.

Lão chó Vạn tưởng mình là anh Hai chắc? Đã dìm khí độ (khí thế phong độ) của mình, còn coi khinh IQ của mình, tởm deochiuduoc!

Cô bảo Thôi Minh Trí nhớ kỹ lại xem gần đây có người động đến căn cước công dân của hắn hay không.

Thôi Minh Trí nghĩ ngợi một lúc lâu, chỉ tìm được một đối tượng khả nghi: bà Hà Thái Phượng, mẹ hắn.

“Giữa tháng 8 bà ấy với bố tôi lên Thượng Hải thăm nhà mới của tôi và ở lại chỗ tôi hơn nửa tháng.”

Hắn gọi điện dò hỏi ngay tại trận, Hà Thái Phượng thừa nhận trong lúc ở Thượng Hải từng cho một thanh niên tự xưng là hàng xóm nhà hắn mượn căn cước của hắn để mở thẻ tín dụng.

“Nó bảo nó làm ở CCB, chuyên về mở thẻ, tháng nào cũng bị áp chỉ tiêu, không đạt thì sẽ bị trừ lương. Nói nghe thương lắm. Mẹ thấy nó mới tí tuổi đã một thân một mình nai lưng ở Thượng Hải cũng vất nên muốn giúp nó. Mẹ và bố con lớn tuổi không mở được thẻ tín dụng nên đành phải lấy căn cước của con. Nó còn gửi mẹ 300 tệ tiền cảm ơn đấy.”

Khỏi nói, 300 tệ kia mới là lý do để bà cho mượn căn cước.

Thôi Minh Trí tức tối đập giường: “Mẹ, mẹ thật hồ đồ mà! Đã bảo mẹ bao lần rồi đừng có ham mấy món hời lặt vặt, đấy toàn là bẫy cả! Mẹ có biết mẹ suýt nữa hại chết con rồi hay không!”

Con không chê mẹ xấu. Xưa nay hắn đều coi sự ngu muội của mẹ là do hoàn cảnh thân thế, không trách móc gì bà. Lúc này, hắn lại oán hận từ đáy lòng vì dính phải bà mẹ lắm rắc rối như thế. Nghe bà liến thoắng phân bua, thành mạch máu hắn trở nên mỏng như giấy. Hắn sợ lần nằm viện này sẽ từ giả hóa thật, vội ấn nút cúp máy, tạm thời chặn số bà. Hắn quyết định sáng mai sẽ mang số thẻ đi báo công an ngay, rồi còn tố ngân hàng giám sát không nghiêm khiến có kẻ lợi dụng dùng căn cước của hắn mở thẻ.

Hắn đi trước một đoạn về phía vận rủi, Soái Ninh có cái đệm lót, tâm trạng khá lên tí, dọn ra điệu bộ của sếp để vỗ yên lòng người.

“Vạn Hồng Ba phát hiện ra tôi đã cài người bên cạnh lão, lừa lấy căn cước của anh mở thẻ định dùng kế phản gián châm ngòi mối quan hệ của chúng ta. Đòn này ra sau vụ của Đới Đại Siêu, chứng tỏ Từ Càn nghi anh đã nắm được bằng chứng lừa đảo khoản vay của lão, nóng lòng muốn hủy hoại sự tín nhiệm của tôi dành cho anh. Chúng nó sợ lộ hành vi phạm tội, giờ nhất định đang mất ăn mất ngủ. Cứ để chúng nó chịu tra tấn tâm lý thêm chút đi.”

Thôi Minh Trí rất muốn lôi thập đại khổ hình nhà Thanh ra tra tấn lũ khốn lòng dạ hiểm độc này, ân hận nói: “Tiếc là Đới Đại Siêu không thể để lại bằng chứng. Tại tôi cả, lẽ ra nên đặt căn cứ ngay trong khu nhà anh ấy, có chuyện gì cũng có thể chạy đến sớm hơn một chút.”

“Quản lý khu nhà ảnh chính là Quảng Hạ, anh đến đấy ở thì còn lộ sớm hơn. Thôi, kẻ ác ắt sẽ bị trời phạt, chờ xong đại hội cổ đông, chúng ta hợp tác với cảnh sát Thâm Quyến điều tra vụ án, rồi cũng sẽ lần được manh mối bắt được thủ phạm.”

Soái Ninh áng áng sẽ lợi dụng tâm lý có tật giật mình của Từ Càn để tung tí mắm muối lên mạng. Không bày được bằng chứng hữu hiệu thì cạnh khóe bóng gió cũng gây bão được. Đã có rất nhiều trường hợp tương tự, chẳng khó điều động.

Về đến nhà, cô vẫn còn đang vắt óc suy tính thì bắt gặp một đứa bé trên hành lang. Là Đới Khang Khang vừa thức dậy vì mót tè.

“Con chào cô Soái ạ.”

Đới Khang Khang sợ sệt chào, nửa khuôn mặt rụt rè nép sau cái tai con chuột bông. Con bé rất ngoan, ở lại nhà người khác mà im thin thít, không phá quấy chút nào, cũng có thể là vì vừa mất cha mẹ nên mới thế.

Soái Ninh không thích trẻ con nhưng đặc biệt ưu ái con bé, khom người dịu mặt nói: “Khang Khang, muộn thế này rồi vẫn chưa ngủ hả?”

“Con muốn đi vệ sinh ạ.”

“Đi vệ sinh thì không cần ôm chuột Minnie, cứ đặt ở đây, không ai động vào nó đâu.”

“Không được, ba bảo con phải trông Minnie, đi đâu cũng phải mang em ấy theo.”

Đới Khang Khang giữ rịt con thú bông, một lòng tuân thủ lời dặn dò của cha.

Soái Ninh cười hỏi: “Vậy ngày thường con đi học cũng mang theo nó hả? Cô giáo không nói gì con?”

Đới Khang Khang lắc đầu: “Không, hôm kia nhà con đi chơi, ba mới bảo con thế ạ.”

Con bé vô tình bật công tắc đèn trong đầu người đối diện. Soái Ninh có trực giác rằng lời Đới Đại Siêu có ý sâu xa, vô thức nắm lấy chân con chuột bông, không để ý vết máu trên đó.

“Cô làm gì đấy!”

Đới Khang Khang kinh hoàng lùi lại, co người che con chuột bông, sợ cô giật mất.

Sóng dâng ngàn thước trong lòng Soái Ninh. Bằng chứng lừa vay của Quảng Hạ có lẽ giấu ngay trong con thú bông kia. Cô rất muốn xé nó ra xem xét ngay lập tức.

Nhưng lương tâm ghìm chặt dây cương ngăn cô làm tổn thương con bé đã mất cha mẹ. Cô ra sức kìm nén sự nôn nóng, quyết định chờ Đới Khang Khang ngủ rồi mới hành động. Vì thế, cô lại dọn nụ cười dịu dàng, chậm rãi tới gần cúi xuống hôn lên trán con bé, nói nhẹ nhàng: “Ngủ ngon.”

(Hết phần 198, xin mời đón đọc phần 199. Nếu muốn đọc các phần trước, xin mời click vào dòng chữ Album Tiểu thuyết “Người nối nghiệp chân chính” phía trên!)

Người dịch: Trần Thị Minh Đức & Trần Thu Trang (FB/VerandadeJulia)