Bên ngoài một trong Tam Đại Cấm Địa Thiên Tử Cấm, Đinh Ba Sơn.
Một nam tử quanh thân hàn khí đang liên tục thúc dục Ma Lực không tiếc hao tổn để bỏ qua cái bóng khổng lồ đang đuổi theo đằng sau mình.

Cái bóng đi đến đâu không gian vặn vẹo đến đó.

Mỗi lần quang hoa léo lên nam tử đều cách xa hàng trăm trượng nhưng cái bóng khổng lồ vẫn đuổi theo không bỏ như keo con voi bám sát lấy nam tử.

Chỉ cần nam tử chậm một bước nhất định bị nó một tay đập nát như tương.
Nam tử vừa chạy thục mạng vừa tức giận mắng to: Khốn khiếp mình thực sự xui xẻo mới bên ngoài Thiên Tử Cấm đã gặp loại Siêu Cấp Ma thú này.
Nam tử ngoái đầu lại cũng không quên thúc dục ma lực gia tăng tốc độ.

Có thể nói bình sinh chưa lúc nào hắn phải chạy nhanh như này, vật vã như vậy.

Vừa quay đầu lại liếc nhìn cái bóng một cái, nam tử liền sợ hãi nghĩ: May ta mang hộ thân cấm khí gia tộc theo, không lần này thật sự treo.

Tên kia thật sự mạnh và manh động à.
Ánh mắt nam tử loé lên mang theo tia cơ trí lấy dũng khí mang theo chút sợ hãi cùng uy hiếp hét lớn: Có gan đừng đuổi theo ta.

Chờ ta thần công đại thành đánh với ngươi 300 hiệp.
Gào...!Cái bóng khổng lồ vừa nghe vậy liền rít lên.

Âm thanh cũng theo đó mà chấn động.
Nam tử thấy thế liền hét lên: Đừng kêu à, nói gì đi chứ...!không đúng sóng âm kia.

Nó trúng kế là tinh thần xung kích, Băng Nghê Giáp thủ hộ cho ta.

Vừa nói hắn vừa bấm pháp quyết thật nhanh.
Lần này nam tử thúc dục toàn bộ ma lực, quanh thân khải giáp màu bạc hiện lên cùng đó là một màn chắn bao phủ quanh người.


Vừa xong, tinh Thần lực cũng đến oanh kích lên người nam tử.
Oanh...ầm...!Một tiếng thật to vang lên cùng với đó là một ngụm máu được phun ra từ miệng nam tử.

Cũng nhờ đợt xung kích vừa rồi mà nam tử mượn lức bay xa cũng không quên chào từ biệt bằng hữu vừa quen nói: Có duyên gặp lại, đến lúc đó lão tử sẽ hầm ngươi.
Cái bóng thấy con mồi bay xa tức giận thét lên ầm ĩ thúc dục Ma Lực khủng bố hòng đuổi theo, khuôn mặt giận giữ như đang mắng: Tên nam tử kia vô thú sỉ, chọc giận ta để mượn lực ta chạy đi.
Cũng không thể không nói nam tử có phần cơ trí mang theo chút vô sỉ và càng không thể phủ nhận nam tử rất mạnh mẽ có thể thoát ra từ tay Siêu Cấp Ma thú đã vượt qua 10.000 ma lực.
Cấp bậc Ma Thú cũng như nhân loại phân chia theo Sơ cấp, Trung cấp, Cao cấp và Siêu cấp lên trên nữa đó là một tầng thần bí, ít ai ở Nguyên Tố Đai Lục biết được.

Các giai trong đó phân chia theo chỉ số ma lực được đo được trên người và cũng có thể được đong đếm khi cảm nhận ma lực phát ra.
— QUẢNG CÁO —
Chỉ số ma lực phân chia theo: Sơ cấp từ 1 đến 999, Trung cấp từ 1000 đến 4999, Cao cấp từ 5000 đến 9999.

Qua 10.000 Ma Lực được gọi là Siêu Cấp Và có Danh Hiệu của riêng mình, được chính Đại lục công nhận.
Ở một khu rừng giữa dãy Đinh Ba Sơn.
Một bóng người mang theo thương tích, quần áo đã rách lả tả như chịu một áp lực nào đó mà phá toái, miệng thở phì phò dựa vào một gốc cây lớn nói thầm: Chạy thoát cuối cùng chạy thoát.

Không hổ một trong Tam Đại Cấm Đại bên ngoài đã như vậy không biết bên trong như nào nữa.

Băng Tiễn Thánh ta thật xui xẻo.

Bóng người này không ai khác chính là nam tử vừa bị đuổi giết, hắn còn có Danh Hiệu chứng tỏ hắn cũng là một Siêu Cấp cao thủ Ma Chiến Binh.
Nam Tử lấy ra đan dược vừa chữa thương vừa cảnh giác xung quanh.

Nhiều khi nam tử còn nghe thấy tiếng rít gào của ai đó, khoé miệng hắn không khỏi nở nụ cười đắc trí, thầm nghĩ: Mất đi khí tức của ta, ngươi tìm sao được.

Ẩn Khí Thuật của Băng gia ta cũng không phải ăn chay.
Ẩn Khí Thuật có thể làm cho người thi triển che đi khí tức của mình, không làm cho đối thủ cảm nhận được vì đó mà truy tung.


Ẩn Khí Thuật cấp càng cao đối thủ muốn truy càng khó.

Cũng chỉ có cách mạnh mẽ mở đường có thể tìm thấy nhưng ở một trong Tam Đại Cấm Địa này ai dám làm vậy cho dù là Siêu cấp Ma thú đuổi giết nam từ cũng không dám làm vậy.

Chọc ra một tồn tại mạnh mẽ khác lúc đó hối cũng không kịp.
Đột nhiên phía rừng đối diện có tiếng động.
Một bóng người chớp động lướt qua làm cho nam tử giật mình hãi nhiên tưởng ai đó giết đến.

Định thần lại, nhìn khắp xung quanh không thấy ai nam tử mới thở phào nhẹ nhõm thả tinh thần lực ra dò xét, hắn liền thở dài: Cũng đúng Ẩn Khí Thuật ta tu đến cao như vậy làm sao có người tìm ra được.

Tin đồn ngoài Thiên Tử Cấm có chỉ bảo thật là lừa người à, ta mà biết là ai sẽ đánh chết kẻ đó, hại lão tử thảm như vậy còn đến một chuyến công cốc.
Ý.

Nam tử đột nhiên đứng phắt dậy như phát hiện thứ gì đó, hắn nhanh chóng phi thân đến.

Đúng vậy ở lùm cây cách đó khá xa, nam tử gạt bụi cây ra thấy một cái bọc là nhân loại hơn nữa là một bé trai.
Nam tử thấy vậy liền cẩn thận bế lên: Hài tử này đâu ra vậy, không lẽ lúc trước thật có người.
Nam tử nghĩ rồi lại nhìn xong quanh.
Nam tử nhìn đứa bé liền nói: Hài tử này thật ham ngủ à, trên trời có con cọp gào thét chói tai mà vẫn ngủ được, không lên để hài tử ở đây được.
— QUẢNG CÁO —
Hài tử cảm giác có ai đó gần mình liền thức dậy, đôi mắt to lung linh như biết nói, khuôn mặt mũm mĩm thật là đáng yêu.

Ai nhìn vào chỉ muốn thơm một cái.

Nhưng thiên tính hài tử không vì sự dễ thương mà thay đổi nhìn thấy người lạ bèn khóc to lên.

Nam tử thấy hài tử thật dễ thương định thơm cho một cái nhưng đột nhiên hài tử khóc làm hắn giật nảy lên, suy tư thật nhanh cũng không quên toả ra ma lực cách âm.

Suy nghĩ một lúc, hắn liền dụ dỗ hài tử: Đừng khóc, ngoan trên trời còn có con cọp kìa ,ngoan ngoan...
Không biết nam tử có biết dỗ hài tử không nhưng càng dỗ hài tử khóc càng to.

Thấy vậy nam tử nghĩ cứ vậy không ổn bèn nói với hài tử: Tiểu tử đừng khóc, lần này ta đến vì tìm bảo, không thấy còn gặp nạn tưởng về tay không ai dè gặp tiểu tử ngươi.

Chúng ta thật có duyên à, ngươi đáng yêu như vậy không biết ai lại bỏ ngươi nhỉ.
Nam tử vừa nói vừa hiền hậu nhìn đứa bé trong tay suy nghĩ thật lâu liền quyết định.
Ta cũng không thể bỏ ngươi ở đây được, nơi đây quá nguy hiểm.

Chúng ta coi như có chút duyên, ta cũng chưa có con liền nhận ngươi vậy.

Dù sao ta cũng là Gia chủ của Đại gia tộc Băng gia ở Thiên Phương Đế Quốc thừa sức nuôi tiểu tử ngươi.

Nam tử vui vẻ nói.
Nhận ngươi rồi cũng phải đặt tiểu tử ngươi một cái tên nhỉ.

Tên gì đây để ta xem...!Nam tử suy nghĩ nhìn lại tiểu hài tử trong tay.
Hắn nhíu mày thấy trên cổ hài tử có một cái vòng xâu thêm một cái nhẫn.

Cái nhẫn này hắn cảm thấy có chút quái lạ nhưng xem kĩ lại thấy bình thường.

Nam tử tay lấy cái nhẫn nhìn xem thấy có khắc hai chữ Dạ Trần.
Nam tử thấy vậy liền nghĩ: Ta tên Băng Vũ liền đặt ngươi là Băng Dạ Trần vậy.

Tên thật hay à.
Băng Vũ nhìn hài tử nói: Từ giờ tiểu tử ngươi gọi là Băng Dạ Trần, cười lên cho ta...không cho nghĩa phụ xem nào.
Dạ Trần thấy khuôn mặt Băng vũ cười toe toét như vậy càng khóc to hơn, đôi mắt to lung linh như muốn nói: Ngươi tránh xa ta ra.
Băng Vũ quyết định xong liền thúc dục ma lực nói khẽ với Dạ Trần: Chúng ta về nhà thôi, nơi này quá nguy hiểm.

Nói xong, Băng Vũ phi thân như bay biến mất cuối chân trời.
— QUẢNG CÁO —
Nơi xa một bóng hình chớp giật bay đến chỗ Băng Vũ vừa đi không lâu, vừa đi vừa nói thầm: Cuối cùng cũng giải quyết được đám khốn đó, tốn không ít pháp bảo và ma lực à.


Phải nhanh đến chỗ tiểu tử kia mới được.
Bóng đen đến chỗ Băng Vũ vừa đưa Dạ Trần đi liền sửng sốt người đâu ở đây còn lưu lại một chút khí tức dù bị xoá đi nhưng vẫn bị bóng đen nhận ra.

An tĩnh một lúc, một nguồn ma lực kinh khủng toát ra từ bóng đen.
Hài tử, đáng chết là ai.

Bóng đen giận giữ hét lớn.
Ầm ầm xung quanh cây cối đều sụp đổ, đất đều lún một tầng.

Không cần nghĩ cũng biết tiểu tử kia bị người ta đưa đi mất.
Ma thú cấp thấp xung quanh bị doạ sợ, hãi nhiên chạy đi.

Một bóng hình to lớn xuất hiện trên đầu bóng đen bị tiếng thét vừa rồi kéo đến, còn tưởng là kẻ thù của mình lên gào một tiếng thật to.

Chính là Siêu cấp Ma thú đuổi giết Băng vũ.
Bóng đen đang sốt ruột và giận dữ vì hài tử bị mình làm mất tích, giờ tự nhiên có Ma thú đậu trên đầu mình thét chói tai, lửa giận liền bạo phát.

Ma lực tuân trào bay lên đối diện Siêu cấp Ma thú không nói nhiều lời một tay ra chưởng.

Ánh sáng màu trắng tụ tập lòng bàn tay phóng ra, đơn giản mà trực tiếp.

Ma thú không kịp trở tay bị đánh bay đi, quá dữ dội.
Siêu Cấp ma thú giận giữ và khiếp sợ, bản thân mình đường đường là vương giả lại bị người ta đánh bay thật là nhục nhã nhưng nghĩ đến đối phương mạnh mạnh mẽ như vậy liền học theo Băng Vũ mượn lực chuồn đi.
Siêu Cấp ma thú trong lòng nghĩ: Nữ nhân kia thật mạnh, một chiêu làm mình bị thương.

May ta da dày thịt béo không thì trọng thương rồi, đối phương cũng không đuổi theo mình, thật tốt.
Nữ nhân trong lòng hài tử mất tích đâu có tâm trạng quan tâm đầu ma thú kia.

Lấy ra quang cầu bóp nát, rồi biến mất trên bầu trời.
Hài tử ta nhất định tìm thấy ngươi dù phải lật tung Đại Lục này lên.

Ta không thể thẹn với tỷ muội được..