Oh.

Toàn trường kinh ngạc khi nhìn lên dòng chữ hiện trên trận pháp.
Tính danh: Băng Khuôn
Thiên sinh: Không
Hệ: Băng
Ma lực: 62
Ha ha.

Băng gia lại có thêm một người thiên phú cấp thiên tài.

Tốt lắm.

Đại trưởng lão mỉm cười nói lớn.

Lâu lắm rồi Băng gia mới cùng lúc xuất hiện nhiều nhân tài như vậy.

Mấy năm lại đây Băng gia không xuất hiện nhiều người nổi bật làm cho lão lo lắng nhưng hôm nay lại đột nhiên giết ra vào con hắc mã thật là đẹp.

Chưa kể còn mấy đứa thiên phú tốt nhất Băng gia xếp lại sau cùng chưa kiểm tra.

Băng gia sắp xếp như vậy cũng là làm cho bọn hắn nổi bật hơn được mọi người chú ý.
Anh hùng luôn xuất hiện sau cùng.
Băng Khuôn qua.

Thiên phú cấp thiên tài.

Sau này ngươi thế nhưng phải cố gắng góp sức cho gia tộc.

Hiểu chưa? Nhân viên kiểm trắc vui vẻ nói với đứa trẻ đứng trong trận pháp.
Vâng.

Thấy kết quả mình tốt, Băng Khuôn mừng rỡ đáp.

Hắn nhanh chóng đi xuống dưới đài cao ngạo nhìn những đứa trẻ cùng lứa mình.

Rồi quay về hàng ngũ của Băng Ngọc.
Ngươi làm tốt lắm.

Băng Ngọc nói.
Cái này còn phải nói.

Thiếu gia thế nhưng đừng yếu hơn ta nha.

Băng Khuôn khiêu khích đáp.

Hắn bây giờ đi theo Băng Ngọc nhưng sau này thì còn chưa biết.

Chính bản thân hắn cũng không kém.
Thấy hắn như vậy không để mình vào mắt Băng Ngọc tức giận.
Chờ đó cho ta.

Băng Ngọc oán giận nghĩ.
Có gì đáng kiêu ngạo chứ.

Băng Tịnh không phải thiên phú mạnh hơn ngươi sao.

Một đứa trẻ ở hàng ngũ Băng Ánh Nhi nhìn hắn như vậy tức giận nói.
Một tên tinh anh yếu kém như ngươi.

Lướt qua chỗ khác, ta thế nhưng là thiên tài mạnh hơn ngươi.

Băng Khuôn nghe người khác nói như vậy nhanh chóng đáp trả.


Tâm tình hắn đang rất tốt không muốn bị phá hỏng.

Tí nữa hắn phải đi tìm cha mẹ đòi thưởng nha.
Ngươi.
Đủ rồi.

Băng Ánh Nhi đột nhiên nói.

Hai người nghe thấy tiếng nàng ta cũng chỉ có thể im lặng.
Thiên phú ngươi mà thấp hơn ta thì chuẩn bị đi.

Băng Khuôn oán giận liếc nhìn Băng Ánh Nhi.
Băng Ánh Nhi đâu có tâm tình quản hắn.

Nàng đôi mắt linh động đang chuyên chú tìm kiếm xung quanh thấy hai người bọn họ om sòm làm nàng mất tập trung lên nàng mới đứng ra giải quyết.
Ca ca ngươi đâu rồi? Băng Ánh Nhi khuôn mặt lo lắng lẩm bẩm.

Nàng tìm hồi lâu vẫn chưa thấy bóng dáng Dạ Trần ca ca của nàng đâu cả.

Nàng lo lắng hắn gặp phải chuyện gì đó.

Dù sao cũng rất lâu rồi nàng chưa gặp Dạ Trần.

Nàng đâu biết Dạ Trần ca ca của nàng đang đi rình trộm nhà khác đây.
Nhi tử của tứ trưởng lão không tệ.

Sau này nhất định là trụ cột của Băng gia.

Băng Vũ mỉm cười nói với tứ trưởng lão.
— QUẢNG CÁO —
Đa tạ gia chủ.

Tứ trưởng lão rất nhanh hiểu ý Băng Vũ liền đứng lên chắp tay, vẻ mặt vui mừng không che dấu được.
Người xung quanh nhìn hắn bằng ánh mắt hâm mộ.

Đúng là nước lên thì thuyền lên.

Mọi người tiếc nuối nghĩ.
Hừ.

Không biết tên nhãi con Dạ Trần chạy đâu chơi mà không biết đường về.

Hắn không biết hôm nay là ngày quan trọng của Băng gia sao? Một vị mặc áo bào trưởng lão điạ vị có vẻ cao nói.

Hắn hình như đối với Dạ Trần oán khí rất lớn.
Nhị trưởng lão nói đúng.

Gia chủ nếu tiểu tử Dạ Trần trở về nhất định phải phạt hắn.

Tiểu tử này dám không đặt Băng gia vào mắt.

Một vị trung niên nhân to miệng nói lớn.

Hắn về phe nhị trưởng lão.
Đám người cỏ đầu tường thấy cơ hội đến liền thêm mắm thêm muối cho đặc sắc.

Tất cả đều là nói xấu về Dạ Trần.
Gia chủ lên phạt hắn.
Hắn dám coi nhẹ Băng gia.

Gia chủ hãy khai trừ hắn khỏi Băng gia.
Đúng vậy.


Tên tiểu tử này thật không có phép tắc.

Ngày quan trọng như vậy mà dám bỏ đi không xuất hiện..
Nhìn một đám người liên tục thảo phạt Dạ Trần.

Băng Vũ đầu cũng to lên, mày nhíu sâu.

Thật là con mẹ nó nhức đầu.
Nhị trưởng lão thấy vậy mỉm cười.
Nhất định phải hạ tiểu tử Dạ Trần xuống.

Đến khi đó Băng Ngọc thượng vị sẽ không có ai cản trở.

Lão đắc ý nghĩ.
Phu nhân.

Dạ Trần dù sao cũng là nghĩa tử của ngài.

Ngài lên nói đôi lời vì hành động không để Băng gia vào mắt của Dạ Trần tiểu tử thối kia à.

Nhị trưởng lão thấy thời cơ tới liền quay sang nói với Diệp Ngọc nữ gia chủ Băng gia.
Diệp Ngọc đôi mắt sáng nhìn lão.

Trong lòng nàng sinh ra tức giận và thở dài.

Ở thời điểm nhạy cảm này, nhị trưởng lão thế mà dám quay đầu mâu vào mình.

Hắn mà không phải ủng hộ con trai mình Băng Ngọc.

Nàng nhất định sẽ cho hắn thảm.

Lời nàng lúc này thế nhưng hết sức có trọng lượng.

Vừa là nữ gia chủ Băng gia vừa là nghĩa mẫu của Dạ Trần sao mà không nặng.
Vì con của mình vậy.

Nàng thở dài nghĩ.
Dạ Trần thật là không có phép tắc.

Tiểu tử đó mà về ta nhất định trừng phạt nặng hắn thay mọi người.

Diệp Ngọc bình tĩnh nói với mọi người đang nhìn mình.
Nhị trưởng lão nghe vậy đánh ánh mắt cho ngũ trưởng lão.

Ngũ trưởng lão thấy tín hiệu liền gật đầu.
Phu nhân nhất định phải trục xuất hắn khỏi Băng gia như vậy mới làm mọi người hài lòng được.

Tứ trưởng lão nghĩa chính ngôn từ nói.
Diệp Ngọc nghe vậy mí mắt giật giật.
Người xung quanh nghe vậy liền nhanh chóng ủng hộ tứ trưởng lão.

Dạ Trần mà bị trục xuất bọn hắn nhất định có chút lợi từ phần hắn.

Mặc dù là ít nhưng cũng đáng muỗi cũng là thịt không ai chê ít cả.
Tứ trưởng lão nói không sai.
Lên làm như vậy...!— QUẢNG CÁO —
Băng Ánh Nhi ở xa nghe người ta nói như vậy tức giận mặt đủ bừng.

Nàng đang định lên tiếng thì một tiếng nói to đã vang lên.
Đủ rồi.


Băng Vũ không chịu nổi tức giận hét to.
Gia chủ chuyện na...
Chờ tiểu tử đó về ta sẽ giải quyết tiểu tử đó sau.

Băng Vũ bất đắc dĩ nói.

Hắn không thể vì mình Dạ Trần mà đánh mất tâm của những người trong Băng gia được.

Vì đại cục làm trọng nếu không Băng gia sẽ tan rã trong tay hắn.
Đại trưởng lão trên đài nghe vậy chỉ có thể thở dài.

Chậm một bước hỏng cả bàn cờ.

Lão thở dài nói khẽ.
Tiếp tục đi.

Lão lớn tiếng nói.

Mọi người bị lời của đại trưởng lão kéo về thực tại.

Thức tỉnh cho bọn họ biết bây giờ lên phải làm gì trước.
Băng Ngọc thiếu gia đến lượt ngươi.

Nhân viên kiểm trắc nói.
Băng ngọc ở dưới nghe vậy kích động nhanh chóng bước lên đài.

Mọi người ở dưới cũng chăm chú nhìn hắn.
Nhất định phải đạt được nhiêu đó.

Nương giúp cho ngươi thế nhưng rất nhiều.

Diệp Ngọc nắm chặt tay cầu nguyện.

Băng Vũ ở một bên cũng chăm chú nhìn hắn.

Hai người họ vì hắn mà đầu tư rất nhiều hơn xa Băng Ánh Nhi và Dạ Trần.
Không biết Băng Ngọc có đạt được cấp của gia chủ năm đó không nhỉ?
Cái này thì khó.

Gia chủ năm đó thế nhưng đạt cực hạn của cấp thiên tài 70 ma lực.

Thêm một chút nữa là dị bẩm thiên phú rồi.
Một chút này thế nhưng là rãnh trời.

Các gia chủ của gia tộc khác cũng thức tỉnh được 70 ma lực mà thôi.

Thức tỉnh 70 ma lực thế nhưng đã là cực hạn của con người.
Vậy có người thức tỉnh hơn thì sao?
Thì họ chính là thiên tài chân chính.

Hô phong hoán vũ.

Sau này đột phá lên siêu cấp dễ như ăn cơm.
Chậc chậc.

Nhìn xem bắt đầu rồi.
Băng Ngọc ở trên đài đã nhanh chóng bước vào trung tâm trận pháp.

Quang mang nổi lên bao trùm lấy hắn.
Oh.

Quang mang trận pháp loé sáng hơn những lần trước.

Ai đó ở dưới lên tiếng.
Băng vũ, Diệp Ngọc, đại trưởng lão cùng một đám cao thủ trong tộc nheo mắt lại chăm chú nhìn quang mang đang nở rộ đứng trung tâm Băng Ngọc.
Xuất hiện rồi.
Tính danh: Băng Ngọc
— QUẢNG CÁO —
Thiên sinh: Không
Hệ: Băng
Ma lực: 70
Nhìn những dòng chữ xuất hiện một đám người vui mừng vỗ tay to.
Tốt, tốt lắm.

Ừm.

Băng gia đời kế tiếp đã có người kế thừa.
Ha ha ha.

Băng Ngọc không tệ.

Sau này cho hắn thêm rèn luyện nhất định có thể lãnh đạo Băng gia đi vào huy hoàng...!Một đám người thấy kết quả tốt như vậy.

Liền nhanh chóng bàn tán vui vẻ.

Có người hâm mộ.

có người vui mừng cũng có người ghen ghét.
Băng Vũ và Diệp Ngọc nhìn nhau mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.

Nỗ lực của bọn họ đã thành công.

May mắn Băng Ngọc không làm họ thất vọng.
Đại trưởng lão thấy kết quả như vậy gật đầu.

Khuôn mặt cũng hiện lên vẻ hài lòng.

Băng Ngọc mặc dù kiêu ngạo nhưng sau này có thể rèn luyện nhiều hơn.

Lão cũng giống như nhiều người nghĩ vậy.
Đám trẻ ở phía dưới một bên vui mừng, một bên buồn.

Vui tất nhiên là trận doanh của Băng Ngọc.

Buồn tất nhiên là bên phía người Băng Ánh Nhi.
Băng Khuôn vẻ mặt sầu mi nhận mệnh.
Ánh Nhi...!Băng Tịnh lo lắng nhìn Băng Ánh Nhi.
Không sao đâu.

Băng Ánh Nhi bình tĩnh đáp.

Thấy nàng bình tĩnh như vậy đám người đi theo nàng cũng an tâm theo.

Bọn họ đã đi theo Băng Ánh Nhi.

Nàng mà không mạnh mẽ, bọn hắn sau này thế nhưng rất khổ.
Thật sự không tệ.

Sau này Băng Ngọc cố gắng nhất định thành siêu cấp.

Nhị trưởng lão ở một bên vui mừng nói.
Băng Ngọc chính là thiên tài mạnh nhất Băng gia.

Chúc mừng gia chủ và phu nhân.

Tứ trưởng lão cũng góp vui chức mừng hai người ở chủ vị.

Đám người xung quanh cũng không chậm nhanh chóng lên tiếng.

Băng Ngọc thiên phú mạnh như vậy.

Chức gia chủ nhất định về tay hắn.

Bọn họ phải tìm cách làm quen dần dần.
Băng Vũ và Diệp Ngọc mỉm cười đáp lại.
Chúc mừng Diệp Ngọc thiếu gia nha, Sau này nhất định tiền đồ vô hạn...!Một đám người nhanh chóng chuyển sang chúc mừng nhân vật trung tâm hiện tại.
Băng Ngọc nhìn thấy thông tin của mình hiện lên trên trận pháp liền mỉm cười.
Ta nhất định sẽ không thua kém ai.

Đặc biệt là tên khốn Dạ Trần kia.

Gặp lại tên khốn đó.

Ta sẽ đánh gãy hai chân hắn cho hắn làm người hầu của ta suốt đời ha ha ha.

Băng Ngọc kiêu ngạo nghĩ về tương lai tốt đẹp đang chờ mình..