Nghịch Vân cũng không quá để ý đến bọn họ.

Hắn quay đầu sang bên trái, đôi mắt xa xăm nhìn chăm chú biển trời mênh mông.
Cách biệt quá xa.

Các ngươi không phải là đối thủ của ta đâu.

Nghịch Vân để lại một câu nói rồi lại biến mất.
Đám người liên quân nghe vậy thẹn quá thành giận, mặt ai lấy cũng chuyển thành đỏ như quả gấc.

Họ định liều mạng xông lên nhưng lại nghĩ đến đối phương một thân phong hệ xuất thần nhập hoá lại có thể cảm ngộ nguyên tố chi sắc liền dậm chân đứng đó.

Miệng đắng lưỡi khô không biết nói gì.
Hi vọng các ngươi không quá thảm.

Xa xa vọng lại tiếng nói như có như không của Nghịch Vân.
...
Lần này đến lượt đám người mắt to nhìn mắt nhỏ như đang nói: Cái quái gì đang diễn ra vậy.

Sự việc diễn ra quá nhanh khiến bọn họ có chút không theo kịp.

Không phải còn đang đánh nhau đến người chết ta sống sao.
Đám người Băng gia ở xa nhìn lại có chút sững sờ rồi nhanh chóng chuyển thành sợ hãi.

Xong, xong rồi.

Có người sợ hãi nói.

Nghịch Vân mà đi, ai trong bọn họ có thể ngăn được đám người liên quân tứ đại gia tộc và hoàng thất kia.

Bọn họ ở trong gia tộc nhiều năm biết rõ hành vi kế tiếp bọn họ nhất định sẽ làm.
Diệt cỏ diệt tận gốc.

Nhiều người nghĩ đến đây.

Mồ hôi đã ướt đẫm quần áo, hai chân không ngừng run rẩy.

Miệng nói đứt quãng không thành lời.
Diệp Ngọc và đại trưởng lão băng gia thất thần đứng một bên.


Họ bây giờ cũng không biết chính bản thân mình phải làm gì.

Mặc dù liên quân của kẻ địch đã bị Nghịch Vân diệt sát không ít siêu cấp ma giả nhưng cũng không phải là họ bây giờ có thể địch lại được.
Lại nhìn đám người trưởng lão cùng tộc nhân đã loạn thành một bầy.

Hai người hữu khí vô lực thở dài.
Băng Ngọc giờ đã sợ hãi tột độ, đôi vai không ngừng nhấp nhô còn miệng nhỏ không ngừng phát ra tiếng cầm cập.

Nghĩ đến mình sau này không còn phong quang vô hạn nữa liền khóc lên.

Diệp Ngọc bên cạnh sao không biết con mình đang nghĩ gì nhưng nàng bây giờ thì có thể làm được gì.

Chỉ có thể vỗ lưng an ủi hắn mà thôi.
— QUẢNG CÁO —
Băng Ánh Nhi thấy vậy cũng bị lây nhiễm mà buồn thêm.

Nàng mở miệng định nói gì đó nhưng đột nhiên lại dừng lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương hiện lên sợ hãi và kinh ngạc.
Mọi người xung quanh chỉ thấy nàng trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.

Nàng còn thỉnh thoảng nhìn mọi người một cái rồi khuôn mặt nhỏ hiện lên kiên định gật đầu.
Diệp Ngọc thấy nữ nhi của minh như vậy còn tưởng nàng bị gì liền nhanh chóng ôm lấy Băng Ánh Nhi.

Nàng không khỏi sợ hãi nói vội: Ánh nhi con không sao chứ.
Con không sao.

Băng Ánh Nhi gật đầu đáp.
Nghe nữ nhi của mình nói như vậy.

Diệp Ngọc liền an tâm.

Mình đã mất đi trượng phu, không thể lại mất thêm nữ nhi được.

Nàng trong lòng thầm nhủ.
Ở xa đám người liên quân vì Nghịch Vân đột nhiên rời đi mà rơi vào sững sờ, thất thần hồi lâu.

Nhưng rất nhanh họ đã lấy lại được tinh thần cắn răng chửi thầm ai đó vài câu cho đỡ tức.

Bỏ đi.

Giờ giải quyết Băng gia đã.

Ngô Thường nhạy chóng nắm bắt chủ đề chính.
Không sai.

Đám người thấy có lí liền gật đầu tán thành.

Diệt Băng gia.

Tổn thất hôm nay có thể từ từ bồi lại.

Đám người ác độc thầm nghĩ.
Rất nhanh dưới sự chỉ lệnh của Ngô Thường tướng quân.

Đám người còn sống nhanh chóng vây lại tộc nhân Băng gia.
Nhiều tộc nhân Băng gia tự nhủ khích lệ bản thân mình.

Rồi ôm tâm lý may mắn bỏ chạy nhưng không đi được bao lâu đã bị trên không đám quân lính hoang thất xạ kích bằng ma pháp mà chết.
— QUẢNG CÁO —
Chúng ta đã không còn lực phản kháng.

Các ngươi cần gì phải làm tuyệt như vậy.

Tứ trưởng lão Băng gia tức giận nói.
Đáp trả hắn là một đạo kiếm khí nhanh như chớp mà lăng lệ.

Trực tiếp mạnh mẽ chém nát phòng ngự quang mang phía trước do tứ trưởng lão sợ hãi cấp tốc làm ra.

Rồi chẻ hắn ra làm đôi.
Ngô Thường trên cao xuất hiện tay cầm kiếm.

Khác với lúc đánh với Nghịch Vân, hắn rất là bình tĩnh nói với đám người băng gia khí chất tướng quân bộc lộ ra hết: Các ngươi có di ngôn gì sao.
Lời của hắn làm cho đám người Băng gia sợ hãi.

Đối diện với hắn Diệp Ngọc lại rất bình tĩnh.


Nàng biết thời khắc này nói cái gì với Ngô Thường cũng vô dụng chỉ tội làm mất mặt mà thôi.
Địch nhân đã không cho chúng ta đường sống.

Mọi người dùng hết sức lực phá vòng vây tìm đường sinh cơ.

Nàng quay lại nói với tộc nhân Băng gia.

Đây là con đường có hi vọng sống duy nhất mà nàng nghĩ ra lúc này.
Tộc nhân băng gia nghe nàng nói vậy.

Từ sợ hãi biến thành giận giữ, chuyển bị liều chết phản kích giết ra một con đường máu.

Cuối của con đường tuyệt vóng chính là sự giận giữ làm ho người ta điên cuồng.

Người Băng gia cũng đã điên cuồng.

Họ muốn mình mới là người có thể sống sót.
Châu chấu đá xe mà thôi.

Ngô Thường trên không trung nhìn đám người chuẩn bị liều chết liền khinh thường ra tiếng.

Đám siêu cấp ma giả ở dưới lược trận cũng cười gằn.

Không có siêu giai yểm hộ.

Các ngươi chính là thịt cá.

Cả bọn đều có cùng suy nghĩ.
Giết tất cả.

Không chừa một ai.

Ngô Thường lạnh lùng phất tay ra lệnh.
Đám người liên quân thấy thế định lao vào.

Người Băng gia cũng đã chuẩn bị tinh thần.

Nhưng một tiếng nói đã làm mọi người sững sờ dừng lại.

Họ ngẩng đầu lên nhìn thì không khỏi hoảng sợ.
Một thiếu nam cùng một thiếu nữ đứng ở trên cao nhìn xuống bọn họ.

Quanh thân hai người có ma lực mạnh mẽ quấn quanh thành hình tròn bảo vệ chặt chẽ hai người.

Còn có một người nữa.

— QUẢNG CÁO —
Người này hiện lên trong mắt bọn họ cực kì kinh khủng.

Một cánh tay Băng của người đó đã nắm thật chặt cổ mà người lúc nãy đã cao ngạo cùng lạnh lùng ra lệnh giết sạch tộc nhân Băng gia.

Cổ của Ngô Thường bị những ngón tay băng sắc bén cắt đứt thành nhiều vết thương nhỏ, máu tươi chay dòng xuống.
Ngươi...!Ngô Thường khó khăn nói.

Chính bản thân hắn cũng phát giác thân thể mình như bị thứ gì đó khoá lại căn bản không thể cử động thúc dục ma lực và nguyên tố.

Ánh mắt hắn hiện lên sợ hãi nhìn người đối diện.

Người này mạnh hơn nhiều Nghịch Vân.

Ngô Thường trong đôi mắt sợ hãi hiện lên suy nghĩ.

Đánh với Nghịch vân hắn còn có thể phản kháng nhưng với người trước mắt hắn căn bản không làm được cái gì.

Chỉ có thể mặc người sâu xé, cảm giác như vậy thật là khó chịu.
Dạ Trần ca ca.

Một tiếng nói dễ thương vang lên làm bừng tỉnh đám người.
Băng Ánh Nhi cũng hiếu kì nhìn lên cao.

Nàng liếc mắt một cái cũng đã nhận ra người thiếu niên kia là Dạ Trần ca ca của nàng.

Hình như bên cạnh ca ca còn có một cô gái thì phải.

Trông rất xinh đẹp nha.

Nàng nhanh chóng phân tích tình huống.
Dạ Trần nghe thấy tiếng truyền lại liền nhận ra là ai ngay.

Hắn liếc mắt tìm kiếm xung quanh thân ảnh của người đã gọi tên mình.
Rất nhanh hắn liền thấy Băng Ánh Nhi đứng ở dưới không có bị gì hết.

Dạ Trần nhẹ nhõm thở phào, mỉm cười vẫy tay với nàng hét lớn: Ánh Nhi chờ ta một chút.
Băng Ánh Nhi cũng vậy tay lại hắn rồi vui vẻ gật đầu đồng ý.
Bên cạnh Dạ Trần, Lân Diễm nhìn theo ánh mắt hắn liền nhìn thấy thân ảnh một thiếu nữ nhỏ tuổi dễ thương và xinh xắn.

Nàng nhìn chăm chú Băng Ánh Nhi, Băng Ánh Nhi ở dưới cũng chăm chú nhìn lại nàng.
Đôi mắt hai người nhìn nhau như có như không phóng ra những tia điện vô hình, khoé miệng hai nàng đều không tự chủ nhìn nhau mà mỉm cười.

Trông thật là dễ thương và đáng sợ quá đi..