Lưu manh đâu, lưu manh đâu...
Mọi người bắt tên khốn nó lại.
Ai vừa kêu lưu manh.

Hắn đâu rồi.
Mau tản ra tìm.

Tên khốn này cầm tinh con hổ sao mà dám đánh chủ ý đến Băng gia.

Nhanh tóm sống hắn cho ta...
Tiếng hét sợ hãi của Băng Ánh Nhi làm Băng gia trong thời điểm nhạy cảm náo loạn cả lên.

Mọi người một đêm không ngủ cứ thế truy tìm lưu manh.
Chạy nhanh hốt hoảng về trong căn phòng của mình.

Băng Ánh Nhi không khỏi thở phào một hơi.
Lưu manh, lưu manh...!Miệng nhỏ của nàng vẫn không ngừng lẩm bẩm, tay vỗ nhẹ ngực để cho mình bình tĩnh lại.
Khoan đã.

Băng Ánh Nhi đột nhiên sửng sốt, đôi mắt xinh đẹp mở to.

Cọp lưu manh là nữ nha.

Suy nghĩ này hiện lên trong đầu nàng.
Lân Diễm ngươi hù ta...!Hiểu thấu mình bị lừa, nàng không khỏi hét lớn.
Ánh Nhi có chuyện gì sao? Băng Tịnh vừa đi đến, nghe thấy nàng như vậy thất thố và giận giữ liền không khỏi lo lắng hỏi.
Quay sang nhìn Băng Tịnh đến, nàng không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu.

Chuyện như vậy mà nói ra thì ngại chết mất.

Nàng không khỏi nghĩ.
Không có gì đâu.

Trời cũng tối rồi.

Tịnh nhi mang đồ ăn ngon đến hả.

Băng Ánh Nhi ngẩng đầu nhìn màn đêm đã bao phủ, mình lại về phòng rồi không khỏi tiếc nuối.
Ừ.


Băng Tịnh gật đầu.

Nàng từ trong nhẫn không gian lấy ra một đống đồ ăn toả ra hương thơm nức mũi để thật cẩn thận lên bàn.
Chúng ta ăn thôi.

Băng Ánh Nhi thấy đồ ăn ngon ngay trước mắt, nào là từng miếng thịt heo vàng ròn được tưới lên nước sốt đậm đà, sườn nướng thơm phức chín mọng đang toả ra mị hương hấp dẫn, bên cạnh còn có vài món canh phụ thêm rau và trái cây tươi mát lấp lánh.

Một bàn thức ăn nhẹ này làm cho mọi tức giận và khó chịu trong người nàng nhanh chóng tan đi, nuốt ực một tiếng liền nhanh chóng ngồi xuống.
Ở Nguyên Tố Đại Lục mọi vật đều được ma lực cùng nguyên tố rèn luyện qua.

Lại thêm sự vun trồng và chăm sóc của nhà mình, đặc biệt là các đại gia tộc nghiệp lớn, muốn nấu ăn dở cũng khó.

Huống chi là các đầu bếp cao thâm ra tay.
Băng Tịnh nhanh, không cả đồ ăn nguội mất.

Băng Ánh Nhi không quên Băng Tịnh bên cạnh.
— QUẢNG CÁO —
Mai tìm cách xử lí cọn cọp kia.

Nàng tức giận nghĩ.

Nhớ đến khuôn mặt lưu manh của Lân Diễm nàng không khỏi nghiến răng nghiến lợi ăn miếng lớn thật ngon.
Băng Tịnh cũng tự nhiên ngồi xuống ăn cùng nàng.

Thời gian dài ở cùng Ánh Nhi nàng cũng đã tự nhiên hơn.
Hai người họ một năm qua đều là như vậy.

Sống chung với nhau rất thân thiết, khiến đám trẻ cùng lứa nhìn vào chỉ có thể hâm mộ không ngừng mà thôi.
Ở trong đại gia tộc mưu quyền tranh đấu mà có một vị huynh đệ hay tỷ muội tốt như vậy.

Đúng là nhân sinh chết không hối tiếc.
Ở đại sảnh Băng gia một đám người cao tầng đã tụ tập bao gồm cả Diệp ngọc ngồi chủ vị bên trong.
Đại trưởng lão lần này Băng gia tổn thất...!Tiếng nói của Diệp Ngọc có chút ngập ngừng ngắt quãng.
Đại trưởng lão nghe vậy thở dài một hơi lắc đầu.
Tài sản thì không tổn thất bao nhiều.

Nhưng về người lại chiếm bốn phần bị liên quân các thế lực giết chết.

Tộc nhân thương nặng cũng không ít.

Tiếng nói sầu lão của Đại trưởng lão vang lên.

Đặc biệt là chiến lực đỉnh cấp của Băng gia đa không còn.

Lão nói xong liền im lặng không nói gì nữa.
Cả đại sảnh cũng lâm vào trầm mặc.

Bọn họ tụ họp lại đấy chính là tìm cách cứu vẫn thế cục.
Mặc dù vị thần bí đi theo Dạ Trần cho chúng ta mười năm.

Mười năm này các đại gia tộc va hoàng thất sẽ không giết đến nhưng bọn họ nhất định sẽ động tay động chân.

Dù sao bên họ vẫn còn hai vị siêu cấp toạ trấn, hoàng thất thì càng khó lường.

Bây giờ đã rạch mặt, chúng ta khó lòng địch lại.

Thần bí nhân kí cũng sẽ không rảnh giúp chúng ta việc này.

Một lúc lâu sau, Diệp Ngọc nói ra suy nghĩ của mình.
Đám trưởng lão nghe vậy thở dài không thôi.

Cho dù nhị trưởng lão thường ngày mưu mô xảo trá cũng lâm vào trầm mặc suy nghĩ cho gia tộc lúc này.
Ta nên làm gì để giúp cho gia tộc thoát khỏi cái kiếp này đây.

Nhị trưởng lão không khỏi suy nghĩ.
Lão mặc dù ngày thường thích tranh quyền làm người ác tâm nhưng cũng biết cái gì là đại cục nếu không hắn đâu ngồi được lên chức vị này, có khi đã bị người nào đó giết rồi có nên.
Muốn duy trì và phát triển gia tộc thì phải tồn tại hai mắt sang và tối.

Nhưng hai mặt này phải có cùng mục đích tất cả là vì gia tộc.

Bên nào không thể làm theo thì không cần nghĩ cũng biết kết quả gì.
— QUẢNG CÁO —
Băng gia tàn, hắn nhất định cũng thảm theo.

Mà phản bội gia tộc, đầu quân cho gia tộc khác thì chết lại càng khó coi hơn nữa, lại còn bị người đời phỉ nhổ.
Lão cùng một đám người khác đã sớm bí mật nhận được tin này từ phía bên kia rồi.

Chỉ là lão cũng không ngốc đã sớm huỷ đi mấy thứ có thể làm cho người ta nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa được hết tội này.

Sống đã hơn trăm năm, nhìn người ta và thủ đoạn của chính bản thân.


Lão tự nhiên nhìn thấu đạo lí con mồi chết hết thì giết chó săn.

Còn những người kia nghĩ sao, lão cũng chưa nhìn ra.
Ánh mắt của lão cùng đại trưởng lão, Diệp Ngọc không khỏi liếc nhìn mấy người ở đâu.
Đám người bị nhìn mà tê cả da đầu.
Chúng ta nhất định giúp đỡ hết mình cho gia tộc.

Đám người từng người tỏ thái độ.

Huyết ước cũng được bọn hắn dâng lên luôn.
Ba người mỉm cười với nhau.

Đây chính là mục đích chính của ba người họ mở ra cuộc hội nghị này.

Không ổn nội làm sao có thể đối ngoại.
Nhận được ý kiến chung.

Mọi người bắt đầu bàn tán kĩ càng về kế hoạch sau này.
Hình như chúng ta quên chuyện quan trọng nào đó nhỉ.

Ba người Diệp Ngọc nhiều lúc hiện ra ý nghĩ này.

Nhưng rất nhanh bọn họ bị sự vụ của gia tộc làm phân tâm bỏ đi nghi hoặc đi làm chính sự quan trọng hơn.
Hai người Băng Ánh Nhi và Băng Tịnh ở bên kia đang thưởng thúc mỹ vị.

Còn Dạ Trần bên này đang ngồi há hốc miệng, ngáp ngắn thở dài ngồi ngắm trăng qua cửa sổ.
Hù Một cái đầu cùng với hai chiếc tai hổ đột nhiên xuất hiện ngay trước cửa sổ làm Dạ Trần giật nảy mình, ngã nhào ra phía sau.
Ai ui.

Dạ Trần tiếp đất bằng mông không khỏi kêu đau.
Ha ha đáng đời.

Ai bảo chàng dám bỏ ta lại mà chạy đi một mình.

Lân Diễm cười vui vẻ, nhanh chóng bước chân chắp tay như đại nhân vật đi vào bên trong.

Tiểu nhân vật chắc là Dạ Trần rồi.
Lân Diễm nhẹ nhàng ngồi lên chiếc ghế mới do Dạ trần chuẩn bị.

Phong phạm cái thế, coi anh hùng thiên hạ như cỏ rác được nàng thể hiện hết sức chân thật.
Còn không mau mang đồ ăn lên đây.

Nàng liếc nhìn Dạ Trần dưới đất, hai đôi mắt loé sáng.

Tay đập bàn kêu đồ ăn lên.
Ta đi chuẩn bị nha.


Nhìn nàng như vậy bá khí, khoé miệng Dạ Trần giật giật.

Không làm theo nhất định thảm.
— QUẢNG CÁO —
Dạ Trần nhanh chóng lấy đồ ăn đã chuẩn bị trước ra cho nàng.

Hắn đặt rất cẩn thận lên bàn rất phối hợp với nàng, cười nói: Lân đại nhân thức ăn của ngài đây.
Thấy hắn như vậy nhận lỗi, Lân Diễm gật đầu vui vẻ nói: Rất tốt.

Qua bóp vai cho ta.

Khoé miệng nàng mỉm cười khó thấy.
Dạ Trần nhanh chóng qua sau lưng, ánh mắt hiện lên sự gian xảo.

Tay hắn liền xuất hiện một cây kim, ma lực mới thức tỉnh của Dạ Trần truyền vào.
Hãy xem ta làm sao trị nàng.

Cây kim nhỏ bé trong được tay giơ lên bằng hai ngón tay, Dạ trần nhanh chóng điểm xuống huyệt đạo của nàng sau lưng.
Mũi kim nhanh nhạy đi xuống, mắt thấy sắp thành công Dạ trần không khỏi mừng rỡ.

Ngày trước hắn không có ma lực lên chiêu này không dùng được.

Nay đã thức tỉnh tự nhiên phải dùng, Lân Diễm thế nhưng hành hắn thật khổ.
Dùng kim châm điểm vào huyệt vị của nàng rồi lan toả ma lực làm nàng bất động đến khi đó...!Khoé miệng Dạ Trần nụ cười gian kế đã thành không khỏi hiện lên càng rõ nàng hơn.
Đinh.

Kim châm xuyên qua lớp áo của nàng phát ra một tiếng nhẹ nhàng như muỗi kêu.

Dạ Trần không khỏi nhíu mày.
Tiếng kêu này có chút không đúng à nhưng mà không khỏi quá nhỏ.

Dạ Trần không khỏi đặt tay lên cằm suy nghĩ.
Nhìn kim châm thật sự đã đâm xuyên qua một đoạn, đôi mắt lại nhìn chăm chú Lân Diễm trước mắt bất động.
Dù sao nàng ấy cũng mạnh hơn ta.

Phản ứng như thế cũng là dĩ nhiên.

Dạ Trần gật đầu như đúng rồi.
Hắn đã khát khao được trừng trị nàng từ lâu lắm rồi nên bây giờ ra tay chỉ muốn thành công luôn và ngay.

Tự nhiên vì vậy mà đầu óc có chút mụ mẫm, không còn tỉnh táo, không muốn suy nghĩ gì nữa.
Nhìn thấy có vẻ nàng đã trúng kế.

Dạ Trần cười mặt quỷ, chắp tay sau lưng, lưng thẳng tắp, mặt cười ngạo nghễ đi đến trước mặt Lân Diễm mỉm cười hì hì với nàng.
Cốc Dạ Trần không kìm được xúc động giơ tay lên liền cóc đầu nàng một cái kêu thật to.
Thoải mái..