Chu Ngôn Quân cùng Bách Ngạn vừa nói xong thì cả hai đều kinh ngạc nhìn đối phương.

Bách Ngạn cầm hộp bút, đầu tiên cậu cẩn thận nhìn hai người Chu Ngôn Quân cùng Bách Nhiên, sau đó tươi cười: “Là bạn học Chu cùng bạn học Bách đó hả?”

Bách Ngạn chính là hội trưởng hội học sinh, mấy hôm trước Chu Ngôn Quân vừa gặp cậu xong.

Chu Ngôn Quân cũng cong môi lên, tùy tiện chào hỏi: “Nha, là hội trưởng đó hả?”

Bách Nhiên không chút để ý Bách Ngạn. Cậu nhìn chằm chằm vào quả táo trong tay Kiều Nam Gia vài giây, sau đó mặt vô cảm thu ánh  mắt lại.

Về lý mà nói thì Kiều Nam Gia không cần phải căng thẳng.

Táo là Thư Ấu đi mua, không liên quan gì đến cô hết. Cô cũng chẳng liên quan gì với quả táo trên tay này hết! Trong lòng nghĩ như vậy nhưng cô vẫn có chút lo sợ bất an giống như một tên ăn trộm bị bắt lại vậy. Nên cô định yên lặng đặt quả táo lại vào trên giá.

Trên kệ dán mấy chữ “Táo đặc biệt dành cho Đêm Bình An” to đùng, Kiều Nam Gia còn chưa kịp đặt lại thì Chu Ngôn Quân đã phát hiện rồi.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“A, các cậu đang đi mua táo hả?”

Lời vừa nói ra, Bách Nhiên cùng Bách Ngạn đồng thời nhìn về hộp giấy trong tay Kiều Nam Gia. Bị hai người bọn họ đồng thời nhìn chằm chằm, Kiều Nam Gia mặt đỏ bừng bừng, cầm quả táo cứ như là đụng vào lửa, như ngồi trên đống than. Cô chỉ nghĩ làm sao để nhét quả táo vào trong miệng Chu Ngôn Quân để làm cậu im đi.

Thư Ấu lại hào phóng thoải mái thừa nhận: “Tớ tới mua táo, Gia Gia giúp tớ chọn táo.”

Chu Ngôn Quân bỡn cợt cười ra tiếng, nhìn bộ dáng đỏ mặt né tránh của Kiều Nam Gia không tin cô chỉ đi mua táo cùng Kiều Nam Gia: “Có sao đâu? Mấy bạn nữ mà, mua táo có gì mất mặt.”

Kiều Nam Gia: “……”

Cô hận Chu Ngôn Quân.

Đồ tiểu nhân thích đổ thêm dầu vào lửa.

Trong lòng Chu Ngôn Quân còn đinh ninh rằng hai quả táo các cô mua là để tặng cho mình. Cậu đi lên trước, một tay khoác vai Kiều Nam Gia, cười tươi tắn: “Mua cho tớ hả?”

Kiều Nam Gia không nghĩ ngợi phủ nhận: “Không phải.”

Đúng là vừa rồi cô hơi do dự một xíu xem có nên đưa táo cho nam thần hay không. Nhưng nếu làm trò trước mặt Chu Ngôn Quân đưa táo cho nam thần thì…… Thôi bỏ đi.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Chu Ngôn Quân ăn mệt, có chút không cam lòng: “Thế cậu định cho ai?”

Lời vừa nói ra, Kiều Nam Gia nhìn về phía sau Chu Ngôn Quân theo bản năng. Bách Ngạn đứng cười nhàn nhạt nhìn bên này đang náo nhiệt. Cô tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết Bách Ngạn là nam thần của mình, có chết cũng phải cất giấu bí mật này.

Chu Ngôn Quân lộ ra biểu tình suy tư, đột nhiên “A” một tiếng dài, sau đó nói ra lời làm Kiều Nam Gia hãi hùng khiếp vía.

“Không phải là cho Bách ——”

“Tớ mua để tớ ăn!”

“Gần đây tớ bị cảm nên cần bổ sung dinh dưỡng cho não. Thế nên tớ mới mua táo!”

Kiều Nam Gia trơ mắt nhìn Chu Ngôn Quân buột miệng thốt ra chữ “Bách”, sốt ruột suýt chút nữa nhảy lên che miệng cậu lại. Cô nói vừa nhanh lại vừa to đánh gãy lời Chu Ngôn Quân định nói, vừa nói vừa móc quả táo từ trong hộp ra.

Răng rắc một tiếng, Kiều Nam Gia cắn một miếng táo.

…… Ô ô ô.

Thế mà lại vừa ngọt lại vừa giòn.

Ăn ngon quá!

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Trong lòng Kiều Nam Gia khóc thút thít, nước mắt chảy như sông như suối, cố gắng nuốt một miếng táo. Cô biết mình như này giống như một đứa ngốc trước mặt mọi người đọc tuyên ngôn. Hành động ngốc nghếch cắn một miếng táo này không chỉ làm trò mất mặt trước mặt nam thần mà còn bị một đám học sinh cùng thu ngân đứng vây xem.

Chắc mai trên diễn đàn trường học sẽ có người đăng ảnh với tiêu đề “Một cô bạn ngốc đứng ăn táo ở siêu thị.”

“Haha.”

Bách Ngạn không nhịn được cười lên.

Mỗi lần gặp Kiều Nam Gia thì cô lại tạo cho cậu một ấn tượng mới về mình.

Lúc cậu cười rộ lên thì đuôi mắt cong cong, tiếng cười trầm thấp dễ nghe: “Cậu nói đúng, đúng là ăn táo có thể bổ sung dinh dưỡng. Mỗi ngày bổ sung đủ chất xơ rất tốt cho cơ thể.”

Trong lòng Kiều Nam Gia run lên, vừa bi thương lại vừa hạnh phúc.

Nam thần nói chuyện giúp cô! Nam thần thật sự quá soái!

Bách Nhiên một tay đút túi quần, thờ ơ đứng nhìn Kiều Nam Gia làm một loạt hành động ngốc nghếch.

Cậu chỉ cảm thấy Kiều Nam Gia rất ngốc.

Ngốc giống như trên Weibo ý.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Chắc là cô định đưa táo cho mình. Bách Nhiên miễn cưỡng tiếp nhận tấm lòng nhỏ của cô.

Vừa lúc cậu cũng không thích ăn táo.

Bề ngoài thì Kiều Nam Gia vẫn thể hiện mình bình thản, nhưng trong lòng khóc hu hu hu không ngừng. Làm trò trước mặt mọi người để người ta chú ý tới. Giờ phút này đầu óc cô trống rỗng, mơ mơ hồ hồ đi tới quầy thu ngân xếp hàng tính tiền.

Cô hoảng hốt, bỗng nhớ tới hình như Thư Ấu không đi cùng mình tới đây.

Đúng rồi, Thư Ấu đâu?

Kiều Nam Gia đột nhiên tỉnh táo.

Theo bản năng cô xoay người, suýt chút nữa đâm vào người người khác.

“A……”

Cô hoảng sợ. Mấy bạn nữ xếp hàng phía sau cũng kinh hô. Kiều Nam Gia cách khóa kéo đồng phục của đối phương chỉ có vài cm đột nhiên im bặt.

Cô nhìn đến cổ áo đồng phục lỏng lẻo không che được đường cong xương quai xanh của đối phương, hầu kết nhấp nhô trên cái cổ thon dài. Đứng gần thấy da cậu rất trắng, ở xương quai xanh bên trái còn có một nốt ruồi màu nâu.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Kiều Nam Gia không khỏi nuốt nuốt nước miếng. Cảnh đẹp trước mắt làm cô vô cùng chấn động. Trong lúc nhất thời, tim cô đập nhanh hơn một chút.

Cô thong thả ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt tuấn tú của Bách Nhiên được phóng to hơn vài lần. Cậu lấy tư thế từ trên cao nhìn xuống xem cô.

“……”

“Nam Gia, tớ ở phía sau này!” Đằng sau Bách Nhiên, Thư Ấu vui sướng kích động chào hỏi với cô.

Bách Nhiên đứng trước Thư Ấu, sau Thư Ấu lần lượt là Chu Ngôn Quân cùng Bách Ngạn. Thư Ấu đứng giữa một dàn mỹ nam sung sướng muốn nhảy cẫng cả lên.

Có lẽ đây chính là một trong những thời khắc khó quên nhất trong cuộc đời của Thư Ấu. Cô nàng hưng phấn đến đỏ cả mặt, quên cả nghĩ tới Kiều Nam Gia.

Kiều Nam Gia vô cùng đau lòng. Đúng là đồ thấy sắc quên bạn!

Chỉ là Kiều Nam Gia vừa chớp mắt thì lại đụng phải ánh mắt ôn hòa của Bách Ngạn. Thấy Kiều Nam Gia nhìn mình, Bách Ngạn cười hiền lành.

Kiều Nam Gia cảm thấy tai mình sắp bỏng mất rồi.

Lúc này, tiếng nói lạnh băng truyền ra từ đỉnh đầu nhắc nhở: “Có tính tiền không?”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“A, xin lỗi cậu.”

……

Sau khi Thư Ấu tạm biệt Chu Ngôn Quân cùng Bách Ngạn xong cô mới cao hứng phấn chấn lôi kéo Kiều Nam Gia về nhà. Kiều Nam Gia vừa đón gió lạnh vừa gặm của táo. Tiếng kêu răng rắc răng rắc vang lên như tiếng cõi lòng cô tan vỡ.

“Nam Gia, cậu có khỏe không?”

Rốt cuộc đến bây giờ Thư Ấu mới nhớ tới tình nghĩa chị em plastic của mình, thấu hiểu tiến lên hỏi: “Lại nói, không phải cậu theo dõi Weibo của Bách Ngạn sao? Bây giờ như nào rồi, có còn tiếp tục nói chuyện hỏi thăm cậu ấy nữa không?”

Nhắc tới “Mộc Bạch Phiền”, Kiều Nam Gia bỗng cảm thấy hết uể oải.

Bọn họ đã chụp cảnh tuyết rơi cho nhau xem, hai người bọn họ cũng cùng nhau nuôi mèo, cậu ấy ngồi giải đề cho cô.

Tuy rằng thoạt nhìn cậu cũng không phải là một người thích bộc lộ tình cảm nhưng từ vài câu nói cậu gửi Kiều Nam Gia cảm nhận được một chút dịu dàng.

Thư Ấu tấm tắc: “Oa, sao lại làm biểu tình thẹn thùng như thế vậy? Hay là hai người các cậu phát sinh gì đó rồi hả?”

“Tớ không có, cậu đừng nói bậy.” Kiều Nam Gia vội phủ nhận, “Chẳng qua thỉnh thoảng chúng tớ nói chuyện hai câu.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“Thế cậu ấy có biết cậu là ai không?”

“Chắc là có nhỉ?”

Nếu nam thần từng mở Weibo của cô ra xem, nhìn các bài đăng cô đăng hàng ngày thì nhất định sẽ biết cô là ai. Có lẽ vừa rồi cậu ấy mỉm cười là đáp lại lời giải thích do bị cảm nên mới không nhắn tin cho cậu được của cô.

Nghĩ như vậy, trong lòng Kiều Nam Gia cảm thấy ngọt ngào, không hiểu sao tâm tình tốt hơn.

Cảm xúc như vậy kéo dài cho đến lúc về nhà.

Sau khi Kiều Nam Gia tưới nước cho chậu hoa hướng dương xong thì thu dọn bàn học lại một lần. Cô điều chỉnh cảm xúc rồi ngồi ở bàn học mở điện thoại ra.

“Đinh” một tiếng, nam thần đáp lại tin nhắn trên Weibo của cô.

Mộc Bạch Phiền: “Đã biết.”

Thời gian là nửa giờ trước, cũng chính là không lâu sau khi bọn họ đi từ siêu thị ra. “Mộc Bạch Phiền” nói câu này, vừa có nghĩa là cậu đã biết cô bị cảm, cũng vừa có nghĩa là cậu biết cô định đưa táo cho mình.

Trong lòng hai người đều hiểu rõ mà không vạch trần bí mật nhỏ kia ra. Loại cảm giác này cứ như có vô số pháo hoa nổ ầm ầm trong thế giới nhỏ của Kiều Nam Gia, làm cô sung sướng hạnh phúc.

Cô hạnh phúc tới nỗi chạy nhanh nhào vào trong giường lăn qua lăn lại tầm bốn năm vòng mới thôi.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Kiều Nam Gia ôm điện thoại, một lúc lâu sau cô mới bình ổn lại cảm xúc của mình.

Trong lòng vui sướng, Kiều Nam Gia nhắn tin trả lời cậu.

Nam Gia Có Cá: “Tớ muốn hỏi cậu một chút, đề này nên làm như thế nào nhỉ?”

Chủ đề nói chuyện tuyệt vời nhất với nam thần chính là hỏi bài! Kiều Nam Gia dường như có thể tưởng tượng ra cảnh nam thần đang chuyên chú đọc đề.

Qua chừng vài phút, đối phương chậm chạp trả lời.

Mộc Bạch Phiền: “Đợi lát nữa.”

……

Tiệm net.

Chu Ngôn Quân lôi kéo Bách Nhiên tới đây cày game. Lần này Chu Ngôn Quân không dẫn theo mấy em gái nhỏ nữa. Cậu không muốn lại nhìn thấy cảnh mấy em gái đó chạy như điên như dại nhào về phía Bách Nhiên.

Bách Nhiên cuồng học tập mấy hôm trước cuối cùng cũng chịu đi rồi. Cuối cùng cậu cũng đã khôi phục lại phong cách cũ của mình làm Chu Ngôn Quân vô cùng vui sướng.

Không hiểu vì sao, mỗi khi Chu Ngôn Quân nhìn thấy Bách Nhiên cầm quyển sách giáo khoa lên thì đều có cảm giác bị phản bội ——

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Là anh em thì phải cùng nhau có thành tích học tập dưới trung bình nha!

Chu Ngôn Quân cùng Bách Nhiên hẹn xong sẽ cùng nhau chơi game.

Bách Nhiên ừ một tiếng đồng ý lời mời của cậu. Hai người ngồi ở hai ghế liền nhau, chờ vào trận.

“Đinh” một tiếng.

Chu Ngôn Quân liếc mắt nhìn thoáng qua Bách Nhiên đang cúi đầu xem điện thoại. Một lát sau, Bách Nhiên bỗng ngẩng đầu, đưa tay về phía cậu: “Mày có mang giấy bút không?”

Chu Ngôn Quân: “?”

Bách Nhiên: “Tao làm bài tập.”

Chu Ngôn Quân: “???”

Làm bài tập?

Dừng một chút, đây chính là tiếng người hả?

“Mày có phải là người không? Hả? Chẳng phải tao với mày đã hẹn là sẽ cùng nhau chơi game rồi sao?”

Cuối cùng trong tiếng kêu đau đớn xé gan xé ruột của Chu Ngôn Quân thì Bách Nhiên vẫn làm xong bài tập. Cùng với âm nhạc ầm ĩ trong tiệm net cùng những tiếng chửi bậy thô tuc, cậu chụp một bức ảnh, gửi đi.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Chu Ngôn Quân thấy cậu có gì đó không thích hợp, tò mò đi qua: “Mày đang làm gì thế?”

Cậu còn chưa thấy cái gì đã bị Bách Nhiên đẩy đầu ra, trả người về chỗ cũ.

“Vào trận đi.”

“Được rồi. Cứ thần thần bí bí. Xì. Không xem thì không xem.”

……

Mấy ngày nay do được “Mộc Bạch Phiền” giải đề nên hiệu suất làm bài tập của Kiều Nam Gia cùng kiến thức của cô được nâng lên tầm cao mới. Thậm chí cô còn hy vọng bài tập có thể khó hơn một chút. Như vậy thì cô có lý do để nhắn tin cho nam thần rồi.

Trong kỳ thi cuối kỳ địa ngục, khi những bạn khác đều sợ trắng mặt như những tang thi du đãng.

Thì mỗi ngày Kiều Nam Gia đều mặt mày hồng hào, tinh thần sáng láng, sức sống tràn trề.

Các bạn học sinh trong lớp không khỏi bàn tán —— Đáng sợ quá! Không lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người học giỏi và những người bình thường sao?

Mấy bạn không thể hiểu được Kiều Nam Gia.

Nhìn cô trông vô cùng hạnh phúc.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

***

Tiệc tối Nguyên Đán được diễn ra sau kỳ thi cuối kỳ. Đáng ra năm nay mỗi lớp sẽ phải chuẩn bị một tiết mục, nhưng vì kiểm tra giữa kỳ kết quả nát quá, các thầy cô sợ thành tích không tốt sẽ lại trách là do tiệc tối Nguyên Đán nên dứt khoát chỉ cho các câu lạc bộ được biểu diễn tiết mục.

Các câu lạc bộ trong trường đều mặc trang phục lòe loẹt để biểu diễn. Có rất nhiều câu lạc bộ như câu lạc bộ nhảy, câu lạc bộ kịch nói, câu lạc bộ sáo, câu lạc bộ Hán phục,……

Ngay cả câu lạc bộ bóng rổ cũng có tiết mục biểu diễn bóng rổ.

Nhưng làm người ta tiếc nuối chính là Bách Nhiên sẽ không biểu diễn.

Tiệc tối Nguyên Đán được diễn ra ở sân trường. Mỗi câu lạc bộ đều sẽ có mấy vị trí ngồi trên đầu để người biểu diễn trở về có thể ngồi xuống đó nghỉ ngơi. Thư Ấu lên sân khấu biểu diễn nên ghế của cô nàng trống. Vừa lúc cô có thể bảo Kiều Nam Gia lên đó xem tiết mục.

Kiều Nam Gia đã đồng ý sẽ giúp cô quay phim chụp ảnh. Cô còn cố ý khiêng chiếc camera của Sony ngồi ở hàng phía trước.

Tương phản với đằng sau ầm ĩ thì phía trước do có thầy cô ngồi đó nên an tĩnh hơn rất nhiều. Kiều Nam Gia ngồi ở chỗ của Thư Ấu, vừa điều chỉnh máy ảnh vừa ngắm ngía.

Nhưng cô không để ý rằng, ghế bên cạnh của mình có dán một tờ giấy viết tên.

Bách Nhiên.

Sân trường ầm ĩ nhốn nháo, Bách Nhiên tìm chỗ ngồi của mình

So với việc ngồi ở hàng phía sau nhưng lúc nào cũng có thể bị mấy bạn nữ quấy rối thì cậu tình nguyện ngồi ở hàng phía trước. Ít nhất thì ở đây cũng vô cùng an tĩnh.

Cậu liếc mắt một cái nhìn ghế của câu lạc bộ bóng rổ đã chật ních. Sau đó cậu chú ý tới một thân ảnh mảnh khảnh. Cô đang ngồi ở chỗ nghịch camera, nhưng lại làm ra bộ dáng nghiêm túc.

Làm như cậu không nhìn ra cô đang cố ý ngồi cạnh mình ấy.

Bỗng nhiên Bách Nhiên cảm thấy, có một bạn nữ như vậy ngồi cạnh mình cũng không quá phản cảm.

Cậu đi đến chỗ Kiều Nam Gia.

Ánh mắt cậu chú ý hành động của Kiều Nam Gia.

Một giờ trôi qua.

Kiều Nam Gia vội vàng chụp ảnh, hết sức tập trung, dường như không phát hiện ra bên cạnh mình đã nhiều hơn một người.

Bách Nhiên: “……”