Nhan Kiến Định cười, mặt vội vàng tỏ ra nghiêm túc đảm bảo: “Yên tâm đi, chuyện nhỏ, cậu chắc chắn sẽ giúp Hướng Minh của chúng ta nói rõ ràng, sau này nếu còn xảy ra chuyện này thì Hướng Minh cứ đến phòng cậu, cậu tắm cho cháu!”
Dáng vẻ khó chịu vì bị người khác trêu của ông cụ non này là đáng yêu nhất, bộ dạng lúc này của Hướng Minh không dễ mà thấy được nên Nhan Kiến Định không muốn bỏ lỡ.
Thể lực của trẻ con có hạn nên Hướng Minh nói một hồi thì bắt đầu hơi ỉu xìu, dựa vào lưng ghế, cầm ipad nhìn những thứ của mình, Nhan Kiến Định cũng không để ý đến cậu bé nữa, ai lo chuyện của người nấy, hai người ở cạnh nhau không khí vô cùng hài hòa.
Trải qua năm năm kinh doanh, bây giờ TQT đã từ từ thâm nhập vào trong nước, chuyện trở về Hải Phòng chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Các công ty chi nhánh của tập đoàn nhà họ Giang đã được thành lập từ bốn năm trước, có thể ổn định đi vào vận hành rồi.
Sức khỏe của Giang Vân Chánh càng ngày càng kém, Giang Anh Tuấn đã kết thúc chuyến công tác trước thời hạn để trở lại Hải Phòng.
Trong thời gian bốn năm, không biết là do thời gian lắng đọng hay là sau khi Giang Vân Chánh giao lại toàn bộ quyền hành cho mình, hoặc cũng có thể xuất phát từ việc trải qua nhiều sự mài giữa khác nhau, Giang Anh Tuấn vẫn còn bình thản như vậy là đã tốt rồi.

Hôm nay, bằng kinh nghiệm sống hơn năm mươi năm qua của mình, Giang Vân Chánh cũng đã không thể nhìn ra đến cùng cháu trai của mình đang nghĩ cái gì nữa.
Vui hay giận đều không thể hiện ra, cũng được anh phát huy đến mức tối đa rồi.

Mấy năm nay Lâm Tiến Quân cũng càng ngày càng trở nên điềm tĩnh, ở bên Giang Anh Tuấn cũng học được hai phần, ra ngoài cũng đủ để khiến kẻ khác khiếp sợ.
Mấy năm nay Trần Nhật Linh vẫn là khách quen của Tập đoàn nhà họ Giang.

Nhưng một tháng may mắn chạm mặt Giang Anh Tuấn dưới sảnh cũng chỉ có mấy ngày như vậy, có lẽ nửa năm cũng chưa chắc đã gặp được Giang Anh Tuấn lấy một lần như hai ngày này.
Cô ta cũng từ từ bắt đầu tiếp xúc với những thành phần nòng cốt của tập đoàn nhà họ Trần, mặc dù chỉ là một chút xíu nhưng những chuyện cần cô †a bận rộn cũng không ít.
Vì vậy, cho dù là cô ta có muốn cũng không thể nào tới được, ngược lại chuyện này lại khiến tập đoàn nhà họ Giang bình yên hơn không ít.
Với danh xưng vợ chưa cưới của Giang Anh Tuấn đã kéo dài được năm năm, tựa như toàn bộ khuôn mặt của Trần Nhật Linh đều bị đặt dưới đất rồi giâm lên.

Toàn bộ người dân ở Hải Phòng đều đang chờ xem trò cười của nhà họ Trần, nhưng Trần Nhật Linh vẫn ngoan cố gánh lấy cái danh xưng này cho tới tận bây giờ.

Nhan Nhã Quỳnh đã không còn nữa, cả cái Hải Phòng này chỉ có cô ta mới xứng với Giang Anh Tuấn.


Việc cô ta được gả cho Giang Anh Tuấn, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Hiện nay, thành phố Hải Phòng đã thay đổi rất nhiều.

Nếu như trước kia là cục diện kiềng ba chân, thì nay, dưới sự dẫn dắt của Giang Anh Tuấn, tập đoàn Sunrise đã vươn lên, trở thành tập đoàn đứng đầu cả thành phố Hải Phòng.

Nhà họ Trần và nhà họ Lê đã bị bỏ xa, tuột xuống phía sau.

Mặc dù trên thực tế, nhà họ Lê đã không thể nào đuổi kịp được nhà họ Trần, song, dù sao thân phận địa vị trước đây vẫn còn đó, chừng nào ông cụ Quý vẫn còn, thì nhà họ Lê vẫn còn sức uy hiếp, vốn liếng của dòng họ trăm năm vẫn còn ở đây.
Giờ đây, thủ đoạn của Giang Anh Tuấn ngày một phát triển, nhiều khi nhà họ Trần và nhà họ Lê chỉ có thể chạy theo sau, húp được vài ngụm canh.


Cho đến bây giờ, sự việc của nhà họ Nhan vẫn còn là một bí ẩn.

Sau bao nhiêu năm cho người đi điều tra, mỗi lần tìm được manh mối đều bị đứt đoạn ở cùng một nơi.

Cái người tên “Đinh Tiến Đạt” này dường như là đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian, trong năm năm này, Giang Anh Tuấn dù đã rất cố gắng nhưng đến cái bóng của anh ta cũng không tìm được Sự việc của nhà họ Nhan không chỉ đơn giản như vậy, chắc chắn là không chỉ có một gia tộc giở trò ở sau lưng, những người bị lôi ra trước đó đều chỉ là hạng tép riu mà thôi, hung thủ thật sự giống như là một con rùa đã rụt cổ vào trong mai, không cách nào có thể cạy ra được.