Edit:Socola Sữa  
Beta:Soda chanh
Tạ Tuệ Tú cùng với Vân Gia Duyệt đều muốn bảo trì thân hình, Vân Tiếu Hòe cùng Ngụy Tử Trác cũng chú ý tới ẩm thực dưỡng sinh, bình thường đồ ăn trong nhà đều là người hầu tỉ mỉ phối hợp, hôm nay ở trong huyện thành nhỏ này không có biện pháp chú ý nhiều như vậy nên chỉ đơn giản chọn mấy món chay cùng hai món mặn.
Thịt cá, không tốt cho dạ dày.
Mà lão đại từ trước đến nay đều là..
Không thịt không vui!
Sau khi ăn xong bữa cơm này, trong lòng Phồn Tinh yên lặng lôi ra sổ đen, ngoại trừ bà ngoại Di thì đem tất cả mọi người viết vào.
Mời khách ăn cơm, còn không cho ăn thịt, keo kiệt.
Nếu Vân Tiếu Hòe biết, chỉ bởi vì không có thịt mà bị ghim, chỉ sợ sẽ thổ huyết*. (Nôn ra máu)
Ngụy Tử Trác càng là..
MMP*! Nếu hắn biết được về sau đứa ngốc này không dễ bị lừa là vì lần đầu tiên ăn cơm liền cho hắn vào sổ đen, hắn có lẽ sẽ vì một ngụm máu mà nghẹn chết! Biết được cái gì gọi là tai bay vạ gió sao?
*: Mụ bán phê, phát âm là MA-MAI-PI nên có thể viết tắt là MMP
Đây là một từ mắng chửi vùng Tứ Xuyên, mang theo tính vũ nhục rất nặng, dịch thô ra tiếng Việt là "Đ-Ĩ M-Ẹ M-ÀY" J)) .
* * *
"Đây là cái địa phương quỷ nào a? Phòng như thế này làm sao mà ngủ a?"
Bôn ba cả một đoạn đường dài như vậy, người nhà Vân gia vỗn định nghỉ ngơi trước, ngày kế tiếp mới đi giải quyết chuyện đọc sách của Phồn Tinh. Nhưng khi thấy được khách sạn tốt nhất trong huyện thành nhỏ này, ở trong mắt Vân Gia Duyệt đã quen sống trong nhung lụa từ nhỏ mà nói, cũng chỉ bằng cái ổ chó. (Sữa: Đoạn này ta chém :))
Không, nó thậm chí còn tệ hơn cả ổ chó nhà bọn họ!
Ổ chó nhà họ tốt xấu vẫn là dùng gỗ lim thượng đẳng, tỉ mỉ dựng thành một phòng ở nhỏ. Chăn mền cùng đồ chơi bên trong đều là đồ tốt nhất.
Vân Gia Duyệt không hiểu sao bỗng dưng đối với Phồn Tinh sinh ra một tia oán hận.
Nếu như không phải bởi vì nó, hảo hảo, thì tại sao cô ta lại phải đến huyện thành nhỏ này?
Nếu đần sẽ không cần phải đọc sách, vậy thì đừng có đọc. Làm gì cần phải cưỡng cầu như vậy chứ? (Sữa: Tui nghe mà tui tức á)
Phồn Tinh lần đầu tiên ở khách sạn, tò mò ở trong phòng đi tới đi lui, sờ đông sờ tây. Sau đó đứng ở dưới vòi hoa sen trong phòng tắm, tò mò mà nhìn cái vật này.
Trong lúc lục lọi, chốt mở mở ra.
"'Rầm Ào Ào'!"
Một thanh âm vang lên, nước lập tức theo trong vòi phun phun ra.
Lão đại cả người đều ướt: .
Trừng mắt nhìn.
Lại trừng mắt nhìn.
Bọt nước mà theo lông mi đen cong vút lăn xuống, một lúc sau lão đại mới phản ứng lại.
Sau đó cảm thấy, thật kích thích!
Yên lặng vặn chốt mở của vòi hoa sen một lần nữa..
*
Sáng sớm hôm sau.
Vân Tiếu Hòe dẫn người đi đến trước trung tâm của huyện thành. (Chắc là giống ủy ban ở VN á)
Hắn cũng đã nhiều năm nhiều năm lăn lê bò lết trong cái lĩnh vực kinh doanh này, nhân mạch tích lũy cũng không thể khinh thường. Trong sở giảo dục của tỉnh hắn cũng có một người quen cũ, tùy tiện lên tiếng chào mà thôi, danh ngạch Nhất Trung của huyện liền cứ thế mà cho xuống.
Hôm nay mang Phồn Tinh đi gặp mặt trước, hai ngày nữa là chính thức khai giảng, trực tiếp nhập học là được rồi.
Vợ chồng Vân Tiếu Hòe cùng Vân Gia Duyệt một nhà ba người đi ở phía trước, Vân Gia Duyệt một mực ôm lấy cánh tay cha mẹ mình mà làm nũng.
Tâm tư của tiểu nữ sinh rất rõ ràng, thể hiện ra địa vị của mình ở cái nhà này, khiến người khác căn bản không thể sinh ra tâm tư chen chân vào.
Phồn Tinh chậm rì rì đi ở cuối, hoàn toàn không có chú ý tới một chút tâm tư nho nhỏ ấy.
Tâm tư của Vân Gia Duyệt tất cả đều ở trên người vợ chồng Vân Tiếu Hòe cho nên không có thấy được, ánh mắt của Ngụy Tử Trác, ngẫu nhiên sẽ rơi trên người Phồn Tinh.
Ngụy Tử Trác cảm giác mình cũng không có ý tứ gì khác.
Chính là thấy mới lạ mà thôi.
Rõ ràng dung mạo có chút đồng dạng với Gia Duyệt nhưng cái bản tính khờ khờ nhẫn nhẫn lại hoàn toàn ngược lại.
Gia Duyệt là một tiểu công chúa, tuy rằng cũng có thời điểm sẽ làm nũng nhưng thực chất bên trong lại cất giấu ngạo khí.
Mà cô, tuy nói trời sinh trí lực thấp, nhưng cũng không có cảm giác ngây thơ.
Trước kia hắn vẫn cho rằng, cái gọi là đứa ngốc, hẳn phải là miệng chảy nước miếng, mắt lệch, thỉnh thoảng lại cười ngây ngô, làm cho người khác nhìn vào là thấy phiền chán.
Thế nhưng Vân Phồn Tinh ngoại trừ bên ngoài phản ứng có chút trì độn ra, còn rất..
Đáng yêu.
Ngụy Tử Trác: Đáng yêu, như mặt trời vậy.
Thích Hà: Ha hả, ngày cha ngươi!
(tấu chương xong)