Edit: Socola Sữa
Beta:Soda chanh
Ngụy Tử Trác thật sự là muốn gì được nấy.
Phồn Tinh cảm thấy mình giống như đang đạp lên một vật gồ ghề nào đó nên cúi đầu xuống nhìn một cái.
Nghiêng đầu, nhìn cái tay đang bị mình dẫm lên kia.
Sau đó giả bộ như cái gì cũng không biết, ngẩng đầu tiếp tục nói với Thích Hà: "Lần sau còn đánh người, sẽ vẽ ba con rùa đen."
"Ngươi.." Thích Hà quả thực tức muốn chết.
Sưu Thần Hào yên lặng đứng ngoài quan sát hết thảy, càng xem lại càng thấy..
Người của Ngân gia quả nhiên không có nói sai, đứa con gái Ngân Phồn Tinh nhà bọn họ quả nhiên là một phần tử nguy hiểm.
Nếu ngươi nói cô ấy thông minh, cô ấy thật sự là một người có chỉ số thông minh không bình thường.
Còn nếu ngươi nói cô ta ngốc..
Đứa ngốc này mỗi giây đều hại người khác, ngươi nói thử xem cô ta có bao giờ chịu thua thiệt không?
Ngươi có tin hay không, nguyên nhân mà cô giẫm lên tay của Ngụy Tử Trác là bởi vì tuy cô nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của Ngụy Tử Trác là gì, nhưng trực giác lại chán ghét Ngụy Tử Trác, cho nên không chút do dự tiếp tục dẫm!
Cái loại mạch não chín khúc cua mười tám ngoặt của đứa ngốc này, lực sát thương quá lớn!
*
Ngón tay Ngụy Tử Trác thiếu chút nữa đã bị giẫm đứt, nhưng hắn không dám nói ra.
Chỉ dám nói là mình không cẩn thận bị cửa kẹp trúng tay, bởi thế nên Vân Gia Duyệt đau lòng đến không chịu được. Sau đó lại bắt đầu oán hận Phồn Tinh, nếu không phải bởi vì cô thì bọn họ tại sao lại phải đến cái nơi quỷ quái này?
Quả thực là cái đồ sao chổi mà!
Vợ chồng Vân Tiếu Hòe vốn là nghĩ trong lòng nếu như Phồn Tinh khóc nháo đòi về nhà, vậy thuận thế đem người mang về luôn.
Kết quả, không có.
Vì vậy bọn họ ở lại huyện thành này thêm hai ngày, liền lập tức rời đi.
Nơi này điều kiện quá kém, ở lâu một ngày là bị dày vò thêm một ngày.
Về phần Phồn Tinh, chờ cô lớn lên một chút nữa ít nhất tròn 16 tuổi rồi lại nói.
Bây giờ còn nhỏ, lực hấp dẫn chưa đủ lớn.
Bọn họ làm sao có thể nghĩ đến, đối với một vài tên cầm thú, nếu đã sinh ra chút ít ý tưởng bất lương thì căn bản sẽ không liên quan gì đến tuổi tác cả--
*
Thích Hà nhìn Vân Phồn Tinh đang ngồi trên mặt ghế, sau đó liếc nhìn bà ngoại Di.
Khó trách mọi người đều nói, người sợ nổi danh như heo sợ mập.
Lúc trước vào thời điểm hắn không lý tưởng, người này đều mắng hắn cả đời này xứng đáng không có gì tiền đồ. Từ sau khi hắn dùng thành tích đệ nhất toàn huyện thi đậu nhất trung, bà ngoại Di của tiểu ngốc tử này ở trước mặt hắn bắt đầu dùng ánh mắt cúng bái không thể hiểu được mà nhìn hắn.
Loại cảm giác hãnh diện này là như thế nào a?
Hắn chẳng lẽ thật là một người dối trá nông cạn, ưa thích 'trang bức' như vậy?
"Thích Hà a, Tinh Tinh nhà chúng ta rất dễ bị người khác bắt nạt, hai người các ngươi dù sao thì cũng đi ra cùng một chỗ, về sau ngươi phải chiếu cố Tinh Tinh nhiều hơn một chút."
Tuy lúc trước từng đạp Thích Hà ra cửa, ở trước mặt mắng hắn là thằng ranh con, nhưng bà ngoại Di một chút cũng không thấy xấu hổ.
Tác phong của lão nhân gia vô cùng bưu hãn, cảm thấy mọi người nếu từ cùng một chỗ đi ra thì phải giúp đỡ lẫn nhau.
Là chuyện phải làm.
Nếu không phải một phần là vì tiểu ngốc tử Vân Phồn Tinh này, Thích Hà tuyệt đối xì mũi coi thường.
Ha ha.
Bà ngoại Di dùng đôi con ngươi đục ngầu nhìn nhìn, Thích Hà này chỉ có một người ở mà lại thuê một phòng ở lớn như vậy. Nhiều hơn một người như Tinh Tinh, cũng không có vẫn đề gì. Phí ăn ở của trường học rất mắc, hơn nữa điều kiện cũng không tốt. Trong trường hợp có một vài cô gái xúm lại bắt nạt Tinh Tinh, mà Tinh Tinh lại không biết cáo trạng.
Một đứa trẻ tốt, lại thành thật như vậy, vẫn nên có người quen chiếu cố.
Bà ngoại Di nghĩ đến thật thỏa đáng.
Hơn nữa còn không chút khách khí nào mà nói ra suy nghĩ của mình, lại dùng thái độ bắt buộc phải làm để nói.
"Ngươi cùng Tinh Tinh là người từ cùng một cái địa phương đi ra."
"Tất cả mọi người đều là người một thôn, một chút phiền toái này, giúp một tay thì có sao?"
Nói như vậy làm Thích Hà vô cùng phiền chán.
Một chút phiền toái này, lão tử không muốn giúp thì làm sao? Nhưng mà nhìn thấy cái chân của tiểu ngốc tử kia đang lắc qua lắc lại, kiên nhẫn mà giải khối rubic, Thích Hà cũng không biết như thế nào lại ma xui quỷ khiến không có phản bác cái lời nói làm cho người ta bực bội kia.
Hơn nữa đến cuối cùng, lại còn đáp ứng.
Cái tiểu ngốc tử Vân Phồn Tinh này, vô cùng chính xác là không thích hợp ở lại ký túc xá.
Hơn nữa cái chuyện xảy ra hôm trời mưa, Thích Hà vẫn còn rõ mồn một trước mắt..
Vạn nhất nếu có người muốn lừa gạt cái tiểu ngốc tử này làm mấy thứ gì đó, Đm, thật đúng là không có cách nào mà nhẫn được!