CHỜ TẸO NÀO!!!!!!!!!!!

Tuần tới sẽ không có update vì tôi phải ôn thi tốt nghiệp nhé mọi người. Kiên nhẫn một chút, mùa hè còn dài mà :D

Nhớ Vote và Comment nhé!

Chuyện thứ 60. BITCH, BE GONE.

Hoàng Minh Nam có người yêu mới. À nhầm, NHIỀU người yêu mới.

Tin shock, hả?

Gào thét đi.

Đối tượng toàn là những em gái tóc dài, mắt to xinh đẹp và có thừa dễ thương để xóa toẹt hình ảnh tôi ra khỏi đầu hắn một cách dễ dàng.

Hoàng Minh Nam, tay chơi sành sỏi nổi tiếng, nay còn tởm hơn, công khai hẹn hò với mấy người cùng một lúc không có một tí tị xấu hổ nào. Hôm nay thì bờm hồng, hôm sau thì kẹp xanh.


Vậy là trở lại vạch xuất phát, ha?

À không, tiến thêm một nấc đột phá mới phải chứ! Giờ thì hắn ta còn tài giỏi hơn gấp chục lần. Hóa ra hắn ta còn vượt qua chuyện này nhanh hơn tôi tưởng tượng.

Giống như tôi có thể đoán được hắn ta sẽ thành ra như thế sau cái chuyện hôm nọ. Mà vẫn thấy bất nhẫn. Tôi cảm giác như hắn ta cố tình làm thế để tôi ghen tức hay gì đó mà muốn quay lại với hắn vậy. Làm như thể tôi sẽ sẵn sàng chạy theo quỳ mọp dưới chân hắn và khóc lóc be bét để xin hắn dừng cái trò chơi điên cuồng kia lại vậy. Không đời nào.

Mà tại sao tôi lại đi tốn thời gian để suy nghĩ về những thứ như thế cơ chứ! Chẳng còn liên quan tới mình nữa! Quan tâm làm quái gì cho nhọc xác ra! Nếu hắn ta có thể vượt qua được thì tôi cũng làm được, chẳng có gì mà phải sợ cả!!!

“Này, mày có định đi lên lớp hay không đây?” thằng Quân gõ vai tôi, nói xẵng nhưng chẳng có một tí gì là khó chịu thật.

Tôi ngước lên nhìn cái mặt (tuy đẹp trai nhưng) lạnh như tiền đầy kiên nhẫn của nó.

” Ừ.”

Vụ hôm nọ thằng điên cũng nhìn thấy nhưng nó chẳng nói gì. Chỉ khác mỗi cái là kể từ hôm đấy lúc nào nó cũng đi theo tôi. Giống như kiểu đi theo để nhắc nhở tôi làm cái này cái nọ, như kiểu đi sai đường chẳng hạn, vì sau hôm nọ tôi có cảm giác nhiều khi không điều khiển chân mình được nữa.

Còn lại thì hoặc hai đứa nhìn nhau không nói gì, hoặc là tôi sẽ làm gì đó và nó lấy điện thoại ra nghịch để chờ. Phần lớn là tôi suy nghĩ những thứ khá mơ hồ mà cuối cùng lại quy về Hoàng Minh Nam, mấy lời nói của hắn và chuyện hôm nọ, và những chuyện đã xảy ra từ cách đây 6 tháng.

Thi thoảng  tôi và thằng Quân cũng có nói chuyện, nhưng chỉ toàn là những câu chuyện mông lung không chủ đề đầu cuối cụt lủn. Nó không đề cập chuyện kia, cũng không cho tôi suy nghĩ quá nhiều về cái chuyện đấy. Giống như nó biết được chính xác lúc nào tôi đang suy diễn quá xa và lên tiếng kịp thời để chấm dứt cái dòng suy nghĩ kia đi. Tôi không buồn nữa, nhưng cũng không vui vẻ gì. Cứ như vẫn đang lang thang ở cõi mơ hồ nào đó có trời mới biết được.

Tới tận hôm qua tôi mới nhận ra là thằng Quân đi theo tôi để ngăn tôi không đi tới chỗ có Hoàng Minh Nam, tất nhiên là theo kiểu vô ý mà đi tới thôi, không phải cứ xồ ra là đi tới để nhìn mặt hắn ta. Vâng, giờ thì Vũ Minh Quân giống như có bản năng của mẹ vậy. Thậm chí quá…
1

-

-

-

Trời nắng. Trông thì đẹp nhưng cảm giác thì khốn nạn. Vừa nóng vừa oi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại khắp người. Tôi đưa tay vuốt lại đám tóc mái, nhìn ra ngoài sân trường, nóng thế này thì sống kiểu quái nào cơ chứ! Có định để cho con nhà người ta học hay không?


Mệt chết đi được. Ra đường giờ này chỉ muốn gây gổ, chả làm được cái gì có ích cho đời cả.

Tôi liếc sang phía đối diện, chỗ thằng Quân đang ngồi bấm điện thoại vô cùng thản nhiên như chẳng có gì cả. Cứ như nó đang ngồi phòng điều hòa hay quạt công suất lớn vậy. Bực mình.

“Này, sao mày không đi chỗ khác như mọi khi?”tôi nạt nó. Trời nóng thế này mà có đứa cứ dửng dưng thấy thật khó chịu. Tôi nhớ mấy hôm trước mình cũng đã nói câu này, nhưng cũng chẳng quan trọng gì.

“…” thằng Quân không nói gì, nó vẫn lướt vèo vèo trên màn hình điện thoại.

“Tao có chết được luôn đâu!” Tôi lườm nó, lầm bầm nói, tay giơ quyển nháp tả tơi quạt phành phạch. Thật ra nó cũng chả giúp ích gì, không khí nóng thế này thì quạt bằng giời mới mát.

“…”vẫn không thèm nhìn lên.

Tại sao nó lại không xi nhê chứ? Bình thường chỉ dí cho vài câu là đã điên rồ lên rồi chứ! Cái thằng này làm sao thế?

Tôi đạp chân nó, mạnh hết mức có thể“Này, mày có nghe tao nói gì không hả? Tao không tuyệt vọng tới thế đâu!”

“Im đi con kia, làm tao mất Combo rồi!!!”thằng Quân cáu kỉnh gắt lên, mắt vẫn nhìn màn hình đầy bực tức. Đúng rồi, tức điên lên đi!

“Thế thì cút đi, ai cần mày ở đây!”tôi độp lại.

“…”


Lần thứ 3, Vũ Minh Quân lại bỏ không thèm cãi nhau với tôi nữa. Nó cứ tiếp tục trơ mặt ngồi chơi điện tử, mặc kệ tôi có đang tức điên lên hay không. Cụt hết cả hứng.

Thằng này làm sao thế không biết, chả lẽ lại lo cho mình thật? Hay là có sự sắp xếp gì ở đây?

Được rồi, dừng dừng. Mày lại bắt đầu hoang tưởng rồi đấy! Làm gì có chuyện…

Rõ ràng là kết thúc rồi, tại sao cứ tiếp tục mơ hão thế, đồ điên!!!

Tôi cho chân lên ghế rồi, định ôm chân tựa đầu vào gối rồi lại bỏ xuống vì nhận ra nó sẽ nóng phát rồ lên như thế nào. Có phải đóng phim Trái tim mùa thu đâu cơ chứ!

Không hiểu cái giờ này thì Hoàng Minh Nam đang làm trò gì, nằm điều hòa ngủ nghê đẫy đà hay đang ngồi nỉ non với em gái xinh tươi nào đó ở cái chốn thiên đường trời đánh chết tiệt nào rồi. Mà mình đi lo cho hắn ta làm gì chứ? Lo cho thân mình chưa xong , lại còn ngồi suy diễn linh tinh.

Mày nên chết đi, Linh Lan! Đã bảo hết rồi cơ mà!!!

Tiếng bước chân ở phía xa vọng lại gần, lẫn cả tiếng cười nói rú rít nghe như của một đống con gái ưỡn ẽo. Tôi ngẩng lên.

Không phải đội Cheerleaders mặc áo khoe eo định diễu qua đây lần nữa chứ? Một lần chưa đủ hay sao? Cái màu hồng nhìn ngốt người muốn chế…