Thanh niên cuối cùng vẫn bị đuổi ra khỏi nhà Dư Ninh.

Dư Ninh không báo nguy, cũng không liên hệ với bệnh viện tâm thần. Hắn chú ý tới vài điểm, trong lòng sợ hãi.

Đầu tiên, chó thật sự không thấy, ngay cả một sợi lông tơ cũng chưa lưu lại. Thứ hai, trong tay thanh niên cầm một quả táo, trước khi ngủ hắn cũng cho chó một quả táo. Thứ ba, chân thanh niên bị què, cùng với chó giống nhau, đều là chân trái. Thứ tư, một mắt thanh niên bị hỏng, bệnh trạng tương tự bổn cẩu, sưng đến không mở ra được. Thứ năm, tóc thanh niên màu nâu vàng, hơn nữa dài ngắn không đều, giống như vừa bị cắt loạn. Thứ sáu, thanh niên không lùn nhưng thân hình gầy yếu, cũng giống với bổn cẩu suy dinh dưỡng. Thứ bảy, thanh niên tuy lắp bắp nhưng vẫn chính xác nói ra Dư Ninh ở nơi nào nhặt chó về, cho nó ăn bánh mì lạp xưởng, còn giúp tắm cho nó…

Kỳ thật hết thảy đều có thể giải thích, tỷ như chỉ là vừa khéo, có khả năng thanh niên bám theo sau hắn vừa lúc nhìn thấy hắn nhặt chó hoang về, hoặc cũng có thể thanh niên là người trong tòa nhà này. Có rất nhiều lí do có thể giải thích vì sao thanh niên nhiều thứ trùng hợp với chó hoang như vậy, thế giới này không có khả năng có chuyện kì quái như thế.

Nhưng nhìn một con mắt duy nhất ướt át, ôn hòa của thanh niên, bóng ma trong lòng Dư Ninh càng lúc càng lớn.

Chuyện này không có khả năng. Biết rõ không có khả năng thế nhưng hắn vẫn cảm thấy thanh niên và chó hoang xác nhận cực kì giống nhau.

“Cậu đi mau, trở về nhà cậu đi.”

Cuối cùng hắn chỉ đuổi thanh niên ra khỏi cửa, cảnh cáo nói vài lời mà thôi.

Đã là nửa đêm, thanh niên bị đuổi ra ngoài ánh mắt tuyệt vọng vẫn luôn lắc lư trước mặt Dư Ninh. Thương tâm đến mức giống như cậu đang bị vứt bỏ, làm Dư Ninh không khỏi sinh ra ảo giác áy náy.

Cho dù không tình nguyện nhưng thanh niên vẫn thuận theo nghe lời rời đi, không giống như kẻ trộm vào nhà ăn cắp một tí nào, cũng không giống như kẻ điên cố chấp tưởng mình là chó.

Cậu thậm chí còn nói với Dư Ninh, “Em biết em không bình thường, ngài rất tốt, ngài đối với em thật ôn nhu…”

Lý trí Dư Ninh nói cho hắn biết “Ôn nhu” của hắn chính là không đưa thanh niên vào cục cảnh sát hoặc bệnh viện tâm thần, nhưng tình cảm lại không thể khống chế mà nhớ tới ngày đó hắn đưa cho bổn cẩu bò kho, quả táo, bánh mì, mì xào…

Một đêm này suy nghĩ hỗn loạn mà qua đi.

Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, sắc mặt Dư Ninh trắng bệch. Hắn mơ thấy bổn cẩu mở miệng nói chuyện, nó nói với hắn, “Ngài nhặt em về, rồi lại đem vứt bỏ.”

Này quả thực là gặp quỷ.

Chính xác là bổn cẩu thật sự không thấy, biến mất, một chút bóng dáng cũng không có.

Dư Ninh uể oải ỉu xìu ăn bữa sáng, một bên nghĩ ngợi.

Sau đó đột nhiên hắn nhảy dựng lên, đẩy bữa sáng trước mặt ra.

Hắn sao lại bổn như thế! Chó nhất định đã bị thanh niên đuổi ra khỏi nhà đi! Không sai! Hắn chỉ lo tìm chó ở trong nhà chứ chưa từng ra bên ngoài tìm.

Nơi này là tầng 18, nó sẽ không ngồi thang máy, thang thoát hiểm bị đóng cửa, chó với không tới, nó khẳng định còn đang ở tầng lầu này.

Dư Ninh vội vã nắm chìa khóa, áo ngủ cũng chưa đổi đã chạy ra ngoài. Chỉ cần tìm được bổn cẩu kia là có thể chứng minh tất cả lời nói của thanh niên đều vô nghĩa.

Dư Ninh quả nhiên tìm được bổn cẩu nằm bên cạnh lối thang thoát hiểm. Nó ỉu xìu nằm ghế trên sàn nhà, lúc hắn đến cũng không phát hiện ra.

Dư Ninh nói, “Mi đứa bổn cẩu này, trộm vào nhà mà mi cũng không biết kêu sao?”

Thanh âm hắn vang lên tựa hồ làm nó khiếp sợ. Bổn cẩu run bắn một cái, từ trên sàn nhà run rẩy đứng lên, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Dư Ninh.

Thật là hai mắt đẫm lệ mông lung.

Trong phút chốc, khuôn mặt khóc thảm thương của thanh niên trùng khớp với gương mặt bổn cẩu.

Dư Ninh rùng mình.

Không, không, hắn làm sao lại đi nghe một tên bệnh tâm thần được.

“Này, bổn cẩu.” Dư Ninh vẫy tay, “Đi về.”

“Ngao—”

Bổn cẩu thấp thấp nức nở, giống như khóc thút thít, đứng bất động tại chỗ.

Này không phải rất kì quái sao? Nếu nó bị thanh niên đuổi ra ngoài, vì sao giờ Dư Ninh muốn đón nó lại không chịu trở về?

“Ta nói,” Dư Ninh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nó, “Mi sẽ không giống kiểu ốc đồng cô nương đi? Ban ngày là chó, buổi tối biến thành người?” Lời vừa nói ra khỏi miệng tự Dư Ninh cũng phải giật mình, mới qua một đêm mà hắn cũng muốn phát bệnh tâm thần rồi?

Không ngờ đến chó lại nhẹ nhàng cong cổ, nhìn qua y như người gật đầu.

Mặt Dư Ninh đều tái dại.

Nhất định là hắn hoa mắt.

Chuyện tiếp theo càng lúc càng không bình thường, bổn cẩu vẫn kiên trì không theo Dư Ninh về, dù hắn kéo thế nào nó vẫn bất động. Dư Ninh không khỏi nghĩ, chẳng lẽ bởi vì hôm qua mình kiên quyết đuổi thanh niên đi nên giờ nó thương tâm?

Loại suy nghĩ này vô thức sẽ thừa nhận lời thanh niên nói tối qua là thật, cậu là chó, nhưng buổi tối có thể biến thành người.

Dư Ninh tuyệt đối không thể chịu được mình mà lại đi tin tưởng mấy loại tình tiết tiểu thuyết thần thoại quỷ hồn này. Hắn nổi giận đùng đùng, kiên quyết đuổi chó vào trong nhà, xoay người liền khóa cửa lại.

“Ta cũng không tin, ít giả thần giả quỷ cho ta!”

Là thật hay là giả, không phải chờ đến tối rồi sẽ biết?

Bổn cẩu bị cường ngạnh lôi về có vẻ phi thường hoảng loạn, cả ngày đều bất an nhích tới nhích lui. Dư Ninh trừ bỏ cho nó ăn cơm, còn lại hoàn toàn làm lơ dị thường của nó.

Lúc chạng vạng, mưa tầm tã lại càng làm sắc trời thêm âm u, ánh sáng đang từng chút biến mất.

Bổn cẩu bất an tới cực hạn, nó không ngừng đi tới đi lui ở cửa ra vào, dùng móng vuốt cào lên cửa, ý đồ muốn mở chạy ra ngoài. Dư Ninh đứng bên cạnh đó, lạnh lùng cảnh cáo, “Dám cào một vết lên cửa thì mi nhất định phải chết!”

Chó hoảng sợ ngao một tiếng, ngoan ngoãn lùi móng vuốt về, ủ rũ cụp đuôi.

Trong phòng đã tối đến mức chỉ còn nhìn thấy hình bóng nhau, Dư Ninh mở đèn đặt dưới đất, tia sáng mỏng manh vừa vặn có thể nhìn thấy rõ người và vật trong phòng.

Bổn cẩu cảm xúc như đã tuyệt vọng, nó sủa mấy tiếng, từ phòng khách nhảy dựng lên, lao về phía thư phòng. Dư Ninh vội vàng theo sau lưng, thấy nó lại trốn vào tủ chứa đồ – cũng là nơi hôm qua thanh niên trốn. Nó dúi đầu vào chăn bông, run bần bật.

Dư Ninh nhìn bộ dáng của nó, cảm thấy thật đáng thương.

Hắn nghĩ, hà tất phải sợ thành như vậy?

Mà cũng đúng trong nháy mắt đó, mắt Dư Ninh hoa lên, cái bóng trong tủ chứa đồ tối tăm dường như lớn hơn rất nhiều.

Tâm Dư Ninh thót một cái, nhanh chóng đi mở đèn.

.